Đến đời hiện tại, hoàng thất chỉ sinh được một vị hoàng tử duy nhất, quốc vương cũng đã vì ô nhiễm tinh thần quá nặng mà suy sụp, trở thành phế nhân.
Nghị Viện đến tìm cô để nói chuyện này... Ý là thật sự có thể cho cô nuôi sao?
Khương Vưu mang theo nghi hoặc và chút vui mừng nhìn Clyde: “Nếu tôi nói thật sự muốn, các người có thể đưa tôi một người sao?”
Nụ cười của Clyde càng thêm dịu dàng rồi giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Khương Vưu.
“Tất nhiên rồi, Khương tiểu thư, ý nguyện của cô chính là mệnh lệnh quan trọng nhất của đế quốc Odin, chúng tôi nhất định sẽ làm theo.”
Nói xong, Clyde hơi cụp mắt xuống, nhìn bàn tay đang chìa ra của mình: “Nghị Viện đã đồng ý với điều kiện của cô, lẽ nào cô không nên bắt tay với tôi để thể hiện mối quan hệ hợp tác thân thiện sao?”
Khương Vưu bĩu môi: “Hợp tác gì chứ? Rõ ràng là lợi dụng thì có. Tôi không tin các người lại dễ dàng để tôi nuôi một lính gác đã bị dị hóa thế đâu, chắc chắn là còn có yêu cầu gì khác.”
“Đúng vậy.” Clyde gật đầu, thấy Khương Vưu không muốn bắt tay mình thì trong mắt lướt qua một tia thất vọng, sau đó từ từ thu tay lại, tiếp tục nói.
“Nghị Viện muốn thử xem cô có thể tinh lọc một lính gác đã dị hóa hoàn toàn hay không. Nếu có thể, hy vọng cô có thể tiết lộ quá trình tinh lọc và cách thực hiện cụ thể.”
Khương Vưu chưa từng thử tinh lọc cho lính gác đã hoàn toàn dị hóa.
Cô do dự một lúc, rồi gật đầu đồng ý với Clyde.
Thấy vậy, Clyde đứng dậy khom người hành lễ với cô.
“Vậy thì, hẹn gặp lại lần sau, Khương tiểu thư.”
“Ừm.” Khương Vưu gật đầu nhưng không đứng dậy, cô ngồi trên ghế nhìn Clyde rời đi.
Người thứ ba chắc là Nguyên soái Dữ Bạch của Đế quốc rồi.
Khương Vưu tựa người vào lưng ghế, nhìn về phía cửa.
Cạch, cửa mở, nhưng người bước vào lại không phải vị Nguyên soái tóc bạc kia, mà là...
“Lâm Chi? Có chuyện gì sao?” Khương Vưu nhìn Lâm Chi đang ló đầu vào cửa, nhướng mày đầy nghi hoặc.
Lâm Chi tò mò đánh giá phòng tinh lọc một lượt rồi cười nói: “Khương tiểu thư, Nguyên soái vừa bị gọi đi có việc, nên buổi tinh lọc hôm nay của cô đã kết thúc rồi. Khương tiểu thư có thể trở về nghỉ ngơi.”
“Thật sao?” Hai mắt Khương Vưu lập tức sáng lên, cô nhanh nhẹn rửa tay rồi bước ra ngoài.
“Thật ạ.” Lâm Chi gật đầu chắc nịch.
Tuyệt vời! Khương Vưu mừng thầm trong lòng.
Ai mà lại không thích tan làm sớm chứ?
Càng tuyệt hơn là khi nghỉ phép mà vẫn còn có lương!
Khương Vưu đi theo lính gác hộ vệ về ký túc xá. Cô vừa nằm xuống một lát, mở giao diện tinh não, liền phát hiện không biết từ khi nào đã có hai lời mời kết bạn được gửi tới.
Một người có ảnh đại diện là một con chim chibi ưỡn ngực. Con chim có bộ lông đen kịt, đôi mắt tròn xoe đen láy như hai quả nho đen.
Người còn lại thì dùng ảnh đại diện màu đen.
Khương Vưu tùy tiện lướt qua, chấp nhận lời mời rồi không để tâm nữa.
Chắc hai người này là lính gác mà Bạch Tháp phân cho cô, còn vì sao cả ngày chỉ mới có hai người kết bạn thì Khương Vưu chẳng mấy bận tâm.
Dù sao, chắc chắn Bạch Tháp sẽ không để cô chỉ mang theo hai lính gác đi tham gia rèn luyện đâu.
Nhìn thấy yêu cầu kết bạn được chấp nhận rồi mà đối phương chẳng nhắn một câu nào.
An Cách khẽ nhếch môi, lộ vẻ khinh thường.
Xem ra vị dẫn đường này cũng chẳng khác gì với mấy người khác, đều là mắt cao hơn đầu, cho rằng bản thân đương nhiên phải được lính gác tôn trọng và bảo vệ.
Trên tầng cao nhất của Bạch Tháp, Dữ Bạch đội mũ quân đội ngồi ở đầu bàn dài, bên cạnh là Seris và Leila.
“Nguyên soái, đã nghỉ phép rồi thì ngài nên nghỉ ngơi vài tháng cho tốt, không cần phải mạo hiểm như vậy đâu.” Seris khuyên nhủ đầy thiện ý, đôi mày nhíu chặt.
Gương mặt tuấn tú lạnh lùng của Dữ Bạch chẳng có biểu cảm gì, nhưng tâm trạng rõ ràng rành là rất tệ.
“Tôi đã quyết định rồi, không cần khuyên thêm.”
Seris mím môi, trong nhất thời không biết nên khuyên thế nào cho phải.
Dẫn đường cấp Thần là tồn tại còn quý giá hơn cả Nguyên soái. Nếu Khương tiểu thư kia chỉ đơn giản là muốn sờ lông mềm, chứ không có ý định tinh lọc lính gác... Vậy chẳng phải là Dữ Bạch sẽ vĩnh viễn biến thành hình thú rồi bị nuôi nhốt sao?
Tuy nói mất đi một lính gác thì không tính là gì, nhưng Dữ Bạch là lính gác siêu cấp S trẻ tuổi nhất trong mấy trăm năm qua, mới 24 tuổi mà đã trở thành Nguyên soái của Đế quốc.
Sau này biết đâu còn có thể đột phá lên cấp Thần cũng không chừng.
Trong lòng Seris, dẫn đường là quan trọng nhất, nhưng trong mắt tầng lớp lãnh đạo quân đội, lính gác cấp cao cũng quan trọng không kém.
Hiện giờ anh ta tiến thoái lưỡng nan, không dám để Dữ Bạch bị ô nhiễm rồi bị Khương tiểu thư kia nuôi nhốt.
Leila thấy Seris khó xử, liền đứng dậy bước lên một bước.
“Nguyên soái, tuy ngài đang nghỉ phép, nhưng có rất nhiều công vụ quân đội vẫn cần ngài xử lý. Việc hoàn toàn dị hóa có nguy hiểm quá lớn.” Leila nói.
“Chi bằng trước mắt cứ thử với một lính gác đã hoàn toàn dị hóa trong gia tộc ngài trước. Nếu vị dẫn đường cấp Thần kia thật sự có thể hoàn toàn tinh lọc cho lính gác dị hóa, hoặc là... Sau khi bộ phận thú hóa bị cô ấy sờ rồi thì không thể phục hồi được nữa, thì chúng ta lại tính bước tiếp theo, có được không?”
Lời của Leila rõ ràng và hợp lý hơn Seris rất nhiều.
Dữ Bạch nghe xong, trầm ngâm một lúc, rồi cũng gật đầu đồng ý với đề nghị của Leila.
Lính gác trong tộc Bạch Lang của họ bẩm sinh đều là từ cấp B trở lên, hơn nữa do đặc tính của sói, phần lớn đều rất kháng cự việc tiếp xúc gần với dẫn đường, nên việc tinh lọc thường chỉ có tác dụng bề ngoài... Khiến cuối cùng họ đều bị dị hóa.
Vừa khéo tộc Bạch Lang đang có một lính gác vừa tốt nghiệp học viện đã được đưa ra tiền tuyến, vì không kịp tinh lọc mà hoàn toàn dị hóa.
Sau khi ba người bàn bạc, liền quyết định đưa người đó đến chỗ Khương Vưu.
...
Trong một tuần chờ đợi tham gia rèn luyện, ngoài giờ học, thi thoảng Khương Vưu lại đến Bạch Tháp tinh lọc cho lính gác.
Vài ngày sau lại có thêm hai lính gác kết bạn với cô qua tinh não, nhưng chẳng ai chủ động nói chuyện gì cả.
Khương Vưu cũng không để tâm, rảnh rỗi thì nằm trên sofa lướt tinh não xem mấy tin tức giải trí, tiện thể ôn lại kiến thức cơ bản về tinh tế, hoặc cầm theo khoản lương khổng lồ Bạch Tháp trả để đi mua sắm.
Mua vài loại nguyên liệu nấu ăn chưa từng thấy trước đây, rồi tự nấu mấy món ăn cho mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



