Ánh mặt trời vô cùng tinh tế bao phủ trên mặt đất, vô số hạt bụi nhỏ nhẹ nhàng bay trong gió, làm hai tấm thảm cỏ càng thêm rực rỡ.
Gió núi quanh quẩn, hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng nhìn Tiêu Hàn giơ cao cánh tay, đôi con ngươi trong suốt yêu mị lưu chuyển, nói: "Bảo tinh binh Bắc Dực quốc của ngươi thả cờ đúng giờ, nếu không kỳ nghệ quá thấp, truyền ra ngoài sẽ trở thành trò cười trong thiên hạ."
"Yên tâm đi, bọn họ thả cờ rất chính xác. Chính xác đến trái tim của ngươi ngừng đập, cũng không chút cảm giác đau đớn." Hai mắt Tiêu Hàn tối tăm liếc Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bạc môi lãnh lệ nói: "Lập tức phóng. . ."
Vậy mà, lời còn chưa đứt. Vèo một tiếng vang lên, mười lăm vạn tinh binh Thương Nguyệt quốc kéo chặt cung tiễn trong tay bỗng nhiên quay lại, nhắm ngay mười lăm vạn tinh binh Bắc Dực quốc.
"Dạ Dật Phong, ngươi. . . giở trò quỷ gì?" Hai mắt Tiêu Hàn lãnh mị híp lại, cắn răng giận dữ hỏi.
"Hết cách rồi, ta cũng là thân bất do kỷ a. Ai kêu ta bị nha đầu kia hạ độc đây, cái mạng của ta còn bị nàng nắm trong tay đây." Dạ Dật Phong nhẹ nhàng lắc lắc quạt trúc trong tay, từ trên ghế chậm rãi đứng lên, vẻ mặt bất đắc dĩ hướng Tiêu Hàn nhún nhún vai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


