Tô Nguyệt ngẩng đầu, trong mắt lóe lên chút ánh sáng, như muốn xác nhận điều gì từ cậu.
“Cậu và Khương Vưu quen nhau từ trước à?”
“Không quen.” Cố Ôn Ngôn đáp.
Nghe xong, Tô Nguyệt gần như không kìm nén được cảm xúc, vội vàng nói: “Không quen mà sao hai người lại...”
“Nhóm tiếp theo, Khương Vưu, xe số 14. Đủ người chưa?”
“Đủ rồi ạ!” Khương Vưu lập tức tắt tinh não, giơ tay lên vẫy.
Giáo sư phía trước bắt đầu gọi tên các dẫn đường, bảo từng nhóm lên tàu vũ trụ, chuẩn bị xuất phát.
Tô Nguyệt còn chưa nói hết đã bị cắt ngang, Cố Ôn Ngôn cũng chẳng quan tâm, thấy Khương Vưu đi lên phía trước thì liền gật đầu với Tô Nguyệt rồi xoay người rời đi.
Bước chân của cậu dứt khoát, không một chút lưu luyến hay do dự nào.
Tô Nguyệt nhìn bóng lưng bọn họ, mắt hoe đỏ, suýt khóc vì tức.
Cuối cùng vẫn là một lính gác bên cạnh tiến lên an ủi: “Dẫn đường Tô Nguyệt, cô không sao chứ? Đừng lo, tuy chúng tôi không mạnh bằng Cố Ôn Ngôn, nhưng nhất định sẽ bảo vệ tốt cho cô.”
“Không sao, cảm ơn cậu.” Tô Nguyệt nén nước mắt, nở nụ cười nhẹ rồi quay sang nhìn lính gác.
Lính gác vốn đã ngưỡng mộ dẫn đường, giờ thấy Tô Nguyệt mỉm cười với mình thì tim lập tức loạn nhịp, mặt đỏ lựng vội vàng xua tay.
“Không có gì không có gì đâu...”
...
Ghế ngồi trên tàu vũ trụ được chia theo từng nhóm, mỗi bàn ngồi được sáu người, ba trước ba sau, vừa khéo thành hai dãy đối diện.
Khương Vưu là người đầu tiên vào ngồi phía trước, kế tiếp là An Cách, cậu bước nhanh như sợ ai giành mất chỗ.
Sau đó, Cố Ôn Ngôn, Eugene và những người khác mới tùy ý tìm chỗ ngồi xuống.
Rừng Ma Trùng cách đế đô khá xa, gần như phải băng qua ba bốn hành tinh mới tới được.
Đây cũng là nơi duy nhất trong nội vi Đế quốc Odin có sự tồn tại hợp pháp của Trùng Tộc.
Viện nghiên cứu của đế đô sẽ đến đây thu thập dự liệu, Trùng Tộc ở đây khá đa dạng, nhưng cấp bậc rất thấp.
Đó là tài nguyên tuyệt vời để nghiên cứu và luyện tập.
Khương Vưu tưởng chuyến đi này sẽ kéo dài, kết quả vừa cảm giác mới ngồi chưa được bao lâu thì tàu vũ trụ đã cập bến.
Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Khương Vưu, An Cách nhếch môi chế giễu: “Đừng nói là cô chưa từng thấy tàu vũ trụ dịch chuyển đấy nhé?”
“Dịch chuyển?” Đúng là Khương Vưu chưa từng thấy, nên nghe vậy liền quay sang nhìn An Cách, đôi mắt sáng rỡ tràn đầy khát khao tri thức.
An Cách vốn định mỉa mai, ai ngờ Khương Vưu lại thật sự không biết.
Trong lòng cậu bỗng có cảm giác ngượng ngập lạ kỳ, lập tức thu lại vẻ mặt chế giễu, mở miệng giải thích một cách lúng túng: “Tức là hố đen đấy, hiểu không? Trận pháp dịch chuyển lợi dụng thiết bị tinh thần lực, ngẫu nhiên chọn hai hố đen trong vũ trụ để nối lại, sau đó mở ra trận pháp dịch chuyển, tàu vũ trụ có thể nhanh chóng đi từ hành tinh này đến hành tinh khác.”
An Cách nói xong, Olin bên cạnh bổ sung vài câu: “Nhưng trận pháp dịch chuyển có quy mô lớn có thể dịch chuyển cả tàu vũ trụ như này thì ngoài quân đội và học viện ra thì người thường gần như không có cơ hội sử dụng.”
“Dù sao chỉ một lần vận hành thiết bị tinh thần lực cũng tốn ít nhất cả triệu tinh tệ. Ngoài quân đội và học viện, ai nỡ tiêu tốn từng ấy chỉ để tiết kiệm chút thời gian chứ?”
Khương Vưu gật đầu, cảm thấy đã được mở mang tầm mắt.
An Cách ngồi ở phía trước cô, lúc cậu đứng dậy thì bả vai vô tình chạm vào đùi cô, cả người An Cách lập tức co rúm lại, sau đó quay đầu trừng cô với khuôn mặt đỏ bừng.
Khương Vưu: “?” Phát bệnh rồi à?
Vừa xuống khỏi tàu vũ trụ, đập vào mắt họ là một khu rừng rậm rạp um tùm.
Bầu không khí gần Rừng Ma Trùng khá ẩm ướt và oi bức, chỉ một lát sau, Khương Vưu đã cảm thấy người mình nhớp nháp như bước vào phòng xông hơi, mồ hôi tuôn ra như tắm.
“Oi quá.” Khương Vưu lên tiếng nhận xét.
Cố Ôn Ngôn nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn cô một cái: “Đúng là oi thật, khí hậu Rừng Ma Trùng rất phù hợp với sự sinh tồn của Trùng Tộc, nhưng với các cô thì sẽ hơi khó chịu một chút.”
Nói xong, cậu ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải ánh mắt của Olin.
Thể tinh thần của Olin là nhện, cũng coi như thuộc Trùng Tộc.
Tuy nhiên so với những Trùng Tộc chỉ biết giết chóc và ra sức chiếm lĩnh các hành tinh khác để đẻ trứng trong tinh hệ, thì rõ ràng là Olin khác biệt.
Nhưng Cố Ôn Ngôn không nói gì thêm, chỉ gật đầu với Olin rồi dời mắt đi.
Mục đích ban đầu của buổi rèn luyện là để rèn luyện tinh thần lực của Dẫn đường.
Nhưng đến giờ thì Học viện Lính Gác lại coi trọng hoạt động này hơn, các giáo viên dẫn đội cũng chủ yếu là huấn luyện viên của học viện Lính Gác.
Giáo sư bên dẫn đường chỉ dặn dò vài câu rằng các em phải chú ý an toàn, còn phần lớn thời gian tiếp theo đều là huấn luyện viên của bên lính gác giảng giải những điểm cần chú ý trong Rừng Ma Trùng.
Nào là nếu gặp ong hút máu thì đừng nấn ná, phải chạy ngay đi.
Nếu gặp kiến ăn thịt người thì thả thể tinh thần ra, đừng dùng cơ thể chiến đấu trực diện...
Khương Vưu sống mười tám năm còn chưa từng thấy nhưng thứ này bao giờ, nên ngồi nghe vô cùng hứng thú.
Cảm giác như lớp học của lính gác còn thú vị hơn lớp dẫn đường nhiều.
Huấn luyện viên giảng một hồi lâu, thấy mặt trời đã gần lên tới đến đỉnh đầu thì mới vỗ tay.
“Được rồi, sắp vào Rừng Ma Trùng rồi, mọi người chuẩn bị! Trong rừng sẽ có trạm tiếp tế chuyên dụng, có thể nghỉ ngơi, bổ sung thể lực, còn cung cấp đủ loại vũ khí.”
“Nhưng phải lưu ý một điểm, xung quanh trạm tiếp tế có thiết bị đặc biệt để ngăn ma trùng, nên mỗi lần mỗi nhóm chỉ được ở trong đó tối đa hai tiếng đồng hồ.”
“Quá giờ là tính thất bại ngay, nghe rõ chưa?”
Huấn luyện viên vừa dứt lời, các lính gác liền đồng thanh giơ tay hô lớn, hăng hái chuẩn bị cho thử luyện phía trước.
“Nghe rõ rồi!!!”
So với đó, đám dẫn đường đứng bên lại giống như đi du lịch. Họ mặc đồng phục tác chiến màu sáng, được các lính gác mặc đồ đen bao quanh bảo vệ bên trong.
Có mấy dẫn đường còn chẳng hiểu nghĩ gì mà còn làm tóc làm móng làm tóc xinh xắn, đứng trước lính gác như mấy cô chiêu cậu ấm đi dạo chơi.
Khương Vưu thì ăn mặc bình thường, nhưng bộ đồ tác chiến cô mặc cũng là màu trắng.
Cô nhìn sang mấy dẫn đường khác, lại cúi đầu nhìn mình.
Bỗng thấy hình như...
Mình cũng chẳng khác họ là bao.
Khương Vưu chưa kịp nghĩ nhiều, rào chắn Rừng Ma Trùng đã mở ra một khe nhỏ, từng đội bắt đầu lần lượt tiến vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



