Cho đến khi chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ rèn luyện, lính gác của Bạch Tháp đã mang đến cho cô một cái lồng sắt có điện.
Leila đứng trước lồng, gật đầu chào Khương Vưu.
“Khương tiểu thư, lâu rồi không gặp.” Leila mỉm cười nói.
“Leila, lâu rồi không gặp.” Khương Vưu đã gặp anh ta ngay ngày đầu bước vào Bạch Tháp, khi đó anh ta đi theo bên cạnh Seris, trông cũng khá đáng tin.
Thấy Khương Vưu vẫn nhớ tới mình, nụ cười của Leila càng thêm chân thành.
Anh ta nhích người sang bên, để Khương Vưu có thể nhìn rõ tình hình trong lồng sắt.
“Đây là một lính gác có thể tinh thần là sói trắng, tên là Dữ Triệt, đã hoàn toàn dị hóa thành hình thái dã thú.” Leila giới thiệu con sói trắng trong lồng với Khương Vưu.
“Dữ Triệt?” Khương Vưu nghe thấy cái tên này thì nghi hoặc nhìn Leila.
Nguyên soái của đế quốc tên là Dữ Bạch, thể tinh thần cũng là sói trắng, rồi con sói này tên là Dữ Triệt?
Nhìn ra sự nghi ngờ của Khương Vưu, Leila cười, giải thích: “Lính gác này và nguyên soái là cùng một tộc thú, có thể coi là em trai của ngài ấy.”
Ra vậy... Khương Vưu gật đầu, rồi quay đầu lại tiếp tục nhìn con sói trắng trong lồng.
Chắc là đã bị tiêm lượng lớn thuốc an thần, nên lúc này sói trắng đang nhắm mắt nằm yên trong lồng, cái đuôi xù cuộn lấy thân thể, không nhúc nhích.
Trông như đang ngủ.
Khương Vưu cảm thấy tay mình bắt đầu ngứa ngáy.
Leila đứng cạnh cô, cũng cúi xuống nhìn vào lồng, tiếp tục căn dặn thêm vài câu.
“Tuy hiện tại nó bị thuốc an thần khống chế nên rất yên tĩnh, nhưng sau khi thuốc hết tác dụng, tỉnh lại thì sẽ khôi phục bản tính dã thú, có xu hướng tấn công. Nhưng Khương tiểu thư không cần lo lắng, quanh lồng đã được dẫn điện cao áp, chỉ cần phát hiện sói trắng có hành động khác lạ sẽ lập tức phóng điện, sẽ không gây tổn hại đến cô.”
Nói xong, Leila quay đầu nhìn Khương Vưu: “Sau khi bị điện giật, sói trắng sẽ bị tê liệt toàn thân trong vòng nửa tiếng. Cô còn nhớ điều kiện thỏa thuận với nghị viên Clyde chứ? Nửa tiếng đó chính là cơ hội của cô.”
Khương Vưu gật đầu, điều kiện chính là thử tinh lọc một lính gác đã hoàn toàn dị hóa.
Cô vẫn luôn ghi nhớ điều đó.
Nhưng còn một chuyện khác, Khương Vưu ngẩng đầu: “Tôi có cần đeo mặt nạ khi tinh lọc anh ta không? Nếu bị nhận ra thì có sao không?”
Leila lắc đầu: “Không sao cả. Lính gác này đã bị quân đội xóa tên, đối với quân đội, anh ta đã chết rồi.”
Nghe đến đây, Khương Vưu khựng lại một chút.
Rồi không nói thêm gì, chỉ quay đầu nhìn con sói trắng trong lồng.
Trong mắt mọi người, lính gác đã hoàn toàn dị hóa chẳng khác gì bị tuyên án tử hình, không còn tác dụng gì nữa.
Khương Vưu thầm cảm thán, nói là thương cảm thì cũng có một chút.
Nhưng nhiều hơn vẫn là thấy tiếc nuối.
Một lính gác vì nhân loại mà hiến dâng tất cả, sau khi năng lực cạn kiệt, lại nhận được kết cục như thế này.
Sau khi hỏi thêm vài điều từ Leila, các thị vệ đã giúp Khương Vưu chuyển cái lồng vào trong nhà.
Căn biệt thự này chỉ có một mình cô ở, thỉnh thoảng cuối tuần mới có người từ Bạch Tháp tới bổ sung nhu yếu phẩm và dọn dẹp.
Cách xa ký túc xá học viện, rộng rãi và cách âm tốt.
Dù nuôi một con sói trắng bị nhốt trong lồng thế này, cô cũng không cần phải bận tâm quá nhiều.
Vào trong nhà, Khương Vưu ngồi xổm xuống trước cái lồng nhìn con sói trắng đang hôn mê, nhưng không đưa tay chạm vào.
Tỉnh rồi à?
Khương Vưu cầm đồ ăn đi tới bên lồng, sói trắng đã tỉnh lại, chỉ là toàn thân vẫn vô lực.
Nó nhe răng, muốn đứng dậy lao tới tấn công Khương Vưu, nhưng vì quá yếu, nên giãy giụa mấy lần mà vẫn không đứng dậy nổi.
Đôi tai tam giác phủ đầy lông cụp xuống, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Khương Vưu, cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ.
Theo lý mà nói thì khi bị sói trắng nhìn chằm chằm thế này, hẳn sẽ thấy sợ hãi, nhưng Khương Vưu lại chẳng có cảm giác gì. Cô ôm suất đồ ăn liền ngồi xuống đất nhìn con sói đang cố gắng đứng dậy, bộ dạng như đang xem kịch.
Trong mắt sói trắng, hành động của Khương Vưu chẳng khác gì đang khiêu khích. Nó lập tức nhe răng, răng nanh sắc nhọn phản chiếu ánh sáng dưới ánh đèn, nước dãi cũng nhỏ giọt xuống mép.
Một lúc sau, khi Khương Vưu ăn gần hết, chỉ còn một miếng cuối cùng mà cô không nuốt nổi, định mang đi đổ thì...
Sói trắng cuối cùng cũng đứng dậy được, sau đó dồn sức vào hai chân sau, nhảy một cái đến trước mặt Khương Vưu.
Mõm sói chui qua khe hở lồng sắt, há to miệng hướng về phía Khương Vưu.
“Đói rồi à?” Khương Vưu thấy vậy liền dứt khoát đổ luôn miếng ăn còn lại vào miệng nó.
Thức ăn mằn mặn vừa vào miệng, dù đã hoàn toàn mất lý trí và hóa thú, sói trắng cũng theo phản xạ mà ngậm miệng, bắt đầu nhai nuốt.
Trong mắt nó vẫn đầy cảnh giác và đe dọa, nhưng dáng vẻ ăn uống lại thực sự rất dễ thương.
Khương Vưu không nhịn được, vươn tay xoa đầu nó một cái rồi mới đi về phía thùng rác.
Sói trắng vừa nuốt xong thức ăn, không nghỉ lấy một giây mà lại tiếp tục tấn công Khương Vưu.
Lập tức, nó bị điện giật cho ngã lăn quay, nằm ngửa người bất động, đôi mắt nhìn trân trối lên trần nhà.
Sau khi hết cơn tê liệt, con sói lại vùng dậy tấn công, rồi lại bị điện giật cho ngất đi.
Lặp lại nhiều lần như vậy, Khương Vưu xem nhiều thành chán, đâm ra cũng không thèm quan tâm nữa mà quay đầu mặc kệ nó muốn làm gì thì làm.
Suốt một ngày trôi qua, đến khi sói trắng tỉnh lại lần thứ N, cuối cùng nó cũng không còn liều lĩnh tấn công, mà nằm cách thành lồng khoảng mười mấy cm, cảnh giác nhìn Khương Vưu ở bên ngoài.
Cảm nhận được sự thay đổi của nó, Khương Vưu mới nhìn qua.
Ồ hô, cuối cùng cũng biết điều rồi hả?
Khương Vưu tiến lại gần vài bước, vừa tới gần bên lồng, sói trắng lại đột nhiên nhảy lên, xông về phía cô.
Ngay giây tiếp theo, nó lại bị điện giật cho ngã sõng soài, tai và chân bất giác thò ra khỏi lồng, miệng phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Phối hợp với khuôn mặt sói đẹp trai kia, không ngờ lại còn có chút đáng yêu.
“Ngốc chết đi được.” Khương Vưu nhẹ giọng quở trách, sau đó vươn tay sờ lên móng vuốt của nó.
Móng vuốt sắc nhọn của sói trắng lập tức lộ ra theo bản năng, thậm chí còn có vài cái cào rách tay Khương Vưu, khiến máu từ vết thương nhỏ giọt xuống đất.
“Gừ gừ...” Dù cả người sói trắng đang tê liệt phải nằm im dưới đất, nó cũng không quên nhe răng hằm hè đe dọa Khương Vưu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



