Ngón cái thô ráp đầy vết chai nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng của cô gái, Dung Yến hơi dùng lực, ép cô ngẩng đầu nhìn mình, "Chiếc xe này kín đáo đủ, dù có âm thanh gì bên trong cũng không lọt ra ngoài, muốn thử không?"
Tô Nguyên Hề bị buộc phải ngẩng đầu, hàng mi dài khẽ run rẩy.
Một lúc lâu sau, cô nói, "Anh sẽ không làm vậy."
Dung Yến lại cúi sát mặt xuống, khoảng cách giữa hai người gần tới mức hơi thở hòa quyện, chỉ cần tiến thêm chút nữa, môi họ sẽ chạm nhau.
"Không cảnh giác với tôi đến vậy sao?"
"Là trực giác." Tô Nguyên Hề nhìn sâu vào đáy mắt Dung Yến, "Tất nhiên, trực giác đôi khi cũng sai."
Trong xe chỉ có một chiếc đèn trần sáng nhẹ, ánh sáng mờ ảo tạo nên bầu không khí mập mờ vừa phải.
Dung Yến buông ngón cái ra, lòng bàn tay chậm rãi trượt xuống, men theo đường cong thanh tú và mong manh nơi cổ cô, nhẹ nhàng vuốt ve, "Hề Nhi, tôi không phải người tốt đâu."
Đây là lần thứ hai Dung Yến gọi cô bằng nhũ danh, giọng trầm ấm, dịu dàng như lời thì thầm của tình nhân.
Nhưng trong mắt anh lại là ham muốn chiếm hữu mãnh liệt và sâu thẳm, khiến cô có cảm giác như con mồi rơi vào chiếc bẫy, mà anh thì có thể bất cứ lúc nào cũng sẽ khép bẫy lại.
"Phủ lên đi, đêm lạnh đấy."
Từ quán Ngọc Sinh Yên trở về biệt thự nhà họ Tô mất khoảng hai mươi phút, trên đường đi, ngoài trời bắt đầu lất phất mưa.
Cửa kính ghế phụ hé mở một khoảng, Tô Nguyên Hề quấn áo khoác quanh người, ngửi mùi hương trong trẻo thoảng qua chóp mũi, tâm trạng như trôi vào khoảng không yên bình.
"Hồi trước từng học kỹ năng tự vệ à?" Dung Yến một tay cầm vô lăng, liếc mắt nhìn cô.
Tô Nguyên Hề khẽ mở miệng, "Từng học để phòng thân."
Câu này đúng là khiêm tốn thật, với thân thủ của cô, đối phó vài gã trai to khỏe cũng dư sức.
Dung Yến dùng ngón tay gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, "Có năng lực rồi thì không cần ai bảo vệ à?"
Tô Nguyên Hề hạ kính xe xuống thấp hơn, làn gió mang theo hơi ẩm thổi vào mặt, "Thay vì nghĩ dựa dẫm vào ai, chi bằng chuyện gì cũng tự mình làm."
Dung Yến nhẹ nhàng bật cười, không nói gì thêm.
Mưa càng lúc càng to, khi chiếc Knight XV dừng lại bên đường cạnh biệt thự nhà họ Tô, cần gạt nước trên kính chắn gió quét đi một màn nước mờ mịt.
Tô Nguyên Hề vừa định đặt lại áo khoác ra ghế sau, thì nghe thấy Dung Yến nói, "Lấy mà che mưa, lần sau trả tôi cũng được."
Cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên, trong ánh mắt người đàn ông là một màu đen tĩnh lặng như vực sâu không đáy.
Lời từ chối vừa tới miệng liền bị nuốt ngược trở lại.
Vậy thì... lần sau vậy.
"Đưa điện thoại cho tôi." Dung Yến đưa tay ra trước mặt cô.
Tô Nguyên Hề đoán được anh muốn làm gì, mở khóa màn hình rồi vào giao diện danh bạ.
Ngón tay thon dài của Dung Yến nhập một dãy số, sau khi gọi đi chờ hai giây rồi cúp máy.
"Vào đi."
"Cảm ơn Ngũ Gia đã đưa tôi về."
Tô Nguyên Hề choàng áo khoác bước xuống xe, giữa màn mưa đêm, bóng dáng mảnh mai của cô dần xa khuất.
Một lúc sau, Dung Yến thu ánh mắt về, lấy điện thoại từ túi ra, chăm chú nhìn dòng thông báo sáng lên trên màn hình.
Cuộc gọi nhỡ: Bảo Bối.
Thật ra số này anh đã lưu từ rất lâu rồi, lâu đến mức thuộc nằm lòng, vậy mà chưa từng gọi một lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



