Eugene cũng rõ chuyện này, cậu mím môi, không đáp lời An Cách, mà hỏi lại: “Thế còn cậu tới đây làm gì? Không phải lần nào cậu cũng từ chối tham gia à?”
Nhắc đến chuyện này An Cách liền bực bội. Cậu chậc một tiếng rồi luồn tay vào tóc, vuốt tóc ra sau để lộ khuôn mặt anh tuấn, giọng điệu bực dọc: “Ai mà muốn tham gia chứ, chẳng qua là Bạch Tháp gửi tin tới, ép buộc tôi phải lập đội với một dẫn đường.”
“Bạch Tháp gửi tin?” Eugene sững sờ.
“Khương Vưu?”
Nghe Eugene nói ra tên của dẫn đường, An Cách cũng khựng lại, ngẩng đầu nhìn Eugene: “Cậu cũng vậy à?”
Eugene gật đầu, còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên một giọng nam ấm áp: “Hai người cũng là lính gác lập đội với dẫn đường Khương Vưu à? Trùng hợp thật.”
Eugene và An Cách quay đầu nhìn thì thấy Cố Ôn Ngôn đang đứng cùng hai lính gác cấp S khác đến từ Học viện Lính Gác.
Năm người nhìn nhau, một lúc sau, An Cách mới từ từ nói: “Vậy là... Bạch Tháp sắp xếp cả năm chúng ta cho một dẫn đường chưa từng nghe tên?”
“Xem ra là vậy.” Cố Ôn Ngôn gật đầu mỉm cười.
Olin đứng bên cạnh ngẩng đầu nhìn Cố Ôn Ngôn: “Trước đây cậu đã từng tham gia rèn luyện, nhưng không hề có chút ấn tượng nào về cái tên Khương Vưu à?”
Cố Ôn Ngôn lắc đầu: “Những lần trước chưa từng thấy cô ấy, nhưng nghe nói... Cô ấy là học sinh chuyển lớp do Bạch Tháp xếp vào.”
“Học sinh chuyển lớp?” Eugene nghi hoặc.
Sau khi phân hóa thành dẫn đường, Bạch Tháp sẽ lập tức phát hiện và đưa vào cơ sở dữ liệu, sau đó đưa vào Học viện Dẫn Đường.
Hầu hết người thường đều phân hóa trước 15 tuổi.
Trong lịch sử Đế quốc chưa từng có trường hợp nào phân hóa sau 15 tuổi.
Dẫn đường chuyển lớp, nếu có thiên phú cao thì Bạch Tháp sẽ không thể không công bố tin tức, cũng không cần phải sắp xếp năm lính cấp S lập đội.
Vậy thì... Chỉ có thể là cấp bậc của dẫn đường đó quá thấp, tham gia rèn luyện là rất nguy hiểm với người đó, nên Bạch Tháp mới sắp xếp năm người họ đi theo bảo vệ.
An Cách bắt đầu mất kiên nhẫn, lên tiếng phàn nàn: “Bạch Tháp nghĩ gì thế? Muốn chúng ta bảo vệ một dẫn đường rác rưởi cấp thấp, rồi cùng chết với kẻ đó để thể hiện sự cao quý của dẫn đường à?”
Lời vừa dứt, phía sau liền vang lên giọng nói trong trẻo của một cô gái, trả lời thẳng thừng.
“... Có thể là Bạch Tháp không nghĩ đến những điều này, hơn nữa chắc tôi cũng chưa đến mức bị tính là rác rưởi, ít nhất sẽ không khiến các cậu phải chết vì tôi đâu.”
Khương Vưu cũng không ngờ vừa đến đã nghe thấy lính gác đang nói xấu sau lưng mình.
Nhưng người đã đến rồi, cũng không thể giả vờ như không nghe thấy, nên đành mở miệng giải thích một câu.
Nghe giọng Khương Vưu, cả năm người đồng loạt quay sang nhìn cô.
Cô gái mặc đồng phục trắng của Học viện, đứng ngang vai với họ, khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ mang theo nụ cười lịch sự tiêu chuẩn, nhưng ánh mắt thì không có chút ý cười nào.
Đẹp nhưng có cảm giác xa cách.
An Cách không nói thêm gì, ánh mắt lướt qua mặt Khương Vưu, rồi lập tức quay đi chỗ khác, giả vờ như người vừa phàn nàn không phải là mình.
Khương Vưu cũng không muốn tính toán với họ, dù sao thân phận của cô chưa bị lộ, đối với mấy lính cấp S này thì lập đội với một dẫn đường chưa có cấp độ đúng là khá uất ức.
Người có năng lực cao thì thường khá kiêu ngạo, cô hiểu được.
Khương Vưu lần lượt đánh giá năm người, ánh mắt cô dừng lại vài giây khi lướt qua Eugene.
Chẳng phải đó là lính gác đã từng đến phòng tinh lọc sao?
Sao Bạch Tháp lại sắp xếp cậu ta vào đội của cô? Nếu lúc thử luyện cô phải tinh lọc cho cậu ta thì chẳng phải sẽ bại lộ thân phận sao?
Trong lòng Khương Vưu cảm thấy khó hiểu, không rõ Bạch Tháp đang nghĩ gì.
Nhưng giờ quan trọng nhất vẫn là phải đi đăng ký, sắp đến giờ rồi.
“Đã đến đủ rồi, chúng ta vào đăng ký trước đi.”
Họ không nói gì thêm mà đi theo Khương Vưu vào Học viện Dẫn Đường.
Sau khi đăng ký, Học viện còn phát cho mỗi người một vòng tay liên lạc nội bộ giữa các thành viên trong đội.
Khương Vưu nhìn biểu tượng động vật hiển thị trong danh sách liên lạc, im lặng một lát rồi quay sang nhìn họ.
Cố Ôn Ngôn là người đầu tiên cảm nhận được ánh nhìn của Khương Vưu, nở nụ cười với cô: “Tôi là Cố Ôn Ngôn, thể tinh thần là rắn, cấp S.”
Có người mở đầu, bốn người còn lại cũng lập tức tự giới thiệu.
Olin, thể tinh thần là nhện, cấp S.
Ban, thể tinh thần là kền kền, cấp S.
Eugene, thể tinh thần là hổ, cấp S.
Khương Vưu đã biết điều này từ lần tịnh hóa trước, nên chỉ gật đầu rồi không để tâm lắm, sau đó cô nhìn về phía lính vừa phàn nàn mình lúc nãy.
An Cách bị ánh mắt của cô nhìn đến cứng cả người, lên tiếng: “An Cách, thể tinh thần là quạ... Cấp S.”
Biểu tượng quạ chibi của An Cách khiến Khương Vưu rất ấn tượng, thế là cô bỗng hỏi ra khỏi miệng: “Hóa ra biểu tượng quạ chibi đó là của anh à?”
“Là tôi, sao? Lính gác thì không được dùng biểu tượng chibi à?” Mặt An Cách đỏ lên, giọng nói có phần luống cuống.
Cô chỉ tiện miệng nói một câu vì nhớ ra thôi, không ngờ An Cách lại phản ứng mạnh như vậy, khiến cô không khỏi nghi hoặc nhìn cậu một cái: “Không có gì, chỉ là thấy đáng yêu thôi.”
Đáng... Đáng yêu...
Mặt An Cách càng đỏ hơn, hai tay đang khoanh trước ngực của cậu siết chặt lại vì căng thẳng, ánh mắt rơi vào gương mặt của Khương Vưu.
Dẫn đường giỏi nhất là dùng lời nói để lừa gạt lính gác, khiến họ cam tâm tình nguyện vì cô mà đi vào chỗ chết.
Cậu tuyệt đối sẽ không tin những lời ngon ngọt mà Khương Vưu nói.
Hơn nữa vừa rồi cậu còn nói xấu cô như thế, chắc chắn đã bị nghe thấy rồi, chắc chắn là Khương Vưu đang trả đũa!
Làm gì có ai khen lính gác là dễ thương chứ!
Khương Vưu không phát hiện ra sự khác lạ của An Cách, nhưng Eugene và những người khác thì dễ dàng nhận thấy.
Khi nhìn về phía An Cách, ánh mắt họ mang theo chút sâu xa.
Thì ra trước giờ cậu ta luôn từ chối rèn luyện là vì chưa gặp được dẫn đường mà mình thích à...
Khương Vưu không để ý đến ánh mắt trao đổi giữa các lính gác, sau khi xác nhận thông tin từng người, cô nhìn sang Eugene.
“Eugene, hình như tôi chưa có số tinh não của cậu, thêm bạn nhé?”
Eugene mím môi, gương mặt tuấn tú của thiếu niên hiện đầy vẻ xa cách.
Sáng sớm hôm sau, đội ngũ tham gia rèn luyện phải tập hợp tại Học viện Dẫn Đường.
Khương Vưu lại dậy muộn, khi đến nơi thì các nhóm khác đã tìm được đồng đội và tụ lại với nhau.
Chỉ còn mình Khương Vưu, cô đứng giữa đám đông, liên lạc với An Cách và mấy người kia để xác định vị trí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



