Cố Từ nhớ lại dáng vẻ mê tiền của cô trước đó, trong lòng thấy buồn cười, liền lên tiếng:
“Là mật khẩu mặc định.”
Mẹ Cố thấy cô đã nhận tiền thì thở phào nhẹ nhõm. Những gia tộc như họ sợ nhất chính là mang ơn người khác. Nam Tang Ninh nhận tiền rồi, ngược lại bà ấy mới thấy yên tâm.
“Đây là lời cảm ơn của cả gia đình chúng tôi dành cho cháu! Với lại… chuyện vừa rồi chúng tôi không tin tưởng cháu, cháu đừng để trong lòng nhé.”
“Không sao, tiền có thể giải quyết vạn sự. Chuyện nhỏ vừa rồi chẳng đáng nhắc tới. Đã nhận tiền của dì rồi, thì việc này tôi nhất định xử lý gọn gàng cho dì.”
“Đảm bảo không để lại chút hậu họa nào!”
Có năm triệu này rồi, tâm trạng dù có không vui đến mấy cũng sẽ lập tức biến mất, được không! Kiếp trước ở tông môn cô không thiếu tiền, nhưng ở nơi này thì cô thật sự quá thiếu tiền!
Sau khi Nam Tang Ninh nhận tiền, Cố Nhiễm mới bắt đầu kể lại chuyện xảy ra tối hôm qua.
Đêm qua, khi Cố Nhiễm ngửi thấy một mùi hôi thối, cô ấy cũng không để tâm lắm, còn tưởng là Hứa Tĩnh lại vứt tất bẩn lung tung. Trước đây cô ta thường xuyên làm vậy.
Chỉ là lần này mùi hôi có chút khác, giống như mùi đồ vật bị phân hủy. Nhưng Cố Nhiễm và hai người còn lại cũng không nghĩ nhiều. Dù sao ngày mai còn phải đi học, ai nấy đều buồn ngủ không chịu nổi.
Trong lúc ngủ mơ mơ màng màng, Cố Nhiễm luôn nghe thấy tiếng nước chảy ào ào trong phòng vệ sinh. Vì quá buồn ngủ nên cô ấy không muốn dậy.
Cô ấy nheo mắt nhìn những người khác, hình như ai cũng đang ngủ. Thế là cô ấy cho rằng Hứa Tĩnh tắm xong lại quên tắt vòi nước, liền lầm bầm:
“Hứa Tĩnh! Sao cậu lại không tắt vòi nước nữa vậy? Ngày mai dì quản lý ký túc lại tới mắng bọn mình đấy!”
Tối qua trước khi đi ngủ, mọi người đều đã tắt vòi nước, chỉ có Hứa Tĩnh là nửa đêm mới trở về. Chắc là cô ta tắm xong quên tắt.
Sau khi Cố Nhiễm nói xong, một lúc lâu vẫn không ai đáp lại. Trong lòng cô ấy có chút khó chịu, mà tiếng nước chảy vẫn không ngừng. Cô ấy sợ nước tràn ra phòng, sáng mai thức dậy cả phòng ngập nước. Không còn cách nào khác, cô ấy đành cầm điện thoại bật đèn pin rồi chuẩn bị xuống giường.
Cô ấy tiện tay nhìn thời gian đã hơn một giờ sáng.
Khi đi tới phòng vệ sinh, trong ánh sáng mờ mờ, cô ấy hình như thấy một người phụ nữ đứng trước gương, tay cầm lược không ngừng chải tóc. Nhìn bóng lưng giống như Hứa Tĩnh.
Cố Nhiễm hơi nghi hoặc:
“Nửa đêm không ngủ lại đứng đây chải đầu làm gì? Mau tắt vòi nước đi, nước chảy đầy sàn rồi kìa!”
Nói xong cô ấy định quay người trở lại phòng. Chỉ là đèn pin vô tình chiếu qua đầu của Hứa Tĩnh. Trong khoảnh khắc đó, lông tơ toàn thân Cố Nhiễm dựng đứng.
Cô ấy nhìn thấy trên da đầu của Hứa Tĩnh bò đầy những con sâu đen.
Điều quỷ dị hơn là trong tấm gương của phòng vệ sinh, gương mặt phản chiếu lại rõ ràng là của một người khác!
Hơn nữa, tóc của Hứa Tĩnh chỉ dài ngang vai, còn người phụ nữ trong gương lại có mái tóc dài tới tận thắt lưng. Cô ta đang làm đúng những động tác giống hệt Hứa Tĩnh.
Đột nhiên người phụ nữ trong gương phát hiện ra Cố Nhiễm. Đôi mắt đỏ như máu của cô ta nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Hứa Tĩnh cũng chậm rãi bước tới. Tay trái cầm chiếc lược bò đầy sâu, tay phải cầm một chai dầu gội được đóng gói tinh xảo. Giọng nói u ám, lạnh lẽo vang lên:
“Cậu… muốn gội đầu không?”
Lúc đó Cố Nhiễm mới hiểu vì sao trong phim truyền hình, khi nhân vật chính nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng lại đứng chết trân tại chỗ.
Bởi vì lúc này đây toàn thân cô ấy cứng đờ, chân như bị đổ chì, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút!
Đúng lúc đó, lá bùa bình an trong túi cô ấy bắt đầu nóng lên. Cô ấy vội vàng lấy ra, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Hứa Tĩnh vung chiếc lược lên định tấn công. Nhưng ngay lập tức bị một luồng ánh sáng đánh bật ra.
Lúc này Cố Nhiễm mới lấy lại được chút sức lực. Cô ấy vất vả chạy khỏi phòng vệ sinh, nhưng đầu óc choáng váng.
Cuối cùng ngã gục xuống sàn.
Cố Nhiễm nhớ lại trải nghiệm tối qua vẫn còn sợ hãi không nhẹ. Cô ấy vô thức nhích lại gần Nam Tang Ninh, cố gắng tìm chút cảm giác an toàn.
“Thật ra lúc đó em vẫn còn ý thức, nhưng thế nào cũng không tỉnh lại được, giống như rơi vào một cái hố sâu vô tận, hoàn toàn không thể bám víu vào bất cứ thứ gì.”
“Đừng sợ! Chỗ chị còn một lá bùa bình an, em mang theo đi. Mấy ngày này nhớ phơi nắng nhiều một chút, đừng tới những nơi âm u, rất nhanh sẽ ổn thôi.”
Nam Tang Ninh lại lấy ra một lá bùa bình an đưa cho cô ấy.
Cố Nhiễm định trả tiền nhưng bị Nam Tang Ninh từ chối. Cô đã nhận nhiều tiền như vậy rồi, lá bùa này coi như tặng kèm.
Cố Nhiễm do dự rồi lên tiếng:
“Chị Nam, chị có thể cứu các bạn cùng phòng của em không? Bọn họ cũng là bạn tốt của em… em không nỡ nhìn họ chết.”
Nam Tang Ninh đáp:
“Em yên tâm, vốn dĩ chị cũng định giúp rồi.”
Nói xong, cô nhìn mọi người:
“Dựa theo những gì Cố Nhiễm kể, trong lòng tôi đã có suy đoán đại khái. Nhưng thủ đoạn này quá ác độc, hơn nữa không giống cách làm của các thầy phong thủy trong nước chúng ta.”
“Ngược lại… khá giống vu thuật ở khu vực Đông Nam Á.”
“Ở Nhật Bản cũng thỉnh thoảng xuất hiện, nhưng mọi chuyện vẫn phải đợi tôi nhìn thấy Hứa Tĩnh mới có thể xác định. Cô ấy ở phòng bệnh nào?”
“Đại sư, Hứa Tĩnh đang ở ICU, hai người còn lại ở phòng bệnh bên cạnh. Xin cô giúp họ!”
Triệu Húc vội vàng nói.
Trong ba người, triệu chứng của Cố Nhiễm là nhẹ nhất, còn người nặng nhất thì bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.
“Tôi đưa cô qua đó.” Cố Từ thấp giọng nói.
“Được.”
Không biết Cố Từ đã thương lượng thế nào, nhưng Hứa Tĩnh nhanh chóng được đẩy sang phòng bệnh bên cạnh. Các bác sĩ trong phòng không ngăn cản, tất cả đều tò mò đứng ngoài cửa nhìn.
Cố Nhiễm dù cơ thể còn yếu, vẫn được mẹ Cố dìu sang phòng bên. Ba người kia đều là bạn cùng phòng của cô ấy. Dù bình thường cô ấy và Hứa Tĩnh không hợp nhau, nhưng bây giờ xảy ra chuyện nguy hiểm, cô ấy vẫn rất lo lắng.
Khi mọi người bước vào phòng, tất cả đều bị tình trạng của ba người làm cho kinh ngạc. Hơi thở của họ yếu đến mức gần như không cảm nhận được.
Nặng nhất là Hứa Tĩnh. Sắc mặt cô ta trắng bệch, không giống người sống chút nào.
Sau khi nhìn thấy Hứa Tĩnh, Nam Tang Ninh xác nhận suy đoán trong lòng.
Cô bình thản nói:
“Nuôi âm thi! Có người đang lợi dụng thân thể của Hứa Tĩnh để nuôi âm thi. Hai người còn lại chỉ là bị liên lụy thôi. Nếu chậm thêm một ngày nữa, Hứa Tĩnh sẽ bị thi trùng hút khô thành xác khô!”
Cố Từ nhìn cô gái nằm trên giường bệnh. Khuôn mặt cô ta không còn chút huyết sắc, da khô nứt. Cả người trông giống như bị mất nước nghiêm trọng. Chẳng phải đúng là giống một xác khô sao?
Triệu Húc run rẩy xoa cánh tay:
“Lúc nãy Cố Nhiễm nói tối qua thấy trên đầu cô ta có sâu… có phải chính là thứ cô gọi là thi trùng không?”
Nam Tang Ninh gật đầu:
“Đúng. Bây giờ da đầu của cô ta đã bò đầy sâu, có con thậm chí đã chui vào trong đầu.”
Triệu Húc hét lên:
“Á!!! Sao tôi không thấy gì hết?”
Cố Từ và người đàn ông mặc đồ đen cũng nhìn Nam Tang Ninh đầy nghi hoặc. Quả thật họ cũng không nhìn thấy gì. Những người khác trong phòng cũng có cùng thắc mắc.
Khóe miệng Nam Tang Ninh cong lên một nụ cười tinh quái.
“Các người muốn nhìn không?”
Ba người do dự:
“Muốn… hay là… thôi nhỉ?”
“Đã kiên quyết muốn xem, vậy tôi sẽ cho các người xem.”
Nói xong, cô vung một lá bùa chú dán lên trán Hứa Tĩnh.
Trong nháy mắt cảnh tượng trước mắt thay đổi.
Trong vô số những hạt nhỏ li ti, có thứ sinh vật màu đen hình sợi đang không ngừng ngọ nguậy. Chúng dày đặc bò kín cả đầu Hứa Tĩnh. Một số con đã phá vỏ chui ra, không ngừng đào vào dưới da.
“Trời ơi!”
Ba người đồng loạt lùi lại. Cố Nhiễm nhìn thấy cảnh này gần như suýt ngất lần nữa.
“Chính là thứ này!”
Mẹ Cố vội ôm cô ấy:
“Nhiễm Nhi, chúng ta về phòng đi thôi. Cơ thể con chịu không nổi mấy thứ này đâu!”
Cố Từ quay mặt đi, không muốn nhìn đống thứ ghê tởm kia nữa.
“Có cách giải quyết không?”
Nam Tang Ninh trầm ngâm một lát rồi nói:
“Tôi cần một vài thứ một cái bát, giấy vàng, một chiếc kìm cắt móng tay, nến và kim.”
Triệu Húc lập tức nói:
“Để tôi đi tìm ngay!”
Cố Từ đứng bên cạnh, không biết mình có thể giúp gì:
“Tôi cần làm gì?”
Nam Tang Ninh nói:
“Tình trạng của cô ta khác với Cố Nhiễm. Lát nữa sau khi tôi bố trí xong, anh cần dẫn người canh giữ nơi này, không cho bất kỳ ai tới gần.”
Cô dừng một chút rồi nói tiếp:
“Còn tôi…”
“Sẽ đi kéo hồn phách của họ trở về.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
