Lê Tương yên lặng mấy giây, cô không giãy giụa cũng không hùa theo, chỉ quan sát “bình thuốc” nhà họ Diêu trong truyền thuyết ở khoảng cách gần, một người bí ẩn đối với người ngoài giới.
Trước giờ nhà họ Diêu luôn con đàn cháu đống, nghe nói hai thế hệ gần nhất có mời thầy phong thuỷ đến xem, thầy nói có dấu hiệu âm thịnh dương suy, người thừa kế là nữ sẽ càng thành công hơn.
Nhưng ông cụ nhà họ Diêu có tư tưởng trọng nam khinh nữ, không hề tiếp thu ý kiến này.
Bây giờ tính ra dù là Diêu Tả Ý của đời trước hay Diêu Lam của đời này cũng đều là người mang lại vinh quang nhất cho nhà họ Diêu.
Còn Diêu Thành – người mà ông cụ luôn nuôi dạy bên người, người mà tất cả mọi người đều cho rằng anh sẽ là người kế thừa thì chẳng bao giờ bước ra khỏi nhà, không hề đóng góp gì cho gia đình này.
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, xét về đàn ông, Diêu Thành không chỉ có vẻ ngoài xuất chúng, hơn nữa làn da còn rất trắng, cho dù có đứng ngược sáng cũng không khó nhìn ra da anh rất mịn màng, trắng đến phát sáng.
Lê Tương vừa cảm thán về vẻ ngoài của anh, vừa nhẹ giọng đáp: “Anh làm như vậy với tất cả chị em của anh à, hay chỉ đối với mình tôi?”
Nhưng Diêu Thành lại nói một chuyện khác: “Trước kia tôi từng thấy cô ở trong phim. Lúc đó tôi đã nghĩ tiền catxe của cô là bao nhiêu, có thể ở cùng tôi một ngày không.”
Lê Tương mỉm cười, vẫn nhìn chằm chằm anh.
Diêu Thành cố tình tỏ vẻ nghi hoặc: “Nghe nói trong giới của các cô đều có giá niêm yết, chẳng lẽ không phải sao?”
Lê Tương hỏi: “Cùng anh làm gì, đút anh uống thuốc à?”
Diêu Thành hơi sửng sốt, sau đó cúi đầu bật cười.
Bả vai của anh run run, cả bờ lưng đều bao phủ Lê Tương trong bóng tối, dường như đang đè lên người cô, nhưng cơ thể của hai người vẫn cách nhau một chút.
Tiếng cười của Diêu Thành dần dán sát bên tai Lê Tương, dường như môi anh cũng chạm lên.
Từ đầu đến cuối Lê Tương đều không nhúc nhích.
Cho đến khi Diêu Thành cười đủ rồi, thấp giọng nói bên tai cô: “Còn có thể làm việc khác, chỉ cần tôi vẫn còn sức lực.”
Dứt lời, Diêu Thành đứng thẳng người, ánh mắt hai người lại chạm nhau.
Anh không tiến thêm bước nào nữa, lúc dứt ra thì bỏ hai tay vào túi, thong dong lùi từng bước ra sau: “Em gái tự mình đút thuốc, xem ra hôm nay tôi sẽ có giấc mơ đẹp đây.”
Lê Tương nhìn bóng lưng rời đi của Diêu Thành, hồi lâu không nhúc nhích.
Trong không khí dường như vẫn còn vươn mùi thuốc của anh, cô cũng xem như bất ngờ thấy được sự đặc biệt của đàn ông nhà họ Diêu.
Cho đến bây giờ cô vẫn không biết Diêu Lam bảo cô giả làm người nhà họ Diêu để làm gì.
Vì cuộc chiến giành tranh quyền thừa kế của nhà giàu?
Không có khả năng lắm.
Đó là chuyện của nhà họ Diêu, kéo cô xuống nước cũng chẳng giúp ích được gì.
Cho dù là có động cơ gì, nếu đến Diêu Thành cũng có thể bị thu hút mà đến đây, chắc chắn bên trong có ý nghĩa sâu xa.
…
Lê Tương hóng mát một lúc, lúc trở về tiệc rượu, Cận Tầm đã thoát khỏi Cận Tuyên.
Anh ta còn uống chút rượu, tìm Lê Tương rồi đưa cô rời đi.
Sau khi lên xe, Cận Tầm kéo cà vạt ra, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lê Tương biết anh ta không nghỉ ngơi thật, cô cởi hai nút áo của anh ta ra.
Cận Tầm cảm thấy làn da ở cổ áo hơi ngứa, nắm lấy tay cô, để lên môi hôn một cái, hỏi: “Gặp Diêu Thành rồi?”
Lê Tương hờ hững đáp: “Gặp rồi.”
Mắt anh ta híp thành một đường: “Nói thử cảm nhận xem?”
Lê Tương nhìn qua, miêu tả: “Một người rất thú vị.”
Cận Tầm: “Trước giờ chưa có ai hình dung về cậu ta như vậy.”
Lê Tương: “Ồ, vậy người khác nói thế nào?”
Cận Tầm: “Đồ chết yểu, bình thuốc, dương khí bị phụ nữ nhà họ Diêu hút khô hết rồi.”
Lê Tương khẽ cười: “Đây là nguyển rủa chứ đâu phải hình dung.”
Cận Tầm: “Như nhau thôi. Cậu ta vừa sinh ra đã được ông trời ưu ái, rất nhiều người ghen tị với cậu ta. Hơn nữa bản tính con người vốn là cười trên nỗi đau người khác, thấy người ta xui xẻo, kịp thời bỏ ra chút quan tâm nhưng trong lòng lại rất vui, giống như bản thân có thể nhận được lợi ích gì từ đó vậy. Vì vậy rất nhiều người đều mong chờ cậu ta mau chết đi.”
Không thể không nói Cận Tầm rất giỏi nhìn người.
Lê Tương thấp giọng tiếp lời: “Chẳng trách người xưa nói chuyện xấu không thể truyền ra ngoài, nói ra cũng chẳng nhận được sự đồng tình, cũng không có người thông cảm, mà chỉ nhận lại những lời xoi mói và cười nhạo.”
Nói đến đây, điện thoại Cận Tầm vang lên.
Anh ta lấy ra nhìn, mỉm cười: “Diêu Lam nói tìm thời gian bảo em qua đó, chính thức gặp mặt.”
Lê Tương: “Ồ.”
Chấm điểm nhanh như vậy, là vì hiệu suất của người nhà họ Diêu nhanh hay là do người nào đó nhúng tay?
Cận Tầm: “Xem ra ấn tượng của Diêu Thành với em không tệ, cậu ta rất hoan nghênh em đến nhà họ Diêu.”
Cách dùng từ của Cận Tầm thật đặc biệt.
Ấn tượng, là kiểu ấn tượng thế nào?
Cô trên tivi, hay cô trong giấc mơ của Diêu Thành?
Hoan nghênh, giống như chứa đựng sự mong chờ.
Vậy thì Diêu Thành mong đợi gì ở cô chứ, tác dụng ở nhà họ Diêu sao, hay là có thể bị lợi dụng?
Lê Tương cười.
Cho đến khi sức lực trên tay tăng lên.
Cô nhìn Cận Tầm lần nữa, anh ta hỏi: “Cậu ta đã nói gì với em, rồi em trả lời thế nào?”
Xem ra Cận Tầm thật sự rất tò mò, dù sao cô cũng chỉ tiếp xúc với Diêu Thành có mấy phút ngắn ngủi.
Lê Tương nửa thật nửa giả nói: “Anh ta nói hy vọng có thêm một cô em gái có thể đút anh ta uống thuốc. Em nói được.”
Cận Tầm cười hừ, rõ ràng không tin.
Nhưng anh ta cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ nói: “Em phải cẩn thận với người này, cậu ta là đứa con mà ông cụ nhà họ Diêu thương nhất. Chỉ dựa vào sự yêu thương này, lời nói và hành động của cậu ta đủ để ảnh hưởng đến cục diện của nhà họ Diêu.”
Lê Tương thăm dò: “Đây là mục tích Diêu Lam bảo em đến nhà họ Diêu sao?”
Cận Tầm: “Tôi cũng không rõ ý đồ của cô ấy, đây chỉ là suy nghĩ của riêng tôi thôi.”
Ồ, anh ta hy vọng có thể nắm được nhiều chi tiết của nhà họ Diêu hơn thông qua cô.
Lê Tương cười nói: “Hiểu rồi, yên tâm.”
Xe lái được một nửa, nói xong chuyện chính, Cận Tầm đột nhiên nổi lên hứng thú.
Khoang miệng của anh ta rất nóng, trong miệng còn có mùi rượu tây.
Lê Tương ỡm ờ ngã lên ghế.
Lúc vừa mới đi theo Cận Tầm, cô không quen với những lúc thế này, dù sao Tần Giản Châu còn đang lái xe ở phía trước.
Nhưng sau này cô nghĩ thông rồi, dù cô có quen hay không, Cận Tầm là một người chỉ nghĩ cho mình, anh ta muốn lúc nào thì sẽ làm lúc đó, muốn thế nào thì thế đó, cảm nhận của người khác vốn không nằm trong phạm vi cân nhắc của anh ta.
Vì vậy sự cẩn trọng, xấu hổ, làm mình làm mẩy của cô đều là tự chuốc lấy phiền phức.
May mà Cận Tầm không đến mức muốn cô ngay trong xe.
Hai người chỉ hôn nhau, vuốt ve, đến quần áo cũng không có cởi.
Dưới lớp quần áo hoàn hảo, bàn tay kia làm loạn khắp nơi.
Đợi xe lái đến biệt thự của Cận Tầm, anh ta bế Lê Tương xuống xe.
Vừa vào nhà, quần áo đã rơi xuống từng món một, tạo thành một hàng dấu chân.
Sự nhiệt tình của anh ta gần như muốn hoà tan cô.
Cô cũng rất hưởng thụ, càng hiểu được ý đồ của Cận Tầm.
Anh ta không chỉ nghĩ cho mình, mà còn rất tự phụ.
Cô thể hiện tốt, đạt được điểm cao, anh ta sẽ thâm tình, động tình, có thể ở đây một ngày một đêm cùng cô, đây là “phần thưởng” anh ta dành cho cô.
Đổi lại là một cô gái yêu anh ta, chắc hẳn sẽ cho rằng cuối cùng mình cũng có được tình yêu từ anh ta.
Sự yêu chiều của đàn ông có nghĩa là tình yêu sao?
Không, đó là kiểm soát, là tuyên bố chủ quyền, là nói với bạn đây là sự dung túng của “bên trên” đối với “bên dưới”.
Một đêm, ba lần.
Cuối cùng Cận Tầm cũng ngủ say.
Nhưng Lê Tương lại mất ngủ.
Đây không phải là lần đầu tiên, đúng hơn là sau mỗi một lần.
Cho dù có tiêu hao nhiều sức lực thế nào, có mệt thế nào, cô đều sẽ trở nên tỉnh táo lạ thường sau khi xong chuyện, cho dù mí mắt đã bắt đầu đánh nhau, đầu cũng vì thiếu ngủ mà đau âm ỉ.
Lê Tương đi tắm theo thói quen.
Tắm rửa xong, cô còn cần một chút đồ ăn và một ly rượu vang.
Ai ngờ lúc cô xoã tung mái tóc mới khô một nửa xuống lầu thì nhìn thấy bóng dáng của Tần Giản Châu trong phòng khách.
Anh ta đang xem tivi, nhưng tivi lại tắt tiếng.
Anh ta dường như không biết cô xuống lầu, hoặc cũng có lẽ đã nghe thấy tiếng bước chân nhưng giả vờ như không biết.
Lê Tương cũng không làm phiền anh ta, xoay chân đi vào phòng bếp, đang định tìm đồ ăn vặt trong tủ lạnh thì nhìn thấy trên bếp còn nửa nồi cháo ngô vẫn đang bốc khói.
Trên kệ để chén có một cái chén vẫn đang nhỏ nước, chắc là Tần Giản Châu vừa dùng.
Lê Tương ngửi mùi thơm, nghĩ rồi đi ra hỏi: “Tôi có thể ăn cháo trong nồi không?”
Cuối cùng Tần Giản Châu cũng động đậy, anh ta nhìn qua, ánh sáng trên tivi rọi lên nửa gương mặt anh ta, nửa còn lại chìm trong bóng tối.
Anh ta không có biểu cảm gì, chỉ phát ra một tiếng: “Ừ.”
Lê Tương xoay người múc cháo vào chén.
Cô không ra ngoài ngồi mà đứng trước bàn bếp kiểu mở, vừa ăn vừa lướt điện thoại.
Một lúc sau, cô còn tìm được nửa bình rượu vang, rót ra một ly để hỗ trợ giấc ngủ.
Cho đến khi Tần Giản Châu đứng dậy, đi vòng qua bàn bếp để vào phòng bếp.
Nhưng anh ta không để ý đến Lê Tương mà đi thẳng vào rửa sạch nồi.
Lê Tương chưa bao giờ quan tâm đến cuộc sống riêng của Tần Giản Châu, đối với cô, anh ta giống như một cái bóng, một kẻ giết người, trong khí chất của anh ta có mùi máu tanh rất nồng, có sự hung tàn không thể che giấu được.
Mặc dù câu chó cắn thì không kêu rất khó nghe, nhưng là cụm từ chính xác nhất để hùng dung về anh ta.
Cô nghĩ người như Tần Giản Châu có lẽ cũng chẳng có cuộc sống riêng gì, khi Cận Tầm đưa phụ nữ về, anh ta ngủ trong phòng khách, nếu Cận Tầm đến chỗ phụ nữ, anh ta ngủ trong xe.
Có lẽ người như vậy còn chẳng cần có phòng riêng của mình.
Lê Tương vừa nghĩ vừa ăn xong miếng cuối cùng, để muỗng vào chén, bưng ly rượu lên nhấp một ngụm.
Lúc này, chén bị Tần Giản Châu lấy đi.
Lê Tương buông ly rượu xuống, nhìn anh ta rửa sạch cái chén.
Cô nói: “Cảm ơn.”
Anh ta không đáp lại.
Lê Tương quay người lại nhìn bóng lưng anh ta.
Sau khi tắt nước, Tần Giản Châu đứng cạnh bồn lau tay, trong phòng bếp yên tĩnh lạ thường.
Lê Tương đột nhiên hỏi ra câu đã chôn giấu trong lòng cô từ rất lâu: “Hứa Vĩ và Giang Thu còn sống không?”
Tần Giản Châu dừng lau tay, anh ta quay lưng với cô, không nhúc nhích trong vài giây.
Ánh đèn trong phòng bếp mờ tối, tôn lên khí chất kỳ dị của anh ta, tấm lưng rộng dày, ngày càng giống cảnh tượng trước khi ác nhân chuẩn bị ra tay trong phim.
Lê Tương nín thở nhưng không phải vì sợ.
Một lúc lâu sau, giọng Tần Giản Châu vang lên: “Một người sống, một người chết.”
Câu trả lời ngoài dự liệu của cô, ai đã chết, ai còn sống?
Người còn sống đang ở đâu?
Lê Tương không tiếp tục truy hỏi.
Tần Giản Châu trả lời xong thì ném giấy lau tay vào thùng rác, ra khỏi phòng bếp.
Mấy phút sau đó, Lê Tương lặng lẽ uống rượu cùng sự nghi hoặc trong lòng, cho đến khi nửa ly rượu đã vào trong bụng, cô rửa ly sạch sẽ, trở về phòng.
Cô chui lại vào chăn.
Cận Tầm nửa mơ nửa tỉnh ôm cô, hỏi bằng giọng trầm khàn: “Đi đâu vậy?”
Nhưng Lê Tương thì khẽ hé mắt.
Cô nhớ đến lời Cận Tầm nói với cô hôm đó: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao không nói?”
Chính vì câu nói này đã khiến Tần Giản Châu xử lý Hứa Vĩ và Giang Thu, trông có vẻ như đang loại bỏ hậu hoạn cho cô.
Chẳng lẽ chỉ vì bọn họ có khả năng sẽ tiết lộ những tấm ảnh năm đó của cô?
Cô tin Hứa Vĩ và Giang Thu sẽ không nói lung tung trước mặt cảnh sát, bọn họ không ngốc, biết án mạng của Triệu Chính Trưng còn phải dựa vào sự giúp đỡ của cô.
Tội cố ý đả thương người khác sẽ không bị phán quá lâu, bỏ chút tiền dàn xếp với người nhà nạn nhân, đợi bọn họ ngồi tù rồi tìm cách giảm án.
Cả quá trình chỉ cần tốn tiền là sẽ có người đứng ra làm thay.
Sau đó cô lại nghĩ đến một câu nói khác của Cận Tầm: “Rút dây động rừng, đợi đến khi có phiền toái thì đã muộn rồi.”
Có lẽ người mà Hứa Vĩ và Giang Thu thật sự đe doạ không phải là cô?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

