Triệu Húc vừa nói xong thì đã mang những thứ cần dùng quay lại.
Nam Tang Ninh cắt một ít móng tay của Hứa Tĩnh, sau đó dùng kim chích vào đầu ngón tay cô ta. Những giọt máu nhỏ xuống chiếc bát có màu đen sẫm và bốc mùi tanh hôi.
Sau khi ngửi thấy mùi này, đám thi trùng bỗng trở nên vô cùng kích động. Tốc độ bò của chúng ngày càng nhanh, điên cuồng chui sâu vào da đầu Hứa Tĩnh.
Hứa Tĩnh đau đớn rên rỉ. Lông mày cô ta nhíu chặt, mồ hôi trên trán nhỏ xuống chiếc gối.
Nam Tang Ninh vận linh khí trong cơ thể, lấy từ trong túi ra một lá bùa chú. Cô lẩm nhẩm niệm chú, rồi ném lá bùa vào chiếc bát.
Ngay sau đó, một luồng linh lực bắn ra. Lá bùa tự bốc cháy mà không cần lửa.
Vô số con sâu theo cánh tay Hứa Tĩnh rơi vào trong bát. Những con đã chui sâu vào trong cơ thể cũng tranh nhau bò ra ngoài. Đám thi trùng vừa rơi vào bát liền bị thiêu thành tro. Cả phòng bệnh lập tức tràn ngập một mùi hôi khó chịu. Phải mất trọn mười phút, đám sâu trên người Hứa Tĩnh mới được dọn sạch.
“Các người có biết ngày tháng năm sinh của cô ta không?” Nam Tang Ninh thấy thi trùng đã xử lý xong liền hỏi Cố Từ đứng bên cạnh.
Cố Từ gật đầu:
“Có. Vừa rồi tôi đã gọi điện cho gia đình cô ta.”
Nam Tang Ninh nói:
“Được. Tạm thời tôi đã dọn sạch thi trùng trên người cô ta. Nhưng muốn giải quyết triệt để thì vẫn phải tìm lại hồn phách của cô ta, rồi phá bỏ thuật pháp.”
Triệu Húc đầy kính phục hỏi:
“Vậy… đại sư, chúng ta làm sao tìm được hồn phách của cô ta?”
Nam Tang Ninh không trả lời ngay.
Cô lấy một tờ giấy vàng, viết lên đó ngày giờ sinh của Hứa Tĩnh.
Hồn phách của hai người còn lại đang ở cùng với cô ta. Chỉ cần tìm được hồn của Hứa Tĩnh thì họ tự nhiên cũng sẽ an toàn.
Viết xong, cô cắt một lọn tóc của Hứa Tĩnh, rồi gấp tờ giấy vàng thành hình chim hạc giấy.
Phần tóc này là Triệu Húc cắt.
Nam Tang Ninh ghét bỏ vì trên đầu Hứa Tĩnh đầy vỏ của thi trùng, nên không muốn chạm vào. Triệu Húc không còn cách nào, chỉ có thể nhăn nhó làm thay. Chẳng lẽ lại để ông sếp mắc chứng sạch sẽ như Cố Từ làm?
Anh ấy đành đeo găng tay y tế, cẩn thận cắt một lọn tóc. Cắt xong, Triệu Húc cảm thấy toàn thân ngứa ran, cứ sợ có con sâu nào bò sang người mình.
Khi mặt trời lặn, Nam Tang Ninh vẽ trong không trung một bùa dẫn hồn, rồi đánh vào con hạc giấy. Con hạc giấy như được rót linh hồn, chậm rãi bay lên, quay đầu hướng ra cửa sổ.
Nó lượn vài vòng trên không trung rồi lao nhanh về phía Nam, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt.
Triệu Húc lập tức hoảng hốt:
“Cái này… cái này… nó bay nhanh như vậy, chúng ta làm sao đuổi theo được? Có phải dùng trực thăng không? Trực thăng bay có kịp nó không? Nếu nó gặp mưa thì sao?”
Anh ấy hỏi liền một hơi mấy câu.
Không phải anh ấy không tin đại sư, chỉ là lần đầu tiên thấy thứ thần kỳ như vậy, thật sự quá chấn động.
“Anh hơi nhiều lời rồi đấy.”
Cố Từ liếc anh ấy một cái nhàn nhạt. Triệu Húc lập tức im bặt.
Nam Tang Ninh cố nén cười, nhưng nghĩ tới hoàn cảnh lúc này khá nghiêm túc nên cũng không nói gì, chỉ lắc đầu.
Một lát sau, mắt cô bỗng sáng lên.
“Tìm thấy rồi!”
Vị trí con hạc giấy dừng lại cách chỗ họ khoảng năm mươi cây số.
Nam Tang Ninh chậm rãi nhắm mắt lại. Trong linh hải của cô hiện ra hình ảnh bên đó. Chỉ thấy con hạc giấy dừng trước một biệt thự khá hẻo lánh. Nơi này nằm ở sườn núi, xung quanh trồng đầy cây cối. Lúc này trời đã tối dần, một lớp sương mù dày đặc lan ra quanh biệt thự. Cả căn nhà toát ra một luồng tử khí nặng nề.
“Đó là nhà của bạn trai cô ta.”
“Chuyện này… tám chín phần mười chính là do anh ta làm.”
Cố Từ nói:
“Sau khi họ gặp chuyện, chúng tôi đã lập tức điều tra những người có liên quan. Quả thật tối qua Hứa Tĩnh đã đến biệt thự Nam Sơn.”
Đã vậy, Nam Tang Ninh lập tức chuẩn bị lên đường.
“Tôi đi cùng cô!” Cố Từ bước tới đứng bên cạnh cô.
Sợ Nam Tang Ninh không cho đi cùng, anh vội bổ sung:
“Tôi là cảnh sát, vào trong khám xét sẽ hợp lý hơn. Hơn nữa bạn trai cô ta cũng ở đó, tôi có thể giúp cô. Ở đây tôi sẽ sắp xếp người canh giữ.”
Nam Tang Ninh suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.
“Đại sư! Đại sư! Cho tôi đi cùng với! Tôi cũng muốn đi! Tôi có thể làm việc vặt cho cô, đảm bảo không nói nhiều một câu nào!”
Triệu Húc sốt ruột cầu xin Nam Tang Ninh dẫn theo mình. Chuyện kỳ lạ như vậy, anh ấy đương nhiên muốn đi xem. Đây đúng là cơ hội mở mang tầm mắt hiếm có!
“Tôi cũng đi! Tôi cũng đảm bảo không gây rắc rối!”
Ngay cả người đàn ông mặc đồ đen đứng bên cạnh cũng bước ra, trên mặt viết rõ mấy chữ: Cho tôi đi với, cho tôi đi với!
Nam Tang Ninh: “…”
Đây đâu phải đi dã ngoại! Sao ai cũng muốn đi góp vui vậy…
Nhưng nghĩ đến thân phận của người đàn ông áo đen, cô vẫn phải nể mặt vài phần. Dù sao cũng là người cùng nghề! Chỉ là… có lẽ đạo hạnh chưa sâu lắm.
Nam Tang Ninh đoán không sai. Người đàn ông áo đen là người của một bộ phận đặc biệt thuộc nhà nước, tên là Hầu Gia Thành.
Người bình thường thậm chí không có cơ hội biết đến sự tồn tại của bộ phận này. Ngay cả Cố Từ cũng chỉ biết sau khi Hầu Gia Thành chủ động tìm đến.
Cấp trên sau khi xem vài buổi livestream của Nam Tang Ninh, cảm thấy năng lực của cô cực kỳ lợi hại.
Ngay cả chưởng môn Mao Sơn trong bộ phận – Tiết lão – nếu ra tay, e rằng cũng chưa chắc lợi hại bằng cô gái trước mắt. Vì vậy Tiết lão đã cử Hầu Gia Thành, một người mới nhập môn chưa lâu, tới thăm dò tình hình.
Trên đường đi, Triệu Húc lái xe.
Nam Tang Ninh mở điện thoại quay một đoạn video để báo với cư dân mạng rằng hôm nay có thể sẽ không livestream được.
Ai ngờ video vừa đăng lên, cư dân mạng lập tức gào thét đòi xem cô bắt quỷ.
“Cái này… có thể phát sóng không?” Nam Tang Ninh do dự nhìn Cố Từ.
Cố Từ nói:
“Không sao. Livestream của cô bây giờ không ai dám khóa đâu. Muốn phát thì cứ phát.”
Quả thật là không ai dám khóa. Lãnh đạo đã nói chuyện với ông chủ nền tảng Cá Mập, livestream của cô không được phép gián đoạn.
Có được một người tài như vậy không dễ. Nhờ cô mà áp lực phá án của cảnh sát giảm đi rất nhiều. Mới phát sóng hai lần đã có không ít tội phạm bị bắt. Đương nhiên phải phát sóng tiếp! Đây cũng coi như răn đe những kẻ phạm tội.
“Đúng vậy!” Hầu Gia Thành cũng gật đầu phụ họa.
Nếu đã nói vậy thì… Tiền này không kiếm thì phí!
Nam Tang Ninh thậm chí có thể tưởng tượng ra sau buổi livestream này sẽ nhận được không ít tiền thưởng.
Nghĩ là làm, cô lập tức mở ứng dụng livestream, đưa camera về phía mình rồi bắt đầu phát sóng.
Bình luận lập tức bùng nổ:
【Aaaa đại sư cuối cùng cũng lên sóng rồi! Đừng lo chúng tôi sợ, không sợ chút nào, cứ phát đi!】
【Đúng vậy! Chúng tôi thích xem! Cô cần gì cứ nói, chỉ mong đừng ngừng livestream! Tôi lập tức tặng quà đây!】
【Bắt quỷ tôi thích xem! Càng nhiều càng tốt! Sợ cũng phải xem!】
【Hôm nay xảy ra chuyện gì vậy? Đại sư kể cho chúng tôi nghe đi!】
Nam Tang Ninh đơn giản giải thích tình hình hôm nay. Cô không nói cụ thể là ai, chỉ nói là đang giúp một người bạn giải quyết chuyện.
Cư dân mạng kích động vô cùng. Cho dù chỉ nhìn khuôn mặt của Nam Tang Ninh suốt một tiếng, họ cũng không thấy chán.
Mọi người trong phòng livestream trò chuyện rôm rả. Cho đến khi chiếc xe đến nơi.
Bình luận lại dày đặc:
【Ôi… chỗ này âm u quá!】
【Đến rồi sao? Trời ơi tôi không dám thở mạnh luôn!】
【Mẹ ơi! Đại sư nhớ cẩn thận! Nếu bạn trai kia biết vu thuật thì mọi người phải chú ý!】
Điện thoại được đưa cho Triệu Húc cầm. Nam Tang Ninh trực tiếp nhảy xuống xe, vẫy tay một cái. Con hạc giấy lập tức bay trở lại.
“Chúng ta gõ cửa trước xem sao.”
Cố Từ gật đầu:
“Được.”
Nói xong, anh giơ tay gõ mạnh vào cánh cổng biệt thự.
Thông qua cánh cổng, có thể nhìn thấy sân bên trong. Ánh đèn lúc này mờ mờ tối tối. Không thể nhìn rõ bên trong rốt cuộc có người hay không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
