Cũng đúng thôi, đối mặt với gương mặt thế này, ai có thể thật sự không động lòng?
“Nhìn đủ chưa?”
Giọng nói trầm thấp quyến rũ, từng chữ mang theo ý cười. Tô Nguyên Hề hoàn hồn, im lặng một lúc rồi cắm nĩa vào đĩa trái cây.
Vẻ ngoài tinh xảo, nội tâm tồi tệ.
Thời gian gần mười một giờ đêm.
Thấy có người không chịu nổi mà nôn ra đầy đất, Kiều Mật run rẩy kéo tay Tô Nguyên Hề: “Hề Nhi, liệu có ai uống đến gặp chuyện không?”
Mặc dù vị Ngũ Gia kia từng nói, toàn bộ tiền hoa hồng từ rượu đều sẽ tính vào danh nghĩa của cô ấy, nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng sẽ có người chết thật mất.
Tô Nguyên Hề điềm nhiên quay đầu sang liếc nhìn: “Lượng cồn gây tử vong đối với người trưởng thành là uống liền một lúc 500ml rượu trắng trên 60 độ, vẫn chưa đến mức đó đâu.”
Tuy vậy, cũng sắp chạm ngưỡng rồi, đám người này tối nay chắc chắn sẽ bị xuất huyết dạ dày.
“Lúc nữa cậu về bằng gì?” Tô Nguyên Hề hỏi.
Kiều Mật chỉ vào điện thoại: “Bạn trai tớ sẽ đến đón.”
Tô Nguyên Hề hơi nhíu mày, không nói gì thêm, chỉ dặn dò: “Sau này đừng làm ở mấy chỗ thế này nữa.”
“Tớ biết rồi.” Kiều Mật vội vàng gật đầu: “Còn cậu thì sao, uống rượu rồi không thể lái xe, hay là đi cùng bọn tớ nhé?”
“Tôi đưa em về.”
Dung Yến buông chân đang vắt chéo xuống, từ trên cao nhìn xuống đám công tử bột thảm hại kia: “Cút hết đi.”
Chưa đến nửa phút, căn phòng VIP đã sạch bóng người.
Một lát sau, Tô Nguyên Hề bước nhanh ra ngoài, cô biết rất rõ, những gì Dung Yến nói ra, anh đều có thể thật sự làm.
Trước cửa hội quán Ngọc Sinh Yên, hai hàng vệ sĩ mặc đồ đen cúi đầu đứng nghiêm, một chiếc Knight XV trị giá cả chục triệu dừng sẵn ở đó, thân xe sơn đen tuyền, khí chất dữ dằn như một chiếc xe tăng bọc thép.
Chiếc xe này rất nổi tiếng ở Bắc Kinh, mỗi lần lăn bánh trên phố đều khiến người người dừng lại chụp ảnh.
Thậm chí có người còn đùa rằng, xe mà không gắn biển số ngũ quý thì thật là phí của giời.
K0120, bốn con số này trùng khớp với ngày sinh nhật của Tô Nguyên Hề.
Một vệ sĩ mở cửa ghế phụ, cung kính cúi người với cô: “Cô Tô, tôi sẽ giúp cô lái xe về.”
Tô Nguyên Hề ném chìa khóa cho vệ sĩ, khẽ nói “Cảm ơn”, rồi bước vào xe.
Bên trong không gian rất rộng rãi, ngoài nội thất kim loại lạnh lẽo, ngay cả cửa kính cũng tối đen đến mức không lọt chút ánh sáng nào.
Tô Nguyên Hề gõ nhẹ khớp ngón tay lên cửa sổ.
Cửa ghế lái đóng lại, Dung Yến một tay tựa lên vô lăng, hứng thú hỏi: “Nhìn ra gì rồi?”
"Thép tăng cường, toàn bộ xe chống đạn, đại khái có thể chịu được ba trăm phát đạn, tấn công tương đương với 20kg thuốc nổ TNT."
Khóe môi Dung Yến khẽ nhếch lên, giữa chân mày thoáng hiện ý cười, "Em hiểu mấy thứ này à?"
Tô Nguyên Hề thản nhiên gật đầu, "Học được chút da lông từ anh hai em."
Nói là "da lông" thì quá khiêm tốn, huống hồ góc độ quan sát sự vật của cô gái nhỏ này lại khác hẳn so với người thường.
"Vậy nên em không sợ à?" Âm sắc của Dung Yến chợt trầm thấp đi vài phần.
Tô Nguyên Hề đối diện với ánh mắt anh, "Sợ gì chứ?"
Âm thanh khóa cửa xe vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
Dung Yến duỗi tay chống lên lưng ghế phụ, nghiêng người áp sát Tô Nguyên Hề, "Lừa em lên xe, làm một số chuyện tôi muốn làm."
Vẻ mặt Tô Nguyên Hề không thay đổi, còn chưa kịp mở miệng, cằm đã bị bàn tay to lớn của người đàn ông giữ lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



