Mấy ngày nay, Cố Hi Ngôn cảm thấy trong người không được khỏe, cổ họng húng hắng ho. Ngẫm lại, có lẽ là do trận kinh sợ trong rừng trúc hôm nọ, lại thêm gió lạnh thấm vào xương tủy, hàn khí chưa tan nên mới phát sinh chứng ho dai dẳng này.
Nếu là chứng bệnh nan y cấp bách, lẽ thường tình phải bẩm báo lên Tam thái thái để mời đại phu về xem mạch. Nhưng một là Cố Hi Ngôn vốn ngại dây dưa phiền toái với bà mẫu, hai là chút bệnh vặt này cũng chẳng đáng để làm kinh động mọi người, chỉ cần tịnh dưỡng là sẽ thuyên giảm.
Nàng bèn tự mình điều chế nước cơm pha mật ong, ngày ngày kiên trì dùng, lại cẩn trọng mặc thêm áo ấm, tránh nơi đầu gió ngọn sóng. Tỉ mẩn điều dưỡng như thế chừng ba bốn hôm, cơn ho kia mới chịu tan biến, trả lại cho nàng chút thanh tịnh nơi cổ họng.
Lại nhân mấy hôm nay Ngũ thiếu nãi nãi thường nhắc đến Thụy Khánh Công chúa với đủ loại giai thoại, Cố Hi Ngôn bất giác nhớ tới lần trước điện hạ ban cho mình món sữa chưng váng (tô lạc).
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



