Lời vừa thốt ra, Nghênh Đồng giật thót mình, mặt cắt không còn giọt máu, vội quỳ xuống dập đầu tạ lỗi, miệng liến thoắng phân bua.
Cố Hi Ngôn thấy vậy cũng vội vàng cười xòa giải thích, chỉ nói lúc đó ở bên hồ, tiện tay bẻ cành liễu tết chơi cái này cái nọ, vốn chẳng có gì to tát, ngày thường mọi người cũng hay đùa vui, đâu có tính là sai bảo gì.
Lão thái thái thấy Cố Hi Ngôn nói đỡ, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, nhưng vẫn càm ràm một hồi về quy củ tôn ti, giáo huấn Phối Bạch một trận ra trò rồi mới phất tay cho lui ra.
Nàng có thể cảm nhận rõ rệt, lúc Phối Bạch đứng dậy rời đi, ả liếc nàng một cái, ánh mắt đầy vẻ oán hận u sầu như độc xà.
Cố Hi Ngôn cảm thấy sống lưng lạnh toát lần nữa. Hôm qua nàng quả thực không khách khí với hai nha đầu này, nhưng... cũng chỉ là đấu võ mồm tranh chút khẩu khí thôi mà.
Không ngờ Phối Bạch lại bị tống sang chỗ Công chúa nhanh như vậy, quả là biến cố bất ngờ.
Thôi xong… giờ nàng lại có thêm một kẻ thù nơi chốn thâm cung nội chiến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)