Khương Vưu không khỏi thở dài một tiếng trong lòng.
Từ nghèo thành giàu thì dễ, còn từ giàu xuống nghèo mới khó...
Hai cái rộp nước cũng không to, chỉ vừa mới nổi lên một chút.
Khương Vưu nhìn qua rồi định mang giày lại, đợi khi đến trạm tiếp tế tiếp theo sẽ xử lý.
Cô kéo vớ đang tụt xuống lại, vừa định cho chân vào giày thì một bóng người bất ngờ vụt đến trước mắt, quỳ nửa gối xuống, nắm lấy cổ chân cô.
“???” Khương Vưu giật mình, suýt nữa thì ngã khỏi ghế.
May mà có một đôi tay đỡ lấy, đưa cô trở lại ghế ngồi.
“An Cách?” Khương Vưu nhận ra người trước mặt, hơi sửng sốt.
“Cậu làm gì vậy?”
An Cách quỳ một chân dưới đất, dùng một tay giữ lấy cổ chân chưa mang giày của cô, đặt chân cô lên đầu gối mình.
“Chân cô bị rộp nước mà sao không nói? Không đau à?” An Cách cau mày, tỏ rõ sự bất mãn khi Khương Vưu cố ý giấu chuyện bị thương.
“Chỉ là hai cái nhỏ thôi, không nghiêm trọng.” Khương Vưu chẳng mấy để tâm, định rút chân về.
Nhưng vừa nhúc nhích, An Cách đã lập tức siết chặt tay, giữ chặt chân cô trên đầu gối mình.
“Không nghiêm trọng cái gì? Dẫn đường bị thương trước mặt tôi, nếu lộ ra ngoài thì sau này tôi sẽ bị mấy người kia cười chết mất!” An Cách hừ lạnh, giọng có phần tức giận.
“Cởi vớ ra, tôi bôi thuốc cho cô. Lát nữa đừng đi lung tung, cô có thể cưỡi lên thể tinh thần của tôi.”
Cưỡi quạ á?
Khương Vưu hình dung cảnh tượng ấy trong đầu, ánh mắt không giấu được vẻ chê bai.
Mặc dù thể tinh thần của cậu là con quạ khá to, nhưng... Vẫn là quạ mà!
Thấy vẻ mặt cô, An Cách đỏ bừng cả mặt, trong lòng dâng lên cảm giác mất mát, nhưng ngoài mặt vẫn cắn răng hỏi: “Cô ghét thể tinh thần của tôi à?”
“... Không có.” Khương Vưu rất thông minh, lập tức che giấu suy nghĩ thật.
Nhìn bộ mặt nghiêm túc của cô, An Cách dùng một sợi tóc cũng biết là cô đang nói dối.
Anh khẽ mím môi, cuối cùng cúi đầu, cẩn thận cởi vớ cô ra khỏi cái chân đang đặt trên đầu gối mình.
Rồi lấy thuốc mỡ từ bên cạnh ra.
“Nếu cô thực sự không muốn cưỡi thể tinh thần của tôi, thì có thể cưỡi của Eugene cũng được.”
Giờ Eugene đã có người dẫn đường muốn theo đuổi rồi, cô đi tìm cậu ta chẳng phải là tự chuốc lấy nhục sao?
Khương Vưu nhìn An Cách với vẻ mặt không kiên nhẫn, nhưng lại cực kỳ tỉ mỉ bôi thuốc cho cô.
Không nhịn được, cô hơi động lòng, liền giơ chân đá nhẹ vào cánh tay cậu.
Thuốc mỡ trên tay lệch sang một bên, sắc mặt không vui của An Cách lập tức cứng lại, hai vành tai đỏ ửng.
“Cô làm gì thế? Đừng có nhúc nhích, thuốc bị lệch rồi.”
“Hơi đau.” Khương Vưu hờ hững nói: “Cậu nhẹ tay chút.”
“Tôi đã rất nhẹ rồi.” Mặt mày An Cách cứng đờ, giọng điệu mang chút bực bội, lẩm bẩm: “Dẫn đường đúng là yếu đuối, tôi chưa từng thấy ai đi vài bước mà chân phồng rộp thế này...”
Khương Vưu hừ lạnh, lại giơ chân đá cậu ta mạnh hơn: “Thấy tôi yếu thì đừng quan tâm tôi!”
Vài bước? Đó mà là vài bước à? Rõ ràng là trèo đèo lội suối!
An Cách ngẩng đầu, liếc cô một cái rồi không buồn đôi co, tiếp tục kéo cổ chân cô bôi thuốc.
Sau khi bôi xong, An Cách tùy tiện lau tay vào quân phục, rồi đứng dậy.
Cúi đầu nhìn Khương Vưu xỏ chân vào giày chiến đấu.
Chân cô nhỏ thật, có cảm giác chỉ bằng một nửa chân cậu.
Chân nhỏ, mềm nhũn, giẫm lên đầu gối cậu... Chân còn mềm hơn cả bàn tay chai sạm của cậu.
Chân thế này mà đi đường dài như vậy...
Bị phồng rộp cũng là chuyện dễ hiểu thôi nhỉ?
Thấy An Cách cứ nhìn chằm chằm vào chân mình, Khương Vưu lập tức khép chân lại, giấu ra sau ghế.
“Nhìn gì thế?”
“Có nhìn gì đâu, có gì đáng nhìn đâu.” An Cách lập tức ngẩng đầu, mạnh miệng nói.
Khương Vưu lười để ý, âm thầm đảo mắt, rồi lại tiếp tục tìm đồ ăn trên bàn.
Phần lớn đồ mà Cố Ôn Ngôn mang đến đã bị cô ăn hết.
Một phần nhỏ còn lại, An Cách ngồi xuống mới ăn.
An Cách nói cô yếu đuối, thật ra cũng đúng.
Một khi phân hóa thành dẫn đường, bất kể trước đó nghèo khó hay giàu.
Chỉ cần Bạch Tháp biết được là sẽ lập tức cử người đến đón về, nuôi dưỡng cẩn thận trong tháp.
Họ được hưởng thụ cuộc sống xa hoa.
Đây là tư tưởng đã ăn sâu bén rễ trong đầu họ suốt hàng trăm năm.
Nghĩ đến đây, Khương Vưu ngậm thanh năng lượng, liếc nhìn An Cách.
Đôi mắt trong sáng và rực rỡ dừng lại trên gương mặt người lính gác.
Rồi có thể thấy rõ ràng khuôn mặt cậu dần đỏ lên, ánh mắt muốn lảng tránh.
Khương Vưu nhướng mày, không nói gì, rồi ánh mắt nhìn lệch sang phía sau đầu cậu.
Olin chọn một khẩu súng ngắn, đeo ở eo, đang đi tới.
Sau lưng là Ban, Eugene và Cố Ôn Ngôn cũng đi ra từ bên trong, tay cầm vũ khí.
“Dẫn đường Khương Vưu, cô nghỉ ngơi đủ chưa?” Cố Ôn Ngôn bước nhanh đến trước mặt cô, cúi đầu hỏi.
Vừa nói, cậu vừa lấy một con dao găm màu đen vàng từ trong thắt lưng ra, đưa hướng cán dao cho cô.
“Nếu gặp nguy hiểm mà chúng tôi không kịp cứu, cô có thể dùng cái này để tự vệ.”
Dao găm rất bình thường, màu đen ánh vàng, lưỡi dao hơi cong, phản chiếu chút ánh sáng dưới ánh mặt trời.
Khương Vưu không ngờ Cố Ôn Ngôn còn chuẩn bị cái này cho cô.
Cô vốn định đợi họ chọn xong rồi mới nói mình muốn mượn vũ khí.
Kho vũ khí này vốn chỉ chuẩn bị cho lính gác, không tính đến dẫn đường như cô.
Có lẽ cũng chẳng có dẫn đường nào muốn lấy vũ khí cả.
Khương Vưu hơi ngạc nhiên, cầm lấy, hỏi: “Tôi lấy cái này rồi thì vẫn còn đủ vũ khí cho các lính gác khác chứ?”
“Đủ mà.” Cố Ôn Ngôn mỉm cười gật đầu: “Vũ khí sẽ bị hư hỏng, nên không thể chỉ chuẩn bị vừa đủ số lượng lính gác. Luôn có dư ra, cô cầm một cái cũng chẳng sao cả.”
“Cảm ơn cậu, Cố Ôn Ngôn.” Khương Vưu chân thành nói, nụ cười cũng thật hơn trước.
An Cách bên cạnh âm thầm nghiến răng hối hận.
Chết tiệt! Sơ suất rồi.
Sao lúc nãy cậu lại không nghĩ đến việc mang cho Khương Vưu một món vũ khí chứ?
Khương Vưu cất dao găm, cùng Cố Ôn Ngôn thảo luận các vật tư nên mang theo.
Sau khi nhét đầy các túi trên người bằng thanh năng lượng, họ chuẩn bị rời khỏi trạm tiếp tế.
Lúc muốn nghỉ tiếp thì lại phải tìm trạm tiếp tế tiếp theo, nên chuẩn bị nhiều chút cũng tốt.
Sau khi rời khỏi căn nhà gỗ, Khương Vưu đột nhiên thấy có hơi buồn bã.
Lại phải bắt đầu leo núi lội suối rồi...
Thật là mệt quá đi!
Sắc mặt Khương Vưu lập tức xị xuống, nhưng bước chân vẫn không ngừng, cứ thế mà tiếp tục tiến tới phía trước.
Chân đã được An Cách bôi thuốc nên không còn quá đau nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)