Cô chậm rãi thả ra một tia tinh thần lực, để nó lơ lửng trên không, rồi có chút gượng gạo mà trôi tới phía trước.
Vì không quá thuần thục và không có vật dẫn, Khương Vưu chỉ có thể càng tập trung vào việc điều khiển tinh thần lực hơn, tránh cho nó vì không có vật dẫn mà tiêu tan.
Cũng may, Khương Vưu có thiên phú với việc khống chế tinh thần lực.
Chỉ mới một hồi mà cô đã thuần thục điều khiển tinh thần lực chạy loạn khắp nơi trong Rừng Ma Trùng.
Thậm chí còn có thể cảm nhận được Trùng Tộc đang ẩn nấp ở rất xa.
Tuy mỗi lần phát hiện cô còn chưa kịp mở miệng, thì Trùng Tộc đã bị mấy người Eugene đã tiêu diệt sạch rồi.
Nhưng như vậy cũng chứng minh, tinh thần lực của dẫn đường có thể được xem thành máy thăm dò để sử dụng.
Sau khi thao tác tinh thần lực thuần thục hơn, Khương Vưu liền hứng thú với việc muốn chủ động tung chiêu đánh chết Trùng Tộc.
Tinh thần lực càng trôi càng xa, cuối cùng tìm được một con Trùng Tộc cấp A cách xa hơn ba trăm mét.
Nếu như giết được Trùng Tộc này, chắc chắn điểm của nhóm họ sẽ vượt lên rất xa.
Đôi mắt cô sáng lên, nhìn về phía Cố Ôn Ngôn và những người khác.
“Hướng 11 giờ phía Tây Bắc, ở đó có một con Trùng Tộc cấp A đang tới gần, các cậu có làm được không?”
Mấy người Olin gật đầu. Thân là lính gác cấp S, đối phó với cấp A chẳng phải là rất dư dả sao?
Thấy thế Khương Vưu cũng không khách khí, trực tiếp dẫn họ đi tới hướng kia.
Cố Ôn Ngôn đi theo phía sau Khương Vương, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô hơi tối đi.
Sao Khương Vưu lại biết được có Trùng Tộc cách xa hơn 300 mét?
Không phải cô là người bình thường sao?
Tuy trong lòng có nghi ngờ, nhưng Cố Ôn Ngôn cũng không có trực tiếp hỏi ra.
Đúng như lời Khương Vưu nói, các hơn 300 mét có một con Trùng Tộc cấp A.
An Cách bất mãn vì ba người Eugene được Khương Vưu coi trọng, nên lúc này đây, cậu nhanh chóng xông lên giải quyết con Trùng Tộc cấp A kia một mình.
Trùng Tộc cấp A có số điểm cao gấp đôi so với đám Trùng Tộc cấp D, C mà họ vừa đánh giết.
Nhìn số điểm nhảy lên trên máy truyền tin, Khương Vưu có chút cảm giác thành tựu, còn muốn tiếp tục dẫn họ đi tìm Trùng Tộc cấp cao hơn.
Nhưng Cố Ôn Ngôn đã ngăn cô lại.
“Dẫn đường Khương, thêm một lúc nữa là trời phải tối rồi. Chúng ta cần phải tìm chỗ nghỉ qua đêm. Đợi ngày mai rồi tiếp tục đánh giết Trùng Tộc có được không?”
Khương Vưu nghe thấy lời này thì ngẩng đầu lên nhìn trời.
Đúng là mặt trời đã khuất bóng, bầu trời cũng mênh mông sương mù.
Trời sắp tối rồi!
Khương Vưu cũng không tiếp tục thể hiện nữa mà gật đầu, đồng ý với lời đề nghị của Cố Ôn Ngôn.
Cuối cùng, họ ngừng lại bên cạnh một dòng suối nhỏ, thắp lửa nướng trùng ăn.
Trùng Tộc là sinh vật ngoài vũ trụ, tuy Trùng Tộc cấp cao có thể hóa thành hình người, nhưng sau khi Đế quốc nghiên cứu kiểm tra, cấu tạo của Trùng Tộc cấp thấp giống hệt với trùng bình thường.
Chỉ là thể tích lớn hơn chút, có nhiều dị năng chút mà thôi.
Có một vài lính gác khi làm nhiệm vụ mà không có đồ ăn vặt, đều sẽ nướng trùng lên ăn.
Trời tối chính là thời gian nghỉ ngơi, cũng là lúc dẫn đường tinh lọc cho lính gác.
Khương Vưu nhìn hai cái xiên đang xuyên qua hai con trùng màu xanh lục lớn tới một mét trong tay Eugene thì có hơi buồn nôn.
Cô lục trong túi ra dịch dinh dưỡng lấy được lúc ở trạm tiếp viện để bổ sung thể lực và no bụng, sau đó dứt khoác quay đầu, không thèm nhìn hai cái xiên kia nữa.
Khương Vưu nhìn lướt qua An Cách, Olin và Cố Ôn Ngôn đã tránh đi tầm mắt của mình, hơi ngẩn ra một chút, cuối cùng ánh mắt rơi trên người An Cách.
“Để tôi làm tinh lọc đơn giản cho các cậu nhé. An Cách, lại đây đi.” Khương Vưu vẫy vẫy tay với cậu, hệt như đang gọi cún, thái độ rất tùy ý.
Nhưng An Cách lại không hề cảm thấy bị coi khinh, ngược lại vẻ mặt còn có hơi kích động khi bị gọi.
Cô không gọi những người khác, chỉ gọi cậu!
An Cách liếc qua Cố Ôn Ngôn một cái, trên mặt đầy vẻ đắc ý.
“Cô kêu tôi làm gì? Cô thật sự có thể tinh lọc được à? Đừng có dọa tôi đấy nhé!” Sau khi ngồi xuống bên cạnh Khương Vưu, An Cách lập tức hỏi lại.
Khương Vưu cạn lời, nhưng vẫn vươn tay đặt lên trán cậu.
Cố Ôn Ngôn nhìn hành động của Khương Vưu, ánh sáng trong mắt hơi lóe lên.
Cậu đã tham gia rèn luyện ít nhất hai lần, dù chưa từng nhờ dẫn đường tinh lọc, nhưng đã thấy qua rất nhiều cảnh tượng khi dẫn đường tinh lọc cho lính gác.
Trên cơ bản khi mỗi dẫn đường tinh lọc, đều sẽ tận lức dán sát vào người lính gác, hoặc là ôm ấp hoặc là “an ủi” đối phương.
Dù dẫn đường có quyền khống chế tuyệt đối, có thể tùy thời rời đi bất cứ lúc nào, nhưng hình thức cơ bản lại không hề có gì thay đổi.
Trường hợp kia... Trong mắt Cố Ôn Ngôn không khác gì những cảnh tượng hạ lưu khó nhìn, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Đó cũng là lý do khiến cho tới tận bây giờ, cậu vẫn không muốn tiếp nhận tinh lọc.
So sánh với cậu thì những người khác đúng là chưa từng nhìn thấy quá trình tinh lọc.
Ai cũng không thấy có vấn đề gì với hành động của Khương Vưu.
Ngay cả Eugene, cũng bởi vì đã từng được Khương Vưu tinh lọc cho, nên cũng không hề có chút ngoài ý muốn nào với động tác hiện tại của cô.
Cậu cảm thấy có lẽ là tất cả dẫn đường đều có cùng một cách tinh lọc như vậy.
Nếu không thì bình thường Học viện Dẫn Đường đang dạy cái gì?
Lúc này cả người An Cách vừa thoải mái lại vừa tê dại. Cậu cắn môi, cố gắng giữ cho cổ họng mình không phát ra âm thanh ngâm nga.
Đôi tai cậu sớm đã quen với những tiếng ong ong ồn ào không ngừng, nhưng khi tinh thần lực của Khương Vưu tiến vào biển tinh thần của cậu, đã trực tiếp dùng một đao chặt đứt sợi dây ô nhiễm ở đó... Đôi tai An Cách lập tức trở nên thanh tĩnh và thoải mái.
Luồng tinh thần lực kia vừng nhanh gọn vừa nhẹ nhàng, cùng với khoái cảm như bị chạm vào nơi mẫn cảm, khiến trong một cái chớp mắt, An Cách sung sướng đến mức cả người lập tức run rẩy.
Âm thanh lá cây xào xạc, tiếng gió thổi phất qua từng trận, còn có tiếng róc rách và bọt nước bắn lên khi con cá bơi lội...
Đã lâu rồi An Cách không được nghe rõ những âm thanh ấy... Lâu lắm rồi, đến mức cậu cũng không còn nhớ rõ nữa.
Vì cảm giác sảng khoái mà khuôn mặt cậu càng lúc càng đỏ.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà cả người mềm nhũn, bước tới phía trước rồi ngã lên người Khương Vưu, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Khương Vưu đã sớm quen với dáng vẻ của lính gác khi được tinh lọc.
Cô nâng tay đỡ vai An Cách, tránh cho mình bị đè ngã, sau đó dứt khoát dời tay từ trên trán xuống, che mắt cậu.
Đôi mắt An Cách đỏ hồng, chứa đầy hơi nước, hệt như là sắp khóc đến nơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)