Có người không nỡ khẽ gọi một tiếng.
Dung Yến không thèm liếc lấy một cái, ánh mắt anh không hề có chút nhiệt độ nào, anh đứng thẳng dậy, bước đến trước mặt Tô Nguyên Hề, ánh mắt rơi lên vòng eo trắng nõn thon gọn của cô.
Anh lại nhớ đến cái cảm giác khi siết lấy eo cô đêm đó, mềm mại, nhỏ nhắn không đầy một bàn tay, mà lúc này, anh chỉ muốn che kín cô thật kỹ.
Có lẽ vì ánh mắt của Dung Yến quá rõ ràng, Tô Nguyên Hề không biểu cảm mà kéo áo xuống một chút.
Dù chẳng có tác dụng gì.
Nhận ra động tác nhỏ của cô, Dung Yến nhướng mày đầy hứng thú: “Lại ra tay rồi?”
Chữ “lại” này thật đúng là có sức nặng.
Người không có kết cục tốt đêm nay... chắc là bọn họ rồi?!
Ánh mắt Dung Yến dần hiện lên vài phần u ám, nhưng sắc mặt vẫn là vẻ thờ ơ như chẳng để tâm: “Nếu là thật thì sao?”
Tô Nguyên Hề mím môi, giọng nói bình tĩnh và thong thả: “Dù sao cũng chẳng phải là lần đầu đắc tội.”
Mấy người còn lại: “...”
“Cô có biết mình đang nói gì không?”
Đúng lúc đám công tử bột đang lo ngay ngáy, tưởng rằng Dung Yến sắp trở mặt, thì anh lại thu lại mọi sắc bén và lạnh lùng, trở nên gần như dịu dàng.
“Người khác thì có thể, nhưng em thì không.”
Trong khoảnh khắc, hô hấp của Tô Nguyên Hề như ngưng trệ, dưới ánh mắt của anh, cô như bị bao phủ bởi những sợi tơ mềm mại và tinh tế.
“Đến đây là vì bạn bị bắt nạt à?” Dung Yến liếc mắt qua Kiều Mật đang cố gắng giảm sự hiện diện của mình.
Tô Nguyên Hề khẽ gật đầu.
“Chỉ có một mình cũng không sợ chịu thiệt sao?”
“Không đánh lại anh, nhưng đâu phải không đánh được bọn họ.”
Câu nói nghe có vẻ kiêu ngạo quá mức, nhưng khi do Tô Nguyên Hề thốt ra lại trở nên hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Khóe môi Dung Yến khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, anh hơi cúi người xuống, hơi thở ấm áp lướt qua trán Tô Nguyên Hề: “Con gái đừng tùy tiện ra tay, để tôi giúp em trút giận, được không?”
...
Trên bàn trà bày la liệt hơn chục chai rượu Rémy Martin đắt giá, đám công tử bột vừa nãy còn vênh váo, giờ ai nấy mặt mày xám ngoét.
Nguyên văn lời Dung Yến là: uống hết toàn bộ số rượu này, để lại một giọt, về sau khỏi cần lăn lộn ở Bắc Kinh nữa.
Không ai dám không nghe theo, ai cũng rõ, kết cục của việc chống đối Ngũ Gia còn đáng sợ hơn cái chết.
Hương rượu nồng nàn lơ lửng trong không khí, Tô Nguyên Hề ngồi trên sofa, cầm lấy một chai chưa khui định uống một chút.
Vừa rót được nửa ly, một cánh tay từ bên cạnh đưa tới, giật lấy ly rượu của cô.
“Rượu này nặng quá.” Dung Yến đẩy đĩa trái cây trước mặt về phía cô: “Ăn trái cây đi.”
Tô Nguyên Hề không từ chối, cầm nĩa nhỏ xiên một miếng dưa hấu, nước dưa ngọt mát thấm ướt môi cô, khiến đôi môi đã đỏ hồng lại càng thêm mê hoặc.
Có lẽ, hương vị ấy còn ngọt ngào hơn cả dưa hấu.
Yết hầu Dung Yến khẽ chuyển động, anh giơ tay châm một điếu thuốc, đè nén sự kích động đột ngột nổi lên.
Động tác hút thuốc của anh có chút tùy ý, nhưng lại đầy gợi cảm, đặc biệt là khi ngửa đầu nhả khói, đường nét từ cằm đến xương quai xanh đều tràn ngập sự quyến rũ.
Gương mặt này, đúng là quá xuất sắc.
Có lẽ do hơi men lúc nãy bắt đầu phát huy tác dụng, Tô Nguyên Hề chống cằm, thả lỏng bản thân ngắm Dung Yến thêm vài lần.
Rõ ràng cô không thích mùi thuốc lá, nhưng khi mùi ấy hòa quyện với hương gỗ trên người Dung Yến, dường như lại trở nên đặc biệt mê hoặc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



