Cố Từ vừa sai cấp dưới điều tra xem bốn người trong ký túc xá đã trải qua những gì trong hai ngày qua, vừa liên tục gọi điện cho Nam Tang Ninh. Nhưng gọi đến bảy tám cuộc đều không ai bắt máy.
Kết quả điều tra của cấp dưới cũng cho thấy mọi thứ rất bình thường lên lớp, tan học, ăn cơm, ngủ nghỉ. Ngoài việc Hứa Tĩnh có ra khỏi trường một lần, những người khác đều không có gì bất thường.
Hứa Tĩnh ra ngoài cũng chỉ là đi ăn với bạn trai, trò chuyện một lúc rồi tối lại trở về. Suốt cả quá trình cũng không có bất cứ điều gì kỳ lạ. Điều này khiến mọi người đều vô cùng khó hiểu. Đang yên đang lành, sao lại đột nhiên hôn mê bất tỉnh?
Lúc này, mẹ Cố nhìn thấy từ trong túi Cố Nhiễm rơi ra một chiếc túi nhỏ.
“Đây là cái gì vậy?”
Bà ấy tò mò mở ra, sau đó chỉ thấy một đống tro xám. Mẹ Cố còn đang cầm lên xem xét thì Triệu Húc lập tức hét lên:
“Đội trưởng! Đây là bùa bình an, bùa bình an của đại sư!”
Buổi livestream tối qua mọi người đều đã xem. Thậm chí vì tính chất đặc biệt của buổi phát sóng, trong cục còn bố trí người theo dõi sát sao.
Một lá bùa bình an đang yên đang lành lại biến thành tro, dù là người không hiểu gì cũng biết có chuyện không ổn. Vì vậy, Cố Từ lập tức chạy đến nhà Nam Tang Ninh gõ cửa.
Sau khi nghe toàn bộ sự việc, Nam Tang Ninh nhíu mày.
“Chuyện này đúng là có chút kỳ quái. Nhưng tôi chưa thấy tình huống cụ thể nên cũng khó nói nguyên nhân là gì. Thế này đi, tôi thay quần áo rồi đi cùng anh một chuyến.”
Nghe vậy, Cố Từ cảm kích nhìn Nam Tang Ninh.
“Cảm ơn cô!”
Cố Nhiễm là đứa em gái duy nhất của anh. Người ta vừa nghe chuyện đã không chút do dự đồng ý giúp đỡ, trong lòng Cố Từ vô cùng biết ơn.
“Khách sáo làm gì. Cố Nhiễm cũng là bạn của tôi, cô ấy gặp chuyện tôi đương nhiên phải giúp.”
Nam Tang Ninh nói: “Anh chờ một lát, tôi thu dọn chút.”
Năm phút sau, Nam Tang Ninh thay đồ xong bước ra.
Triệu Húc thấy cô tay không, không nhịn được hỏi:
“Đại sư, cô không mang theo dụng cụ gì sao? Tôi thấy trên TV người ta bắt quỷ đều phải mang kiếm gỗ đào, hoặc mấy loại vũ khí gì đó.”
Nam Tang Ninh: “……”
“Trước thực lực tuyệt đối, mọi thứ màu mè đều chỉ là hổ giấy.”
Nói xong cô dẫn đầu bước ra cửa.
Triệu Húc đứng tại chỗ cảm thán:
“Quả nhiên là đại sư, đúng là khác người!”
Bệnh viện Nhân dân số 1 Thủ Đô.
Cố Nhiễm nằm trên giường bệnh, mắt khép hờ, sắc mặt xanh đen. Lồng ngực không ngừng phập phồng, dường như đang nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ.
Mẹ Cố nằm bên giường bệnh không ngừng lau nước mắt. Ba Cố đứng bên cạnh liên tục thở dài. Cả phòng đầy bác sĩ bị ông ấy mắng đến không ngẩng nổi đầu.
“Cái gì gọi là không tra ra nguyên nhân bệnh? Người đang khỏe mạnh tự nhiên hôn mê à?”
“Các người còn là bác sĩ hàng đầu trong nước sao? Tôi thấy các người nên thu dọn đồ về nhà ngủ cho rồi, đừng ở đây làm chậm trễ bệnh nhân nữa!”
Tiếng gầm giận dữ đầy khí thế của ông ấy vang khắp phòng bệnh. Viện trưởng bị dọa đến run rẩy, không dám cãi lại một chữ.
Đùa à. Chỉ nhìn huân chương quân công trên người ông ấy, còn nhiều hơn cả số răng của mình.
Có thể làm gì đây? Chỉ có thể dỗ dành thôi. Lỡ đâu ông ấy tức đến xảy ra chuyện ngay trong bệnh viện của mình thì biết ăn nói sao đây!
“Được rồi lão Cố, ông đừng làm khó họ nữa. Mau nghĩ cách khác đi, tôi chỉ có một đứa con gái thôi, nếu xảy ra chuyện thì tôi phải làm sao đây!”
Mẹ Cố biết bác sĩ thật sự không còn cách nào. Nhưng vừa nghĩ đến hôm qua con gái còn ngọt ngào gọi bà ấy là mẹ, vậy mà giờ lại nằm bất động trên giường bệnh, bà ấy liền đau lòng không chịu nổi.
“Đại sư?”
Một giọng nói nghiêm khắc vang lên.
“Hồ nháo! Toàn là lừa đảo! Con lại dám đem mạng sống của em gái ra làm trò đùa sao!”
Ba Cố lạnh mặt quát lớn. Ông ấy chinh chiến làm nhiệm vụ nhiều năm như vậy, chuyện gì mà chưa từng gặp qua, làm gì có chuyện quỷ thần.
“Ba, chuyện này không giống đâu, ba tin con đi!”
Cố Từ nói với vẻ kiên định.
Người đàn ông đứng phía sau anh bước lên, kéo ba Cố sang một bên. Không biết anh ấy đã nói gì, chỉ thấy ba Cố đột nhiên im lặng, sau đó dùng ánh mắt dò xét nhìn Nam Tang Ninh.
Ba Cố phất tay ra hiệu cho toàn bộ bác sĩ trong phòng rời đi. Khi họ đi hết, căn phòng lập tức thoáng đãng hơn hẳn. Lúc này Nam Tang Ninh mới có cơ hội lên tiếng.
“Chào bác gái Cố, cháu là Nam Tang Ninh. Cháu biết một chút kỳ môn dị thuật, cũng là bạn của Cố Nhiễm.”
“Cái này… cháu là đại sư sao?”
Không trách mẹ Cố không tin. Gương mặt Nam Tang Ninh vẫn còn non nớt như học sinh, trong lòng bà ấy nghi ngờ cũng là chuyện bình thường.
“Vâng.”
Nam Tang Ninh chỉ khẽ đáp một tiếng rồi không nói thêm, chờ Cố Từ giải thích với mẹ mình.
Cô đến đây là để giúp người, cứ liên tục bị nghi ngờ như vậy khiến cô cũng có chút không thoải mái.
Cố Từ kéo mẹ sang một bên giải thích một hồi. Một lát sau, Cố phu nhân ngượng ngùng nói:
“Cô gái à, xin lỗi cháu nhé. Không phải dì không tin cháu, chỉ là hơi bất ngờ thôi… còn trẻ như vậy mà đã có bản lĩnh lợi hại như thế.”
“Không sao. Vậy cháu có thể xem Cố Nhiễm được không?”
“À đúng rồi đúng rồi! Phiền cháu cứu con gái dì.”
Mẹ Cố vội vàng tránh sang một bên. Nam Tang Ninh gật đầu, bước đến cạnh giường bệnh.
Chỉ liếc nhìn một cái, cô đã hiểu ngay. Đây là bị dọa đến mức mất hồn!
Cô thầm nghĩ đã có bùa bình an của mình hộ thân, thế nào cũng không thể nghiêm trọng đến mức tỉnh không nổi.
Đã biết nguyên nhân thì giải quyết cũng dễ. Nam Tang Ninh lấy ra một lá bùa chiêu hồn, rồi nói:
“Cố Từ, anh mở cửa sổ ra. Bác gái, bác ngồi bên giường gọi tên Cố Nhiễm thật nhẹ nhàng.”
Cố Từ lập tức làm theo, đi đến cửa sổ mở ra. Không khí bên ngoài tràn vào, xua bớt mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Mẹ Cố cũng nghe lời, nhẹ giọng gọi:
“Nhiễm Nhi à, mau về đi…
Nhiễm Nhi… con gái của mẹ… về nhà thôi…”
Theo từng tiếng gọi của bà ấy, ngón tay Nam Tang Ninh vẽ nhanh trên không trung những ký hiệu mà người khác hoàn toàn không hiểu. Sau đó cô đập mạnh vào lá bùa chiêu hồn.
Đồng thời quát lớn:
“Hồn—về!”
Ngay khi tiếng quát vang lên, lá bùa dán trên đầu Cố Nhiễm lóe lên một tia kim quang.
Bên ngoài cửa sổ đột nhiên bay vào một làn khói trắng, trong suốt đến mức nếu không nhìn kỹ thì gần như không thấy. Đó chính là một hồn một phách mà Cố Nhiễm đã đánh mất.
Khi hồn phách nhập lại vào thân thể, sắc mặt Cố Nhiễm dần dần hồng hào trở lại, môi cũng không còn tím tái, luồng hắc khí trên mặt cũng tan biến.
Cô ấy từ từ mở mắt. Ngay khoảnh khắc mở mắt, cô ấy liền oà khóc.
“Hu hu hu… chị Nam! Em biết chị nhất định sẽ đến cứu em mà! Hu hu hu!!!”
Cô ấy ôm chặt lấy Nam Tang Ninh, khóc nức nở không buông.
Nam Tang Ninh biết lần đầu gặp chuyện như vậy chắc chắn rất sợ hãi, nên cũng không tỏ ra khó chịu. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Cố Nhiễm, giống như dỗ trẻ con.
“Không sao rồi, không sao rồi… Bây giờ đã ổn rồi, đừng sợ.”
“Hu hu… cảm… cảm ơn… nấc… cảm ơn chị…”
Cố Nhiễm khóc đến nấc lên liên tục. Bên cạnh, mẹ Cố cũng bật khóc. Đó là niềm may mắn sau khi thoát khỏi tai họa.
Nam Tang Ninh bị hai người vây quanh khóc lóc, đầu óc ong ong cả lên. May mà Cố Từ nhận ra sự lúng túng của cô, lập tức kéo hai mẹ con ra.
“Được rồi, đừng khóc nữa. Hai người làm bẩn hết quần áo của cô Nam rồi!”
“Xin lỗi, xin lỗi! Bộ đồ này em sẽ đền cho chị. Em kích động quá…”
Cố Nhiễm vội lau nước mắt, ngượng ngùng xin lỗi.
“Cháu chính là ân nhân cứu mạng của gia đình chúng tôi. Thật sự nhờ có cháu. Không biết mỗi lần cháu ra tay thì cần bao nhiêu tiền?”
“Trong thẻ này có năm triệu tệ.”
“Đừng ngại ít, nếu không đủ dì sẽ đưa thêm!”
Mẹ Cố hào phóng rút ra một tấm thẻ ngân hàng, bất kể Nam Tang Ninh có nhận hay không cũng nhét thẳng vào tay cô.
“Ây… thế này ngại quá…”
Nam Tang Ninh miệng nói ngại, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán xem số tiền này có đủ mua một căn biệt thự nhỏ hay không.
“À… mật khẩu là bao nhiêu vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


