Cố Hi Ngôn nghi hoặc:
“Muội nên đi cầu ai?”
Ngũ thiếu nãi nãi ra chiều chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
“Muội đó, đúng là giữ cửa Phật thật mà không biết lạy! Trước mắt sờ sờ ra đó có một vị tôn thần, quyền cao chức trọng, muội chỉ cần cầu đến trước mặt người ta, chẳng phải chỉ là chuyện một câu nói nhẹ tựa lông hồng sao?”
Cố Hi Ngôn lờ mờ đoán được, nếu không đến bước đường cùng, nàng thật sự không muốn đi cầu xin vị này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)