Những người tham gia rèn luyện đều là dẫn đường từ năm ba trở lên.
Khương Vưu đảo mắt nhìn qua, ước chừng có khoảng hai ba trăm người.
Cộng thêm mỗi nhóm có năm lính gác, đội ngũ mấy ngàn người tụ lại trong khuôn viên không lớn của Học viện Dẫn Đường, khiến nơi này trông có hơi hỗn loạn.
Tô Nguyệt dẫn lính gác của mình bước vào, vừa nhìn liền thấy Khương Vưu đang đứng một mình.
Một dẫn đường không có chút dao động tinh thần lức nào thì làm gì có lính gác nào chịu lập đội chứ?
Trong mắt Tô Nguyệt lóe lên chút đắc ý, cô ta bước tới, nhìn Khương Vưu rồi cất giọng ngạc nhiên: “Khương Vưu, chỉ có mình cậu thôi à? Lính gác của cậu đâu rồi?”
Khương Vưu đang gửi vị trí của mình cho Eugene và mấy người kia qua vòng tay liên lạc, nghe Tô Nguyệt hỏi, cô liền ngẩng đầu lên: “Lính gác của tôi à? Đang tới rồi.”
“Tới giờ còn chưa đến sao?” Tô Nguyệt chỉ nghĩ Khương Vưu đang giả vờ bình tĩnh, bịa chuyện lừa cô ta.
“Xưa nay chỉ có lính gác đợi dẫn đường, chứ tôi chưa từng thấy dẫn đường phải đợi lính gác đâu đấy.” Tô Nguyệt mỉm cười nhẹ, giả vờ tốt bụng mà nhắc nhở vài câu.
“Khương Vưu, khi đối xử với lính gác thì đừng mềm lòng quá. Có lính gác sẽ được voi đòi tiên, sinh ra những ý nghĩ không nên có với dẫn đường. Đây là điều mà Bạch Tháp tuyệt đối không cho phép.”
Tô Nguyệt nói tiếp: “Dẫn đường tuyệt đối là người có địa vị cao hơn. Đối với lính gác, điều cậu nên làm là ban ơn, chứ không phải lấy lòng.”
Nghe xong, Khương Vưu sờ cằm, gật gù.
Với sự quý giá của dẫn đường và khả năng tinh lọc, đúng là họ cần phải giữ thái độ cao ngạo, tránh cho bị lính gác thèm muốn chiếm đoạt.
Nhưng cho dù được Bạch Tháp bảo vệ, được các lính gác ngước nhìn và có địa vị tối cao... Thì chẳng phải thực chất họ cũng chỉ là trâu ngựa được nuôi nhốt thôi sao?
Vì hiếm có, nên cần lính gác bảo vệ bằng cả mạng sống.
Nhưng vì năng lực đặc biệt, nên dù không thích, dẫn đường cũng phải tiếp xúc thân mật với lính gác xa lạ để tinh lọc cho họ.
Thậm chí khi đến tuổi, dẫn đường còn bị ép tiến hành liên kết tinh thần với lính gác, sinh ra đời sau cho họ.
Mà tất cả những điều này, chỉ vì năng lực của dẫn đường có thể tinh lọc cho lính gác.
Một loại trâu ngựa hiếm có với một tác dụng duy nhất...
Nghĩ đến đây, nét mặt Khương Vưu cũng lộ ra chút buồn bã.
Làm dẫn đường thật sự quá khó khăn, nhưng lương và đãi ngộ đúng là cao thật...
Tô Nguyệt thấy nét mặt của Khương Vưu, tưởng mình đã chạm trúng nỗi đau của cô, nên nụ cười trên mặt càng chân thành hơn.
“Không sao đâu Khương Vưu, sau này chú ý thêm là được.”
Nghe vậy, Khương Vưu ngẩng đầu, nhìn cô ta bằng ánh mắt đồng cảm, nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Tô Nguyệt: “???”
Nụ cười trên mặt cô ta hơi cứng lại, Khương Vưu có ý gì? Nhìn cô ta mà thở dài là sao?
Một người không có chút dao động tinh thần lực nào... Lại nhìn cô ta đầy đồng cảm rồi thở dài?
Bị giành mất vị trí vốn có đã khiến Tô Nguyệt bực bội, nhưng giờ cô ta càng tức giận hơn, càng nhìn Khương Vưu càng thấy ngứa mắt.
Cô ta không nói gì thêm, chỉ đứng cạnh Khương Vưu, trò chuyện với lính gác cùng nhóm của mình.
Cô ta muốn xem thử, Khương Vưu không có lấy một lính gác thì lát nữa làm sao mà tham gia rèn luyện.
Khương Vưu cảm nhận rất rõ ác ý của Tô Nguyệt, nhưng vì hiểu rõ hoàn cảnh của mình, nên đối với Tô Nguyệt, cô cũng chẳng nổi giận nổi, chỉ có thể để những lời của cô ta lọt qua tai này rồi trôi qua tai kia.
Coi như là mùi rắm thoảng qua rồi sẽ bay đi vậy.
Trên vòng tay liên lạc, tín hiệu của An Cách và nhóm người kia càng ngày càng gần, Khương Vưu ngẩng đầu, nhìn về một phía của đám đông rồi giơ tay lên.
“Cố Ôn Ngôn, bên này.”
“Dẫn đường Khương Vưu.” Cố Ôn Ngôn bước đến đứng cạnh cô, khẽ gật đầu chào.
“Chào buổi sáng.” Khương Vưu nhẹ giọng đáp lại.
Tô Nguyệt đứng bên cạnh trừng mắt, không dám tin nhìn Cố Ôn Ngôn: “Anh, anh với...”
Cô ta chưa kịp nói hết câu thì Eugene, An Cách, còn có Kền Kền và Ban cũng tìm đến Khương Vưu, đứng bên cạnh cô.
Cúc áo của An Cách mở rộng, để lộ ra chiếc sơ mi trắng mỏng bên trong và đường nét cơ bắp mơ hồ hiện lên dưới lớp vải.
Thấy Khương Vưu, mặt cậu lập tức đỏ lên, nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh mà nói một câu: “Không phải đã nói là bảy rưỡi tập hợp sao? Sao cô lại đến muộn nữa rồi?”
“Dậy hơi muộn.” Khương Vưu thản nhiên đáp bừa một câu.
Nếu là trước kia, chắc chắn An Cách sẽ nhếch mép, khinh thường mà mỉa mai lại.
Thế nhưng hiện tại, cậu chỉ mím môi, nhìn Khương Vưu với khuôn mặt đỏ bừng, cũng chẳng biết đang nghĩ cái gì.
Cuối cùng An Cách chỉ “Ừ” một tiếng rồi nhanh chóng dời mắt.
Khương Vưu không để ý đến cậu ta, cô đang xem màn hình giám sát trong biệt thư,
Lần rèn luyện này kéo dài ít nhất một tuần, cô không thể chăm sóc sói trắng, nên Bạch Tháp đã giới thiệu cho cô một người, nói rằng có thể giúp chăm sóc suốt bảy ngày.
Trong màn hình giám sát đối diện lồng của sói trắng, xuất hiện một người đàn ông mặc chiến phục đen tuyền. Anh ta che nửa mặt bằng mặt nạ đen, chỉ để lộ ra đôi mắt sắc bén và hàng lông mày tuấn tú.
Tóc bạc, thân hình tỉ lệ hoàn hảo, là một lính gác sao?
Cô còn tưởng sẽ là một dẫn đường đến chăm sóc chứ.
Khương Vưu nhìn người lính gác kia, cảm thấy quen mắt nên bất giác nhìn thêm vài giây.
Nhưng ngay sau đó, sói trắng trong lồng bắt đầu nhảy loạn, nên đã thu hút sự chú ý của cô.
Khương Vưu không để tâm đến năm lính gác kia mà chăm chú nhìn tinh não.
Nhưng cũng không rảnh rỗi vì có người xung quanh liên tục tiến lên bắt chuyện.
Dù sao thì ở Học viện Lính Gác, năm người này thường xuyên có tên trong top mười bảng xếp hạng!
“Ban, lần này cậu lập nhóm với dẫn đường nào vậy? Cô ấy thế nào? Cấp độ gì?”
“Olin! Tớ còn tưởng lần này cậu không tới chứ!”
“An Cách? Trời ơi, cậu thật sự đến tham gia rèn luyện rồi... Tôi còn tưởng là mình nhận nhầm người chứ!”
An Cách nhíu mày, bực mình nhìn người vừa nói: “Tôi tham gia hay không thì liên quan gì đến cậu!”
Bên kia, Tô Nguyệt gượng gạo cười với Cố Ôn Ngôn đang đứng trước mặt, trong giọng nói vẫn đè nén vẻ ghen tỵ: “Cậu nói đã lập nhóm với dẫn đường rồi, người đó chính là Khương Vưu à?”
“Ừ.” Cố Ôn Ngôn gật đầu: “Đã lập nhóm xong từ trước khi cô tới.”
“Sao có thể chứ?” Tô Nguyệt vốn không tin.
Cô ta là người đầu tiên ra khỏi lớp, lúc đó Khương Vưu vẫn còn thong thả thu dọn đồ trên chỗ ngồi.
Nếu trước cả cô ta, Khương Vưu đã lập nhóm với Cố Ôn Ngôn rồi thì...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



