Nghĩ đoạn, Cố Hi Ngôn liền tự nhủ.
Đã xa lạ thì cứ để cho xa lạ hẳn đi.
Một cái cây, nếu mọc ra cành cong, dù có sum suê tươi tốt đến đâu cũng phải nén đau mà chặt bỏ, nếu không càng mọc càng lệch, rồi đây sẽ thành cái dạng quái gở gì. Nàng khó khăn lắm mới vung kiếm tuệ trảm tơ tình, tuyệt đối không thể nào quay đầu đi lại con đường cũ.
Cho nên chuyện tôn nhi nhập học, vẫn là tự thân vận động, tự mình nghĩ cách thôi.
Vì chuyện này, Cố Hi Ngôn đương nhiên cũng kiên trì đề cập với Lão thái thái, nhưng quả nhiên bị gạt đi nhẹ bẫng. Còn chỗ Tam phu nhân thì càng không cần phải nói, vừa mở miệng đã bị mắng té tát một trận:
“Thật đúng là cho cái thang liền muốn trèo lên tận nóc nhà! Đứa tôn nhi mẫu gia của ngươi, có miếng cơm ăn đã là phúc phận ba đời rồi, lại còn vọng tưởng muốn đọc sách đi học? Ngươi tưởng gia học của phủ chúng ta là cái chợ, ai muốn vào cũng vào được sao?”
Bị mắng cho một trận xối xả, mặt mày xám xịt bước ra ngoài thì tình cờ chạm mặt Nghênh Đồng. Đại nha hoàn thân cận bên Tam gia đến để hồi thoại cho Lão thái thái, vô tình chứng kiến cảnh tượng lúng túng, bẽ bàng nhất của nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
