Nhà họ Cận làm việc rất nhanh, không đến một tuần, công ty quản lý Hoa Thắng đã bắt đầu sắp xếp hoạt động từ thiện.
Hoạt động do quỹ từ thiện dưới trướng nhà họ Cận tổ chức, bọn họ đồng ý ra mặt giúp đỡ cho năm nạn nhân được cứu khỏi vụ án mất tích của Lâm Tân.
Vì để tuyên truyền, nữ nghệ sĩ đại diện cho nhãn hàng của nhà họ Cận, Lê Tương cũng sẽ xuất hiện.
Nghe nói bản thân Lê Tương cũng có quyên góp.
Sau khi tin được truyền ra, các fans liên tục khen ngợi.
Thỉnh thoảng có anti-fan nhảy ra nói Lê Tương làm màu vì muốn rửa sạch hiềm nghi trong vụ án của Triệu Chính Trưng trước đó.
Fans Lê Tương phản bác rằng nếu như bị tình nghi thật, tẩy trắng có tác dụng gì, chẳng lẽ cảnh sát đều là đồ ngốc sao?
Anti-fan nói làm từ thiện thì làm từ thiện đi, còn phải làm ầm đến ai ai cũng biết, chẳng khác nào lợi dụng nạn nhân để đánh bóng tên tuổi cho mình.
Fans Lê Tương tiếp tục phản bác, thế nào, làm chuyện tốt cũng phải lén lút sao, cũng đâu phải ăn cướp, quang minh chính đại sợ gì người ta biết?
Dưới sự dẫn dắt của Hoa Thắng, màn tranh luận này dẫn đến một làn sóng thảo luận sôi nổi.
Cho đến hôm diễn ra hoạt động, tất cả dân cư mạng chầu trực xem livestream đều mong đợi có thể nhìn thấy năm nạn nhân ở nơi diễn ra hoạt động, cho dù ai ai cũng biết trạng thái của các cô ấy không hề ổn.
Trong livestream, Lê Tương rất khiêm tốn.
Cô đứng trước ống kính bày tỏ sự tiếc nuối với tất cả khản giả, nói rằng bởi vì năm nạn nhân đã trải qua những chuyện đáng tiếc trong nhiều năm qua, xuất phát từ việc bảo vệ các cô ấy và tôn trọng mong muốn của bản thân họ, vì vậy năm nạn nhân nữ đó sẽ không tham dự hoạt động này, cũng sẽ không nhận nối máy phỏng vấn.
Bây giờ điều các cô ấy cần nhất là trở về cuộc sống bình thường chứ không phải bị giới truyền trông chú ý quá mức, hy vọng mọi người đặt sự chú ý lên việc đốc thúc cảnh sát mau chóng bắt được kẻ tình nghi.
Có phóng viên hiện trường hỏi có phải Lê Tương đã gặp riêng năm nạn nhân rồi hay không?
Lê Tương trả lời: “Không có. Tôi không muốn dùng thân phận diễn viên để làm phiền bọn họ, bọn họ cũng không biết tôi là ai. Bây giờ bọn họ vẫn chưa quen tiếp xúc với thế giới bên ngoài và người lạ, cần có người nhà ở bên cạnh chứ không phải sự quấy nhiễu của người ngoài.”
Phóng viên tiếp tục hỏi bây giờ năm nạn nhân thế nào rồi?
Lê Tương đáp: “Theo như tôi được biết, trong đó có ba người đã được người nhà đón về, hai người còn lại sẽ được quỹ từ thiện cung cấp chỗ ở, cung cấp trị liệu và sắp xếp chăm sóc cho cuộc sống của hai cô ấy trong một năm sắp tới, giúp hai cô ấy hoà nhập vào xã hội.”
Phóng viên: “Liệu một năm có đủ không?”
Lê Tương khẽ thở dài: “Đây chỉ là một mong muốn tốt đẹp, trên thực tế một năm không thể đủ được. Có vài nỗi đau có lẽ phải mất cả đời để chữa lành, hy vọng trải qua chuyện lần này có thể khiến nhiều người quan tâm và tôn trọng phái nữ hơn.”
Trên mạng lại nháo nhào.
Có người hỏi rốt cuộc nạn nhân đó sao rồi, kết nối điện thoại cũng được mà, mọi người đều rất quan tâm.
Có người đáp nếu như bạn bị nhốt trong tầng hầm nhiều năm như vậy, bị ngược đãi đủ kiểu, bây giờ đột nhiên ra ngoài, bạn có muốn mình bị người ta xem như thú trong thảo cầm viên không?
Có người nói các cô ấy cần được trị liệu tâm lý nhất.
Có người nói nhưng phải mất cả đời để chữa lành, thật là khổ.
Ở bên kia, Si Vọng và một nạn nhân khác không có người nhà đến nhận đã được sắp xếp xong chỗ ở, trong thời gian này sẽ có dì giúp việc và hộ lý chăm sóc, còn cón bác sĩ tâm lý đến khám theo định kỳ.
Ban đầu hai người ở hai nơi khác nhau, nhưng hai cô bày tỏ mong muốn được ở chung nên đã được sắp xếp ở cùng nhau.
Lê Tương kết thúc hoạt động thì nghe thấy Dương Tuyển báo cáo tình hình, biết được cô gái ở cùng Si Vọng tên Trần Hy, lớn hơn Si Vọng hai tuổi, trong mấy năm bị giam cầm, tình cảm của hai người là sâu đậm nhất.
Hoàn cảnh dưới tầng hầm rất tệ, những lúc bị bệnh, hai cô gái chăm sóc nhau nên tình cảm còn thân hơn cả người thân.
Trước kia người nhà của Trần Hy đã nộp đơn xin giấy chứng tử cho toà án, bây giờ Trần Hy không có hộ khẩu, sau đó phía cảnh sát sẽ khôi phục hộ khẩu cho cô ấy, chỉ là người nhà của cô ấy mãi không chịu đến.
Bởi vì người nhà cô ấy không chịu nổi bạo lực mạng và bị giới truyền thông đến tận cửa quấy nhiễu, mấy hôm nay đang chuẩn bị dọn nhà.
Còn có một chuyện mà người bên ngoài chưa biết, đó là Si Vọng và Trần Hy đều từng mang thai.
Nghe đến đây, Lê Tương nãy giờ không nói gì cuối cùng cũng nhìn qua.
Trong mắt cô thoáng có cảm xúc đang dao động: “Nói rõ hơn chút nữa.”
Dương Tuyển nói: “Bọn họ đều từng sinh nở, nhưng bây giờ vẫn chưa tìm được những đứa trẻ. Hỏi bọn họ thì bọn họ cũng nói không biết.”
Lê Tương lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dương Tuyển không biết cô đang suy nghĩ gì, mặc dù không nhìn ra nguyên nhân nhưng cậu ta vẫn cảm nhận được sự khác thường của Lê Tương.
Cậu ta nghĩ có lẽ vì cô đồng cảm với các nạn nhân.
Một lúc lâu sau, Lê Tương đột nhiên lên tiếng, giọng rất nhẹ: “Lúc bọn họ mất tích vẫn còn là trẻ vị thành niên. Si Vọng còn chưa đủ 14 tuổi.”
Dương Tuyển: “Những người khác đều xấp xỉ độ tuổi này, hình như cũng chưa tròn 15 tuổi. Nghe bên cảnh sát tiết lộ đã tìm thấy vài bộ hài cốt trong thôn, trong đó có hai người bị hại có lẽ còn chưa đến 13 tuổi…”
Một lúc lâu sau Lê Tương mới thốt ra ba chữ: “Chứng ấu dâm.”
…
Những ngày sau đó, từ đầu đến cuối Lê Tương đều không gặp mặt Si Vọng, cho dù cô rất muốn.
Ngày hẹn với Diêu Lam ngày càng đến gần, lúc này cô không thể nào phân tâm được, ít nhất cũng không thể để Cận Tầm biết cô đang một dạ hai lòng.
Giờ chưa phải là lúc, nhẫn nhịn thêm đi, nhiều năm như vậy cũng đã vượt qua được.
Cô nói với bản thân mình.
Mỗi buổi sáng đều sẽ có thư gửi đến chỗ Lê Tương, báo cáo về tình hình ngày hôm qua của Si Vọng và Trần Hy.
Nhìn sơ qua chỉ mất mấy phút.
Người viết rất chú ý cách dùng từ, gần như không có dùng tính từ, cũng không bày tỏ ý kiến chủ quan, nhưng lọt vào mắt Lê Tương lại khiến lòng cô có cảm giác khó nói thành lời.
Ví dụ như bọn họ ngủ không quen giường, chạy xuống đất nằm, rõ ràng mỗi người đều có phòng ngủ nhưng vẫn chọn ngủ cùng nhau.
Ví dụ như bọn họ rất sợ ánh sáng, dù là ban ngày cũng phải kéo kín rèm cửa sổ.
Ví dụ như Trần Hy bị ho, dì giúp việc muốn lấy thuốc cho cô ấy uống, nhưng Si Vọng nói không cần, sau đó dùng phương pháp “lạc hậu” của bọn họ để giải quyết.
Những chuyện thế này lặp lại ngày qua ngày.
Cho đến khi quay phim được gần một tháng, Lê Tương nhận được thiệp mời dự tiệc của nhà họ Diêu từ Cận Tầm.
Cô xin đoàn phim nghỉ một ngày, trang điểm xong, thay bộ lễ phục cao cấp mà Diêu Lam đã cho người mang đến trước đó.
Lê Tương là bạn gái đi cùng Cận Tầm, luôn mỉm cười suốt quá trình.
Lúc tham dự không thể tránh được việc phải tiếp xúc với người nhà họ Diêu, Lê Tương chú ý đến ánh mắt của bọn họ, có đánh giá, có quan sát.
Đó không phải là ánh mắt người giàu nhìn một nghệ sĩ nữ, mà bọn họ đang đánh giá “người nhà” tương lai của mình.
Hiển nhiên Diêu Lam đã lót đường trước hết rồi.
Tiệc rượu hôm nay là để cô gặp gỡ, vẫn chưa phải lúc ra mắt chính thức.
Nói cách khác, nếu hôm nay cô biểu hiện không đủ tốt, vậy có lẽ sẽ phải thay đổi một chút trong lần ra mắt chính thức, thậm chí là huỷ bỏ, biến thành cách khác.
Lời nói và cử chỉ của cô đều phải giống như bộ lễ phục trên người cô, đoan trang, tinh tế, xinh đẹp nhưng không phô trương.
Cận Tầm trò chuyện một vòng, đi về phía bàn rượu khá ít người.
Lê Tương khoác tay lên cánh tay anh ta, nghe anh ta nói: “Vui vẻ hơn nào, đừng để người khác nhận ra em đang có gánh nặng.”
Lê Tương mỉm cười đáp lại, trong mắt người ngoài giống như đang nói cười với Cận Tầm, nhưng nội dung lại là: “Sau khi biết em gái mình bị một tên ấu dâm hành hạ 12 năm, làm gì có người chị nào vui nổi chứ?”
Cận Tầm sửng sốt, nhìn lướt qua cô, bưng ly rượu cocktail trên bàn lên đưa cho cô.
Lê Tương nhận lấy nhấp một ngụm, nghe thấy anh ta nói: “Tôi cũng đang tìm anh ta, sớm muộn gì cũng sẽ cho em câu trả lời.”
Lê Tương: “Ừm, tìm được rồi thì cho em gặp một lần.”
Cận Tầm cười hỏi: “Không sợ bẩn mắt à?”
Lê Tương: “Chỉ là muốn tự tay tiễn anh ta một đoạn. Chắc không phải nguyện vọng nho nhỏ như vậy cũng không thể thực hiện chứ? Em sẽ rất tiếc nuối đó.”
Cô vừa dứt lời, bỗng chốc không còn ai nói gì.
Hai người chỉ nhìn nhau, đều cùng cười, nhưng nghĩ một đằng nói một nẻo.
Một lúc lâu sau, Cận Tầm nói: “Không tệ, chính là như vậy, duy trì đi.”
Muốn vào nhà họ Diêu, đầu tiên phải giống người nhà họ Diêu, phải khiến tất cả mọi người đều tin rằng đây là sức mạnh của việc di truyền huyết thống.
Lê Tương không tiếp lời.
Cận Tầm đang định nói gì đó thì bên kia vang lên giọng của Cận Tuyên: “Anh họ!”
Cận Tầm lập tức buông Lê Tương ra, đi về phía Cận Tuyên.
Lê Tương nghiêng đầu, đúng lúc nhìn thấy hiếm khi Cận Tuyên tỏ ra như một cô gái nhỏ, vừa làm nũng lại như đang lấy lòng.
Còn Cận Tầm cũng vô cùng ôn hoà, nở nụ cười rất dịu dàng, giống như một người anh trai tốt xin gì được nấy, cho dù Cận Tuyên có muốn trăng trên trời, anh ta cũng có thể hái xuống.
Đúng là giả tạo.
Lê Tương nặn ra nụ cười.
Cận Tầm nhìn qua, rồi ra hiệu với cô rằng phải rời đi một lúc.
Cận Tuyên kéo cánh tay anh ta đi về một phía khác.
Lê Tương mỉm cười gật đầu, nhìn hai anh em họ rời đi.
Một lúc sau, Lê Tương đi ra ban công.
Cô không phải ra đây thể hóng mát, mà là cố tình chọn một nơi vừa rộng rãi lại yên tĩnh.
Lúc nãy cô đã gặp gần hết người của nhà họ Diêu, còn có mấy nhân vật quan trọng chưa xuất hiện, hoặc là không dự định lộ mặt, hoặc là sẽ xuất hiện cuối cùng.
Cô hứng chịu ánh mắt của bọn họ, dường như mỗi một người đều có lời muốn nói.
Cô phải tạo ra một cơ hội cho bọn họ.
Ban công hay thật, dù là đe doạ, cảnh cáo, chế giễu, châm chọc, xung đột, hay là thăm dò, mua chuộc đều không quấy rầy đến khách khứa bên trong sảnh tiệc.
Tất cả sóng ngầm đều được lặng lẽ giải quyết ở đây.
Ở bên ngoài, dưới ánh đèn pha, cô là một nghệ sĩ nữ xinh đẹp rạng rỡ, yêu nghề kính nghiệp, được nhiều fans yêu thích.
Nhưng ở đây, dù là nhà họ Diêu, nhà họ Cận, hay là những người có mặt hôm nay đều nằm ở đầu chuỗi thức ăn.
Chỉ cần duyên phận đến, mỗi một người đều có thể trở thành kim chủ của cô.
Mà bây giờ cô chỉ muốn biết ai sẽ theo qua đây.
Diêu Lam?
Vậy sẽ là…
Đang nghĩ đến đây, trên mặt đất có thêm một cái bóng, nhanh chóng chồng lên bóng của Lê Tương, có lẽ nên nói là hoàn toàn phủ lên bóng của cô.
Người đến có thân hình thon dài, bả vai rất rộng, đi lại không tiếng động.
Lê Tương một mực nhìn bóng dáng đó từ từ đến gần, cho đến khi vượt qua khoảng cách xã giao bình thường, cho đến khi cô ngửi thấy chút hơi thở của người xa lạ qua làn gió, cuốn theo mùi thuốc thoang thoảng.
Cô vô thức xoay người.
Nhưng người đó không dừng bước.
Anh đã đến rất gần, hai cánh tay giang ra chống lên lan can hai bên người cô, chặt đứt đường lui của cô.
Lưng Lê Tương bị ép phải ngả ra sau, nhưng cô không hề hoảng loạn.
Khi nâng mắt lên, cô chạm vào đôi mắt có đuôi mắt hẹp dài, hơi có nếp gấp.
Trong số đàn ông, vẻ ngoài của anh rất thanh tú, thậm chí là hơi có nét nữ tính, nhưng chiều cao của anh, hành động trước mắt, nét trêu chọc trong mắt lại nam tính một cách xấu xa.
Anh cũng giống như Diêu Lam, đêm nay chưa từng xuất hiện.
Anh tên Diêu Thành, anh họ của Diêu Lam, một người hay bệnh tật, gần như chẳng bao giờ xuất hiện trước mặt mọi người, cũng người đàn ông nhà họ Lam có nhiều lỗ hổng nhất trong tài liệu mà Lê Tương thu thập được trong 10 năm nay.
Màu môi Diêu Thành rất nhạt, cho dù nở nụ cười nhẹ cũng lộ ra sự yếu ớt: “Cô chính là cô em họ đó?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
