Vẫn là con đường Bạch Mã sầm uất phía đông Thiên Nhai, vẫn là chốn phồn hoa đô hội với những cửa tiệm san sát, nơi tao nhân mặc khách dập dìu lui tới.
Lục Thừa Liêm mặt trầm như nước, bước chân nhanh thoăn thoắt, lạnh lùng len lỏi giữa dòng người huyên náo.
A Ma Lặc trên mặt đeo hờ một tấm diện sa, che chắn một cách lấy lệ, bước thấp bước cao chạy theo sát bên cạnh chủ nhân. Miệng nô tỳ lẩm bẩm, thanh âm nhỏ bé nhưng kiên định:
“Tranh của Lục nãi nãi, là Lục nãi nãi vẽ, kiếm được bạc, nhất định là Lục nãi nãi kiếm được bạc, Thu Tang ăn trộm.”
Lục Thừa Liêm đột ngột khựng lại, đôi mắt thâm sâu nhìn tiểu nha hoàn với một ánh nhìn không sao diễn tả nổi.
Hai chuyện "đại sự" tưởng chừng chẳng liên quan, vậy mà con nha đầu này lại có thể tự mình thêu dệt, xâu chuỗi chúng lại thành một câu chuyện hợp lý đến lạ lùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)