Đội của Khương Vưu ở tầm giữa, không quá sớm cũng không quá muộn.
Rào chắn trong suốt, khi Khương Vưu bước qua, cô có cảm giác giống như đã chạm vào một màn nước, hơi có cảm giác thực thể, nhưng nhìn kỹ thì lại thì lại như không có gì.
Ban là người cuối cùng đi qua rào chắn.
Khi cả nhóm đã vượt qua, Khương Vưu còn chưa kịp mở miệng thì trước mắt bỗng lóe lên, họ đã đứng trong Rừng Ma Trùng.
Cố Ôn Ngôn đứng trên một nhánh cây, cậu nhảy xuống đất rồi bước đến bên cạnh Khương Vưu.
“Dẫn đường Khương Vưu, sắp trưa rồi, nếu cô đói thì chúng ta đi tìm trạm tiếp tế trước, ăn chút gì đó, lấy thêm vũ khí rồi tính tiếp nhé, thế nào?”
Cố Ôn Ngôn đã từng tham gia rèn luyện vài lần, nên rõ ràng có kinh nghiệm hơn Khương Vưu trong việc sắp xếp tình huống.
Cô gật đầu: “Được, cứ làm theo cậu đi.”
“Vậy thì chúng ta đi tìm trạm tiếp tế trước đi.” Cố Ôn Ngôn mỉm cười gật đầu với cô.
Tìm trạm tiếp tế lúc này chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Khương Vưu liền quay sang An Cách, nói: “Cậu thả thể tinh thần ra trước đi, tìm xem trạm tiếp tế ở đâu?”
Mặt mũi An Cách hiện vẻ khó chịu: “Ban là kền kền, sao không bảo cậu ta thả thể tinh thần ra mà phải tôi mới chịu?”
Chẳng phải vì cậu nói nhiều nhất, nổi bật nhất sao?
Thật ra Khương Vưu đã gần như quên mất thể tinh thần của họ là gì.
Nghe An Cách nói vậy, cô liền quay sang nhìn Ban, người vẫn đang im lặng không nói gì bên cạnh.
“Vậy Ban, cậu có thể thả thể tinh thần ra tìm xem trạm tiếp tế ở hướng nào không?”
Khương Vưu nhìn Ban, giọng khác hẳn lúc nói chuyện với An Cách, lại còn có hơi ngập ngừng.
An Cách thấy vậy thì càng thêm khó chịu. Cậu hừ lạnh một tiếng, chẳng chờ Ban trả lời đã thả thể tinh thần của mình ra, đó là một con quạ lông mượt bóng loáng bay thẳng lên trời.
Ban nhìn An Cách một cái, lại nhìn Khương Vưu, rồi cụp mắt xuống: “Lần sau.”
Khương Vưu: “...”
Cô cảm thấy như Bạch Tháp cố tình xếp cho mình một đội lính gác có vấn đề thì phải!
Cuối cùng vẫn phải nhờ con quạ của An Cách, họ mới tìm được trạm tiếp tế.
“Đi về hướng Nam tầm bảy tám trăm mét có một trạm tiếp tế, tạm thời chưa có nhóm nào ở gần đó, chúng ta đến sớm sẽ chọn được nhiều vũ khí hơn.” An Cách truyền đạt lại cảm nhận của thể tinh thần.
Khương Vưu gật đầu, nhìn các thành viên còn lại: “Đi thôi!”
Khí hậu trong Rừng Ma Trùng được mô phỏng hoàn toàn môi trường sinh thái của Trùng Tộc.
Trong mắt Khương Vưu, nơi này giống như rừng nguyên sinh.
Đầm lầy, khí độc, dây leo, cỏ cây kỳ lạ... Đều có đủ cả.
Mỗi bước đi đều có thể gặp bẫy, vì vậy họ phải hết sức cẩn thận mà tiến lên phía trước.
Tất nhiên... Trong đám thì người cần cẩn thận đó chỉ có Khương Vưu.
Olin và An Cách thì cứ như đi trên đất bằng, bước nhanh vèo vèo.
Sau khi An Cách nhảy qua một gốc cây khô rồi tiếp đất nhẹ nhàng, thì quay đầu lại nhìn Khương Vưu với ánh mắt đầy ghét bỏ.
“Tôi đã nói rồi, mấy dẫn đường các người thật phiền phức. Vô dụng!”
Tuy rất muốn phản bác, nhưng lúc này Khương Vưu cũng không tìm được lý do gì để cãi lại.
Cô im lặng, lựa chọn phớt lờ lời của An Cách rồi quay đầu lại nhìn Cố Ôn Ngôn, người luôn ở bên cạnh bảo vệ cô, rồi mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn cậu.”
Thấy vậy, vẻ mặt An Cách lập tức xụ xuống. Môi cậu mím chặt, trông như vừa bị ai lừa mất tám triệu tinh tệ vậy!
Olin đi ngang qua bên cạnh vỗ vai cậu một cái, tuy không nói gì, nhưng lại ném cho cậu một ánh mắt đầy khâm phục.
An Cách: [F!]
An Cách khi không nói thì có vẻ lạnh lùng, xa cách, đúng chuẩn “trai ngầu”.
Nhưng không hiểu sao, hễ vừa mở miệng là cả người liền trông như học sinh tiểu học tám tuổi, rất cáu bẳn và trẻ con.
Khương Vưu không để tâm tới những người khác nữa, chỉ chăm chú nhìn con đường phía trước, bước từng bước đi tới.
Thực ra cô hoàn toàn có thể nhờ mấy người Eugene thả thể tinh thần ra để cõng mình đi, như vậy vừa nhẹ nhàng vừa nhanh chóng.
Nhưng đây là rèn luyện, Khương Vưu vẫn muốn nhân cơ hội này để rèn luyện bản thân.
Dù sao cô cũng là một dẫn đường cấp Thần mà!
Không thể học theo những dẫn đường khác, mỗi lần gặp nguy hiểm là lại bắt các lính gác phải liều mạng cứu được!
Dựa vào người khác, sao bằng dựa vào chính mình?
Chỉ là đoạn đường hơn 700 - 800 mét, nhưng vì quá oi bức mà Khương Vưu có cảm giác như mình vừa đi bộ vài cây số, mệt lã đến toát hết cả mồ hôi.
Cuối cùng cũng đến nơi, nhìn căn nhà gỗ tiếp tế nằm ở phía trước không xa, chân cô liền mềm nhũn, suýt thì quỳ luôn xuống đất.
Cố Ôn Ngôn luôn để ý tới cô, lập tức vươn tay tới vòng qua eo cô, đỡ lấy cả người Khương Vưu.
“Dẫn đường Khương Vưu, cẩn thận.”
“... Cảm ơn.” Khương Vưu yếu ớt đáp lời.
Dưới sự trợ giúp của cậu, cô bước vào nhà gỗ, ngồi xuống ghế.
Mệt quá rồi...
Thật sự là mệt muốn chết!
Cố Ôn Ngôn mang một ít đồ ăn thức uống đến để lên bàn: “Dẫn đường Khương Vưu, nếu cô đói thì ăn tạm mấy thứ này đi. Trong trạm tiếp tế chỉ có thức ăn nhanh, nếu không thích thì lát nữa ra ngoài rừng xem có gì ăn được không.”
Ngón tay thon dài, trắng trẻo đẩy ống thực phẩm dinh dưỡng đến trước mặt cô, ánh mắt cậu hơi cụp xuống, giọng nói dịu dàng.
“Vậy là đủ rồi, cảm ơn cậu.” Khương Vưu không chê bai gì, nhanh chóng vươn tay mở nắp một ống dinh dưỡng rồi đổ vào miệng.
Thấy vậy, đôi đồng tử của Cố Ôn Ngôn khẽ chấn động. Nhưng chỉ trong chớp mắt, khóe môi cậu hơi cong lên, nói: “Tôi đi chọn vũ khí trước, cô nghỉ ngơi nhé.”
“Ừ ừ!” Khương Vưu vẫy tay, uống hết giọt cuối cùng trong ống.
Vị chua chua ngọt ngọt trôi vào miệng, thể lực vừa mới tiêu hao của cô lập tức được hồi phục.
Cảm giác ấm nóng lan dần từ dạ dày ra khắp tứ chi, khiến Khương Vưu thở hắt ra một hơi dài.
Dễ chịu thật...
Năm lính gác tụ tập ở trạm tiếp tế, đang chọn vũ khí hợp tay.
An Cách quen dùng dao găm, cũng không kén chọn. Vừa nhìn thấy trên dãy tường để đầy dao thì tùy tiện chọn một cái.
Mấy người khác thì cẩn thận hơn, họ cầm vũ khí lên xoay vài vòng, hoặc chạy ra ngoài dùng thử.
An Cách liếc họ một cái, không nói gì mà nhón chân, quay người rời khỏi trạm tiếp tế.
Khương Vưu ngồi trước bàn, nhân lúc không ai chú ý liền lén tháo giày ra xem vết thương trên chân.
Có lẽ là vì đã được (Bạch Tháp) nuông chiều quá nên sinh hư chăng?
Nhớ lại mỗi lần đến Bạch Tháp tinh lọc, trên mặt đất đều trải thảm dày, trong phòng nghỉ thì ghế sofa mềm mại êm ái...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)