Cô ấy chỉ là nhân viên bình thường, nên không rõ tình hình cụ thể.
Lần trước Khương Vưu đến gấp để tinh lọc, Lâm Chi chỉ biết là một lính gác bị dị hóa một phần, chứ không biết đó là Nguyên soái.
Khương Vưu nhìn đôi mắt ngây thơ của Lâm Chi, im lặng một lúc rồi không hỏi thêm gì nữa.
Lần trước cô đã tinh lọc cho anh ta rồi mà, sao anh ta lại đến nữa?
Chẳng lẽ kỹ thuật của cô chưa thành thạo, nên còn sót lại phần nào đó?
Hay là Nguyên soái lại bị ô nhiễm?
Hoặc... Lần trước anh ta đã nhìn thấy khuôn mặt thật của cô, nên lần này đến tính sổ vụ cô sờ tai anh ta?
Khương Vưu lập tức gạt bỏ mấy nghi ngờ vừa lóe lên trong đầu, cảm thấy không khả thi.
Dù thế nào, đã là sắp xếp của Bạch Tháp thì chắc chắn không có vấn đề gì.
Khương Vưu vẫn rất tự tin vào thân phận của mình.
Cô đeo một chiếc mặt nạ vàng mới, bước vào phòng tinh lọc.
Bên trong chưa có ai, Khương Vưu đi rửa tay trước, rồi ngồi xuống ghế, đợi lính gác đến.
Người đầu tiên là lính gác Eugene.
Cậu ta có mái tóc vàng nhạt, mặc áo bó ngắn ôm sát người, để lộ cơ bắp vừa phải, gương mặt có phần nữ tính nhưng lại toát lên sát khí.
Dường như người này vừa mới trở về sau một nhiệm vụ, vừa bước vào phòng, Khương Vưu đã ngửi thấy mùi máu tanh và bụi bặm trên người cậu ta.
“Cảm giác thế nào? Có đau đầu không? Hay có nghe thấy ảo thanh gì không?”
“Cảm giác... Cũng được, đầu có hơi đau, sau đó...” Đôi đồng tử vàng hoe của Eugene nhìn thẳng vào Khương Vưu, nghiêm túc trả lời câu hỏi của cô.
Tuy nhiên, Khương Vưu không đợi cậu ta nói hết mà trực tiếp giơ tay đặt lên trán Eugene.
“Tiểu thư dẫn đường?” Đôi đồng tử của Eugene hơi mở to, không hiểu hành động của Khương Vưu có ý gì.
Đây là lần đầu tiên cậu ta đổi lấy suất tinh lọc, trước giờ chỉ nghe nói dẫn đường sẽ tiếp xúc thân thể với linh gác trong quá trình tinh lọc.
Cậu ta tưởng sẽ là nắm tay hay ôm gì đó... Không ngờ lại là ấn trán sao?
Nghi hoặc của Eugene còn chưa hình thành, thì sương đen tràn ngâp trong biển tinh thần đã bị một luồng tinh thần lực mạnh mẽ phá mở, một thanh đao lớn không chút do dự chém xuống.
Sợi chỉ đen quấn quanh thể tinh thần của Eugene bị chém đứt trong chớp mắt, cơn đau dữ dội xuyên khắp toàn thân cậu ta, Eugene lập tức mềm nhũn cả người, ngã về phía trước.
Vai cậu ta được một bàn tay mềm mại giữ lại, đầu tựa vào một nơi rất êm ái.
Khương Vưu bắt đầu dọn dẹp những sợi chỉ đen còn lại đang bỏ chạy, tinh thần lực của cô chậm rãi đuổi theo, nhưng rất nhanh đã xử lý xong những sợi đó.
Eugene mở to đôi mắt vàng nhạt, toàn thân như có dòng điện chạy qua, tê dại đến mức tay chân rụng rời vì sung sướng.
“Tiểu, tiểu thư dẫn đường...” Eugene không nhịn được mà vươn tay đang thả lỏng hai bên cơ thể lên, nắm lấy tay áo của Khương Vưu.
Cậu ta tựa nửa người trên vào lòng cô, run rẩy không thể khống chế, khuôn mặt tuấn tú đỏ ửng, trong mắt còn hơi ươn ướt.
Khương Vưu không quan tâm đến bộ dạng của cậu ta lúc này, đợi đến khi hoàn tất công việc, cô mới rút tay ra khỏi trán cậu ta.
Khương Vưu cúi đầu, lặng lẽ nhìn Eugene còn đang còn đắm chìm trong dư âm của việc tinh lọc trong lòng cô.
Chờ đến khi ánh mắt của Eugene dần lấy lại tiêu cự, bàn tay nắm lấy tay áo cô cũng thả lỏng, Khương Vưu mới mở lời.
“Bình tĩnh lại rồi chứ? Nếu đứng dậy được thì mời anh ra ngoài, tôi vẫn còn có lính gác khác cần được tinh lọc.”
Eugene vẫn còn tựa đầu vào ngực Khương Vưu, khuôn mặt thanh tú hiện rõ một tầng đỏ ửng.
Nghe lời của Khương Vưu, phản ứng đầu tiên của Eugene là nắm chặt lấy tay áo cô một lần nữa, rồi chậm rãi ngẩng đầu.
“Kết thúc rồi à?”
“Xong rồi.” Ngoài những lúc làm việc, Khương Vưu không thích tiếp xúc quá gần với người khác. Cô giơ tay che mặt Eugene, đẩy cậu ta ra xa một chút.
Một mùi hoa nhài thoang thoảng lan đến chóp mũi Eugene, cậu ta không phản kháng, mà thuận theo lực của Khương Vưu để ngồi thẳng dậy.
Khác với vẻ lạnh lùng lúc mới vào cửa, hiện giờ Eugene giống hệt như một chú mèo con mới sinh, mềm mại mà yếu ớt nhìn chằm chằm vào Khương Vưu.
Đúng vậy, thể tinh thần của cậu ta là một con hổ vằn lớn.
“Tiểu thư dẫn đường, cô thường làm việc vào lúc nào vậy? Lần sau tôi có thể hẹn cô để tinh lọc nữa được không?”
“...” Khương Vưu cau mày, hơi nghi hoặc nhìn cậu ta một cái.
Cô không hiểu vì sao sau khi tất cả các lính gác được mình tinh lọc xong, đều vội vã muốn đặt hẹn lần sau.
Có khi nào bị ô nhiễm tinh thần cũng là một trào lưu? Nên ai cũng gấp gáp muốn bị ô nhiễm?
Khương Vưu im lặng một lúc rồi nói: “Tôi chỉ tiếp một lính gác mỗi ba tháng một lần, nếu anh muốn tinh lọc, hãy hẹn lại sau ba tháng nữa.”
“Ba tháng sao?” Eugene ngẩn người, sau đó bắt đầu cúi đầu tính toán thời gian làm nhiệm vụ của mình.
Khương Vưu không còn tâm trạng để khách sáo nữa, trực tiếp giơ tay bấm chuông bên cạnh, ra hiệu tinh lọc đã xong, người kế tiếp có thể vào.
Thấy vậy, Eugene cũng không tiện nán lại, chỉ cười với cô rồi nói: “Tiểu thư dẫn đường, tôi tên Eugene, mong sẽ được gặp lại cô.”
“Được rồi, Eugene tiên sinh, xin mời anh rời đi, tôi còn phải tiếp tục làm việc.” Khương Vưu bình thản tiễn Eugene với vẻ mặt không nỡ rời đi, rồi nhìn nghị sĩ Clyde bước vào.
Tháng trước cô đã tinh lọc cho người này một lần.
Ô nhiễm tinh thần của nghị sĩ không nặng, nhưng thỉnh thoảng cần ra tiền tuyến khảo sát tình hình, đôi khi không may bị Trùng Tộc tập kích nên bị nhiễm một chút.
Thân là nghị sĩ, họ phải luôn giữ cho tinh thần thanh sạch và lý trí, nên không thể có bất kỳ ô nhiễm nào.
Tinh lọc cho Clyde rất đơn giản, tay Khương Vưu chạm vào chưa được hai giây đã rút về.
“Xong rồi đó nghị sĩ Clyde, với mức độ ô nhiễm này, mong lần sau ngài hãy tìm người khác, đừng đến lãng phí thời gian của tôi.”
Đi làm thật sự rất mệt mỏi, với chút ô nhiễm thế này, đến cả dẫn đường cấp B cũng xử lý được, vậy mà cứ nhất định phải tìm đến cô.
Giọng Khương Vưu không mấy thân thiện, sự thiếu kiên nhẫn gần như đã đông đặc thành thực thể.
Clyde mỉm cười, nhìn khuôn mặt đeo mặt nạ của Khương Vưu, giọng điệu ôn hòa: “Tính cách của Khương tiểu thư vẫn chẳng thay đổi gì cả. Lần này tôi đến là do Nghị Viện nghe nói cô muốn nuôi một linh gác đã dị hóa, nên cử tôi đến hỏi xem, cô thật sự muốn nhận nuôi sao?”
Trên thực tế, Nghị Viện là cơ quan nắm quyền chân chính của đế quốc Odin, còn quốc vương chỉ là một linh vật tượng trưng.
Nhưng theo sử sách đế quốc, mỗi đời hoàng thất đều là lính gác có thiên phú rất cao, nhưng vì tinh thần lực quá mạnh, lại không có dẫn đường nào phù hợp để tinh lọc, nên luôn sớm bị suy sụp hoặc dị hóa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)