Sau khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt khinh miệt nhìn độc tiễn trận phía đối diện, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh. Chỉ thấy nàng cười mị hoặc, ngồi xổm xuống , ngón tay ngọc lười biếng đùa nghịch cỏ xanh đang chập chờn trong gió.
"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vì sao ngươi không hạ lệnh bắn pháo?" Thấy tình huống này, Tiêu Hàn không khỏi thâm thúy nhíu mày, cắn răng lạnh lùng hỏi. Ý nàng là gì? Bầu không khí khẩn trương làm người ta hít thở không thông, vậy mà nàng còn chạy đến một bên nghịch cỏ?
"Không phải các ngươi cũng không hạ lệnh bắn tên sao? Nếu địch bất động, ta liền vui vẻ ngắm cảnh. Nếu địch vọng động, ta sẽ hủy diệt tất cả." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn cũng không nhìn Tiêu Hàn một cái, giọng nói vẫn mang theo ý cười, ngắt vài cây cỏ xanh.
Ngón tay ngọc nhẹ nhàng đánh rơi chút bùn đất dính trên cây cỏ xanh, hoàn toàn không nhìn hai quân đang yên lặng giằng co, không chút để ý cụp mắt xuống bắt đầu đan cỏ.
"Ngươi. . ." Lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt làm Tiêu Hàn có loại kích động muốn phun máu. Nàng đang đánh cuộc, đánh cuộc mình và Dạ Dật Phong không vứt bỏ sinh mạng, đánh cuộc mình và Dạ Dật Phong không dám hạ lệnh phóng tên độc trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

