Đợi đến khi chân đã chạm vào chỗ đất bằng phẳng an toàn, nha hoàn mới thở phào nhẹ nhõm:
“Nãi nãi nói phải đấy, bọn họ vứt đi lại càng hay cho chúng ta.”
Cố Hi Ngôn cũng bật cười, nụ cười rạng rỡ đắc ý:
“Dù sao ta cũng đã trước mặt hai nha hoàn kia đàng hoàng đặt lễ vật trong phòng rồi, chúng vứt đi thì can hệ gì đến ta. Sau này có gặp lại vị Tam gia tôn quý đó, cứ coi như ta đã trả xong ân tình!”
Thu Tang phì cười:
“Đúng, mình cứ nghĩ thế đi ạ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)