Cố Hi Ngôn cũng thấy quen mắt vô cùng, nghi hoặc trong lòng càng lớn, nàng xách vạt váy thêu hoa, rướn người bước tới sát mép nước thăm dò.
Gió hồ thổi rạp đám lau sậy, chiếc hộp gỗ càng lộ rõ nguyên hình. Quả nhiên, đó chính là hộp gỗ tử đàn trạm trổ tinh xảo của nàng.
Chiếc hộp gỗ tử đàn này vốn là vật quý trong của hồi môn, vì muốn món quà tạ lễ thêm phần thể diện, xứng tầm với Lục Thừa Liêm, nàng mới cắn răng lấy đem ra dùng. Nào ngờ đâu, giờ đây vật quý ấy lại bị người ta vứt chỏng chơ nơi bờ bụi, lấm lem bùn đất hôi tanh.
Nàng chẳng màng gì nữa, vội vàng cúi xuống nhặt lên, cảm giác nặng trịch trên tay.
Cố Hi Ngôn vội bật nắp hộp, quả nhiên thấy nghiên mực vỡ bên trong vẫn còn chưa sử dụng, chính là chiếc nghiên tâm huyết mà nàng đã tặng.
Nàng không dám tin vào mắt mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


