Kết quả sau một hồi thương thảo, ông ta không khỏi giật mình kinh ngạc. Vị gia này rõ ràng là vô cùng trân trọng tài năng của đối phương, giá đưa ra lại lên đến mười lượng bạc ròng.
Cửa tiệm theo lệ thường rút hai thành, họa sư vẫn còn được tám lượng, số tiền như vậy bằng cả công sức vẽ mấy chục bức ngày thường cộng lại.
Ông ta không khỏi thầm than, nghĩ bụng người họa sư vô danh kia đúng là gặp được Bá Nhạc tri âm rồi.
Lục Thừa Liêm căn dặn xong xuôi, quay trở về phủ. Khi bước qua khúc quanh hành lang u tịch, chợt thấy bên ngoài bức tường đỏ thắm, một cây lê hoa nở rộ trắng như tuyết, gió xuân thoảng qua, cánh hoa lả tả bay, tựa như một trận mưa hoa, đẹp đến nao lòng, cũng buồn đến nao lòng.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng nhớ tới dáng vẻ nàng nắm chặt chiếc khăn tay, đứng trơ trọi giữa gió lộng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
