Nhưng với bộ dạng bây giờ của nó thì thật sự chẳng có tí sát thương nào.
Đúng lúc hứng thú nổi lên, Khương Vưu định thử tinh lọc cho sói trắng xem sao.
Cô không để ý đến vết thương trên tay, mà trực tiếp đặt tay lên trán sói trắng, tiến vào biển tinh thần của nó.
Biển tinh thần của linh gác đã dị hóa hoàn toàn thật sự là đen kịt đến mức không thể tả.
Ý thức của Khương Vưu đứng giữa biển tinh thần của sói trắng, trước mắt nhìn thì có vẻ trống rỗng, nhưng thực ra chỉ cần tinh thần lực của cô vừa đẩy nhẹ về phía trước, những sợi chỉ đen rối rắm kia lập tức quấn lấy tinh thần lực của cô.
Dường như muốn nuốt chửng ý thức của cô.
Muốn phản công ngược lại để làm ô nhiễm cô sao?
Khương Vưu hơi nhướng mày rồi tập trung tinh thần, thanh đao tinh thần được biến ảo ra nhanh chóng chém mạnh ra ngoài, dễ dàng cắt đứt các sợi dây đen đang bám lên nó.
Sau đó thanh đao bắt đầu rong ruổi khắp biển tinh thần của Dữ Triệt, hễ gặp trở ngại là không chút do dự chém xuống một đao.
Chỉ là, mức độ ô nhiễm trong biển tinh thần của linh gác đã dị hóa hoàn toàn này quá nghiêm trọng.
Hơn nữa vì thể tinh thần đã hoàn toàn mất đi lý trí, không còn sự kiềm chế từ bản thân lính gác, nên cho dù có tinh lọc được một phần, nhưng chỉ trong chốc lát sau là ô nhiễm lại tràn về.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Khương Vưu cảm thấy có hơi mệt nên rút ra khỏi biển tinh thần của Dữ Triệt.
Tinh lọc suốt nửa ngày, nhưng e là chưa được đến một phần nghìn.
Khương Vưu xoa cằm ngẫm lại phương thức tinh lọc vừa rồi, cảm thấy tuy ô nhiễm không khó xử lý, nhưng dường như vẫn còn thiếu một chút gì đó.
Một lính gác không còn lý trí đã sớm trở thành cái ổ sinh sôi cho ô nhiễm. Nếu cô cứ tiếp tục dùng cách cũ để tinh lọc, thì dù có làm suốt một năm cũng khó mà đạt được hiệu quả rõ ràng.
Vậy liệu có thể thử cách khác để tinh lọc không?
Khương Vưu suy nghĩ một lát, còn chưa kịp nghĩ ra gì thì đã cảm thấy có gì đó là lạ ở chân mình.
Cô cúi đầu nhìn xuống, liền thấy sói trắng đang nằm rạp bên mép lồng sắt, hai chân trước và mõm sói của nó thò ra ngoài qua khe lồng, dùng chiếc lưỡi dày và ướt chậm rãi liếm lấy đầu gối cô.
“?” Khương Vưu vươn tay túm lấy tai sói trắng, định nhấc đầu nó ra.
Thế nhưng dù bị túm đến nửa cái đầu lơ lửng lên, sói trắng cũng chỉ nghiến răng trợn mắt kêu lên vài tiếng ư ư, rồi lại tiếp tục thè lưỡi liếm cô.
Đôi mắt xanh nhạt long lanh như đang làm nũng.
Thế này là chịu ngoan rồi à?
Hiếm khi thấy sói trắng ngoan ngoãn như vậy, Khương Vưu không kiềm được cơn nghiện lông mềm mà cúi đầu ôm lấy đầu sói, dụi mặt vào đó hít lấy hít để.
“Ư ử ư ử...” Sói trắng bị động tác của cô dọa cho giật mình, lắc đầu giãy giụa muốn chạy.
Nhưng biên độ động tác của nó rất nhỏ, giãy một hồi cũng không có ý định rời đi, ngược lại còn tiếp tục ép người qua khe lồng, dính sát lấy Khương Vưu.
“Mềm quá đi...” Khương Vưu không nhịn được mà nâng đầu nó lên hôn vài cái, thỏa mãn cơn ghiền rồi mới buông ra đứng dậy.
Sói trắng cúi rạp nửa thân trên xuống đất, cái mông vểnh cao, cái đuôi to mượt không ngừng đong đưa qua lại.
Dường như muốn dùng vẻ dễ thương của mình để giữ Khương Vưu ở lại, tinh lọc cho nó thêm chút nữa.
Nhưng Khương Vưu đã mệt rồi, cô không buồn liếc nó thêm lần nào mà quay đầu bước vào phòng ngủ, định tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh của bản thân.
Sói trắng nhìn phòng khách trống rỗng thì cũng nằm rạp nốt nửa thân dưới xuống đất, đôi tai cụp xuống, buồn bã nhìn sàn nhà kêu “ư ử”.
Âm thanh và cơn đau từng dịu đi một chút giờ lại dần tràn ngập trong đầu óc nó, đau đến mức khiến nó lại rú lên thảm thiết, rồi cào mạnh móng vuốt sắc nhọn vào lồng sắt.
Dòng điện lập tức giáng xuống.
Sói trắng đổ vật ra trong lồng, bất tỉnh một lần nữa.
...
Khương Vưu ngủ một giấc dậy thì đã gần sang chiều ngày hôm sau.
Mắt cô còn đang lờ đờ nhìn trần nhà, chưa kịp hoàn toàn tỉnh táo thì tinh não đã “ting ting” lên hai tiếng.
Là tin nhắn Học viện Dẫn Đường gửi tới.
Hỏi cô định khi nào thì đến học viện đăng ký.
Ngoài ra còn có tin nhắn từ bốn lính gác khác gửi ở những thời điểm khác nhau, đều hỏi thời gian cô định đăng ký.
Đăng ký?
Khương Vưu sững người, vội lướt hòm thư trong tinh não lên trên, rồi thấy tin nhắn Học viện Dẫn Đường gửi tới tối hôm qua.
[Ngày kia sẽ chính thức bắt đầu hoạt động rèn luyện, đề nghị tất cả lính gác và dẫn đường đã lập tổ đến học viện đăng ký vào ngày mai. Thời gian từ 9h sáng đến 3h chiều.]
3h chiều?
Khương Vưu chớp chớp mắt, sau đó lập tức quay đầu nhìn đồng hồ điện tử bên cạnh.
Tiêu rồi, sắp trễ rồi!
Thế nhưng, sắc mặt của An Cách lại cực kỳ khó coi.
Trên khuôn mặt anh tuấn hiện đầy vẻ lạnh lùng, toàn thân tỏa ra khí thế dữ tợn, trông không hề dễ chọc chút nào.
Dẫn đường tên Khương Vưu kia không hề thông báo về việc đăng ký hôm nay cho cậu, cậu còn phải nghe từ các lính gác khác.
Sau đó An Cách đợi cả buổi sáng, nhưng Khương Vưu chẳng hề có ý định đi đăng ký, đến một tin nhắn cũng không gửi tới.
Cuối cùng nghĩ tới việc không thể đắc tội với Bạch Tháp, cậu mới miễn cưỡng gửi một tin hỏi chuyện đăng ký.
Kết quả là đợi đến tận 2 giờ chiều, dẫn đường kia mới nhắn lại bảo giờ sẽ tới.
Nghĩ tới đây, sắc mặt An Cách càng thêm tối tăm, sự giận dữ chập chờn quanh người, cơ hồ sắp bùng nổ đến nơi.
“An Cách?” Có người bên cạnh gọi cậu.
An Cách nhíu mày, hung hăng ngẩng đầu lên, thì thấy lính gác đánh thuê Eugene, người cùng khóa với cậu đang đứng trước mặt mình.
An Cách lập tức thu lại biểu cảm trên mặt, khôi phục dáng vẻ lạnh lùng như cũ, nhìn chằm chằm Eugene: “Eugene? Cậu tới đây làm gì?”
“Rèn luyện thử nghiệm.” Eugene nghiêm túc nói.
Khóe miệng An Cách cong lên, cười hỏi: “Không phải cậu là lính đánh thuê à? Ngày nào cũng phải làm nhiệm vụ, thế mà còn có thời gian tham gia rèn luyện thử nghiệm với mấy dẫn đường ở Học viện Dẫn Đường sao?”
Lính gác đánh thuê khác với những lính gác gia nhập quân đoàn chính quy.
Những người chọn làm lính gác đánh thuê hầu hết đều là cấp S, hơn nữa sẽ theo tổ chức ra ngoài làm nhiệm vụ từ trước khi trưởng thành.
Độ nguy hiểm cao, nhiệm vụ nặng, nhưng bù lại cũng được trả công hậu hĩnh.
Ngoài một số lính gác xuất thân nghèo khó, chẳng mấy ai muốn đi con đường đó.
Mấy công tử tiểu thư trong Học viện Dẫn Đường đều có mắt cao hơn đầu, khi lập đội hầu như chẳng thèm chọn mấy lính gác đánh thuê xuất thân từ khu ổ chuột.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



