Gió núi xao động, mặt đất bị con người giẫm đạp.
Chỉ thấy hai bên sườn núi có trăm tên Ảo Ảnh hiện thân, mười người tạo thành một đội ngũ, mỗi đội đều đang đẩy một khối kim sắc khổng lồ mà chưa ai từng thấy.
Mười khối kim sắc khổng lồ được đẩy tới xếp ngay ngắn trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mỗi khối đều có một cái lỗ đen như mực nhắm ngay ba mươi vạn tinh binh của Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc.
"Đây. . . là cái gì vậy?" Dạ Dật Phong cũng thâm thúy nhìn mười khối kim sắc khổng lồ, thân hình cứng ngắc đồng thời miệng lẩm bẩm.
Đúng vậy, đây là cái gì vậy a? Ba mươi vạn tinh binh hai nước, Vô Ngân công tử cùng bốn gã người hầu cũng nghiêng đầu, nghi hoặc xem xét những khối kim sắc khổng lồ.
"Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong, bảo bọn tinh binh phía sau buông độc tiễn xuống, nếu không pháo của ta phát uy, bọn họ sẽ lập tức bị máu thịt văng tứ tung, chết vô cùng thê thảm." Trên khuôn mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt toàn là ý cười, ánh mắt yêu lãnh bắn về phía Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

