Mấy ngày trôi qua dài như một năm.
Lê Tương thường hay mất tập trung, không cách nào hoàn toàn nhập vai, số lần NG cũng theo đó mà tăng lên.
Mỗi ngày Dương Tuyển đều mời nhân viên của cả đoàn phim uống trà chiều theo ý cô để tỏ ý xin lỗi.
Tất cả mọi người đều cho rằng Lê Tương quá lo lắng cho nhân vật, đạo diễn bảo cô hãy thả lỏng hơn.
Chỉ có bản thân cô biết rõ cô đang chờ một bản “tuyên án”.
Thực ra chỉ cần có tên họ và thông tin sơ lược về thân phận là đã có thể xác định được 80, 90% rồi.
Si Vọng, người Lâm Tân, năm nay 25 tuổi.
Lê Tương biết đó là cô ấy.
Mỗi ngày Lê Tương đều theo dõi những bài báo liên quan đến vụ án mất tích, cô rất muốn liên lạc với Tân Niệm để thăm dò thông tin chi tiết hơn từ cô ấy.
Cô nghĩ Tân Niệm ở tiền tuyến có lẽ đã phát hiện ra.
Ngày nào Lê Tương cũng đăng nhập vào trang web Confession, nhưng gần đây lịch sử IP đăng nhập chỉ có của một mình cô, Tân Niệm chưa từng vào.
Dương Tuyển nói cậu ta đã cho người chuyển lời cho Tân Niệm rồi, nhưng cô ấy không đáp lại, dù vậy mấy ngày nay rõ ràng cô ấy đã đổi chiều hướng, không còn theo dõi Lê Tương nữa.
Dương Tuyển nói có lẽ là vì vụ án ở Lâm Tân lần này quá lớn, có giá trị hơn nên Truyền thông Vũ Thịnh dồn rất nhiều công sức vào, ngày nào cũng chiếm đầu đề.
Nhưng trong bản tin không có nhắc đến tên của năm nạn nhân nữ, phía cảnh sát giữ kín thông tin của các cô, nghe nói có cô gái đã được người nhà đưa về, còn những cô gái chưa có người nhà đến nhận thì tạm thời ở lại bệnh viện của Lâm Tân để điều trị.
Trên mạng đang bàn tán rất sôi nổi, cộng đồng mạng lên án mạnh mẽ tên “ác ma” đã giam giữ các cô ấy, đồng thời chất vấn cảnh sát tại sao đến bây giờ vẫn chưa bắt được người về quy án?
Người trong thôn đều là đồng loã, tại sao không trừng phạt nghiêm khắc?
Đa số mọi người đều đồng tình với nạn nhân.
Những cô gái được người nhà đưa về, mọi người không ngừng chúc mừng.
Còn những cô gái ở lại bệnh viện không ai nhận, có vài người nhà bị cộng đồng mạng đào ra, cũng bị lên án theo. Tại sao lại vứt bỏ con mình, cô ấy đã phải chịu ngược đãi nhiều năm như vậy, bây giờ thoát khỏi cảnh đó rồi lại lần nữa phải hứng chịu sự lạnh nhạt của người thân?
Nghe nói trong đó có một nạn nhân không còn người thân nào cả.
Cư dân mạng không kìm được mà thổn thức.
Câu chuyện cứ thế lan truyền trên mạng, che lấp đi tất cả những vấn đề khác trong thời gian này, đến chuyện có lẽ án mạng của Triệu Chính Trưng liên quan đến một nghệ sĩ đang nổi nào đó trong thời gian trước cũng không còn ai hỏi đến.
…
Cho đến ngày thứ tư sau khi vụ án lớn ở Lâm Tân được phá, Lê Tương nhận được tin nhắn của Cận Tầm.
Anh ta bảo cô tối nay đến biệt thự chờ anh ta.
Kết quả anh ta đến còn sớm hơn cô.
Tối nay anh ta không có buổi xã giao nào, đang ngồi trong phòng khách xem tin tức trên tivi.
Tần Giản Châu ở ngay bên cạnh.
Lê Tương liếc nhìn Tần Giản Châu, sau đó ngồi xuống.
Cận Tầm: “Đưa cho cô ấy.”
Tần Giản Châu lấy tài liệu ra đưa cho Lê Tương.
Bên ngoài Lê Tương tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng tay lại hơi run.
Cô cười hỏi “Là gì vậy”, trông có vẻ mở ra một cách ung dung, sau đó nụ cười trên mặt dần biến mất, ánh mắt cũng từ từ nghiêm túc.
Đây là một bản báo cáo giám định quan hệ ruột thịt, trên đó viết rất nhiều chữ, trong đó có một hàng là: [… Dựa trên các tiêu chí đánh giá tương ứng có thể đưa ra kết luận khả năng ruột thịt là 95%, độ chính xác không thấp hơn 99%.]
Cũng có nghĩa là cô gái Si Vọng vừa được cứu ra đó thật sự là người mà cô nhớ mong bấy lâu nay – em gái cô, Si Vọng.
Lê Tương buông bản báo cáo xuống, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đó, miệng lẩm bẩm: “Lúc nghe thấy cái tên này, em đã biết là con bé… Cái tên này rất hiếm gặp, Lâm Tân nhỏ như vậy, sẽ không có người thứ hai.”
Ngón tay Cận Tầm gõ lên đầu gối, hỏi: “Có còn nhớ tôi đã nói gì với em không?”
Lúc Lê Tương ngẩng đầu thì đã ép buộc mình phải khôi phục lại như bình thường: “Em nhớ, em là Lê Tương, không phải Si Thần. Si Thần đã chết rồi.”
Cận Tầm mỉm cười: “Vì vậy cô ta không phải là em gái em. Hai người không cùng một thế giới, nửa tháng nữa em phải đến nhà họ Diêu rồi. Bên Diêu Lam chuyển lời qua rằng cô ấy rất hài lòng về trạng thái hiện tại của em. Vì vậy tiếp theo em phải chuẩn bị đầy đủ, nghênh đón nhân vật mới, chiến trường mới của mình.”
Lê Tương không nói gì lúc lâu, chỉ nhìn Cận Tầm.
Cận Tầm bưng ly rượu trên bàn nhấp hai ngụm, giống như chủ đề này đã kết thúc rồi.
Lê Tương quan sát sắc mặt của anh ta, đột nhiên cất giọng: “Em muốn đón con bé về chăm sóc.”
Động tác của Cận Tầm ngừng lại, nhấc mí mắt lên.
Lê Tương nặn ra nụ cười: “Đây cũng là một cơ hội để lăng xê, em dùng danh nghĩa của Lê Tương để quan tâm một nạn nhân cùng là nữ, thương xót cho cô ấy không có người thân nên em bằng lòng bỏ tiền và bỏ sức ra giúp cô ấy hồi phục sức khoẻ, hoà nhập lại vào xã hội. Đương nhiên em sẽ không tự mình làm. Em có thể tìm trợ lý, bảo mẫu, chuyên gia tư vấn tâm lý. Em và con bé sẽ không có quá nhiều cơ hội tiếp xúc với nhau, chỉ thỉnh thoảng gặp một lần là đủ rồi.”
Cận Tầm cũng cười, rất nhẹ nhàng: “Qua đây.”
Lê Tương ngồi qua bên cạnh anh ta.
Anh ta nắm tay Lê Tương, vỗ lên: “Bây giờ em không thể phân tâm, xử lý cho xong chuyện nhà họ Diêu trước đã, em sẽ có được nhiều thứ hơn, sau này mới có thể cho Si Vọng cuộc sống tốt hơn.”
Đây mới là điều Cận Tầm quan tâm nhất hiện tại.
Lê Tương cụp mắt, nhìn bàn tay đang chồng lên nhau của hai người.
Lúc triền miên, hai người vô cùng phù hợp.
Bây giờ chúng cũng trông xứng đôi như vậy.
Tay Lê Tương dùng sức, cảm nhận được sự sửng sốt của Cận Tầm thông qua cảm giác trên tay, cô nắm ngược lại tay anh ta, nói: “Đúng vậy, em không thể phân tâm, cứ nghĩ đến một chuyện khác thì sao có thể tập trung làm chuyện nhà họ Diêu cho tốt được, anh nói đúng không?”
Lê Tương nâng mắt, nhìn vào mắt Cận Tầm.
Cận Tầm híp mắt, yên lặng vài giây: “Em rất kiên trì, xem ra cho dù tôi không đồng ý, em cũng sẽ không nghe theo.”
Rất ít khi Lê Tương như vậy, đè nén cảm xúc đã trở thành thói quen của cô.
“Vâng.” Lê Tương gật đầu.
Cận Tầm nhanh chóng đưa ra một đề nghị: “Hay là vậy đi, nhà họ Cận có một quỹ từ thiện chăm lo cho phụ nữ và trẻ em, tôi sẽ dùng danh nghĩa của quỹ để đón Si Vọng ra. Em có thể tự mình tìm chỗ ở cho cô ta, cũng có quyết định để ai chăm sóc cô ta, nhưng tuyệt đối không thể để cô ta ở lại chỗ em, cũng không thể dùng danh nghĩa của em để làm.”
Đây là cách ổn thoả nhất rồi, cũng là sự nhượng bộ của Cận Tầm sau khi nhận ra sự “đe doạ” vừa rồi của cô.
Đương nhiên trong đó vẫn còn một nguyên nhân, đó là vì cái tên “Si Thần” đã từng nổi tiếng ở Lâm Tân như vậy.
Sau khi cô trở thành Lê Tương thì từng làm một vài phẫu thuật thẩm mỹ nhỏ, cộng thêm ngày càng trưởng thành, khí chất thay đổi, vẻ ngoài đã hoàn toàn trở thành một người khác.
Không có ai ngờ được cô gái Si Thần từng rất thuần khiết đó lại chính là Lê Tương rực rỡ toả sáng trên màn bạc.
Thỉnh thoảng trên mạng cũng có vài lời đồn nhưng không nhiều.
Có người đăng ảnh lúc học cấp ba của cô lên mạng, còn nói bạn học của mình trông rất giống Lê Tương, nhưng hồng nhan bạc mệnh, mười mấy tuổi đã mất ròi.
Công ty quản lý sẽ tìm người xử lý hoặc kịp thời chuyển hướng những lời đồn như vậy, các fans phát hiện ra sẽ qua đó nói bọn họ đừng hòng cọ nhiệt, với lại vốn chẳng giống gì cả, hình tượng và khí chất đều kém xa.
Thay tên đổi họ trong giới này vốn không phải chuyện lạ, hơn nữa sẽ không tuỳ tiện thay đổi mà phải tính toán trước, giới giải trí và giới tài chính rất tin vào phong thuỷ.
Còn có một cách là mượn vận may của người khác, đổi thành tên của người bị mượn vận may, còn phải biết ngày sinh bát tự của người đó để đạt được hiệu quả thay đổi vận mệnh.
Nói trắng ra là mượn vận đỏ.
…
Cận Tầm không qua đêm ở biệt thự, uống rượu xong thì đứng dậy rời đi.
Lê Tương rất hiểu anh ta, cho dù anh ta không lộ ra chút cảm xúc, cô vẫn cảm nhận được sự không vui của anh ta.
Trước khi lên xe, Cận Tầm xoay người ôm lấy cô.
Lúc tách ra, cô chạm vào ánh mắt của anh ta.
Ngay từ lần đầu tiên gặp người đàn ông này, cô đã không nhịn được mà cảm thán mẹ của anh ta chắc chắn là rất đẹp.
Khi anh ta ôm một cô gái, dùng đôi mắt này để nhìn cô ấy, cô gái đó sẽ không kiềm chế được mà tin tưởng tất cả những lời nói dối do anh ta thêu dệt, đây là “pháp bảo” trời ban của anh ta.
Cận Sơ từng nói Cận Tầm đã dùng cách này để mê hoặc rất nhiều người, từ già đến trẻ đều bị anh ta xoay mòng mòng.
Lê Tương cụp mắt, cười nói: “Về nghỉ ngơi sớm đi.”
Cô không níu giữ Cận Tầm, cũng không muốn níu giữ.
Cận Tầm vuốt tóc cô, ngón cái khẽ xoa má cô, thấp giọng nói bên tai: “Đợi phi vụ này thành công, chúng ta ra nước ngoài chơi một chuyến.”
Lê Tương gật đầu: “Vâng.”
Cận Tầm xoay người lên xe, chiếc xe chạy ra khỏi biệt thự.
Lê Tương nghiêng đầu, khoanh hai tay trước ngực, nhìn theo hướng chiếc xe rời đi, nụ cười tắt ngúm, trong mắt lộ ra sự châm chọc.
Cô không biết là mình vui mừng, yên lòng, hay lo ngại nhiều hơn.
Si Vọng vẫn còn sống, còn có thể tìm được, đây là chuyện tốt, nhưng bây giờ đến Si Vọng cũng nằm trong tay Cận Tầm, đồng nghĩa với việc cô có thêm một điểm yếu.
Anh ta định lợi dụng cô đến bao giờ đây, đã 12 năm rồi.
Nếu có một ngày anh ta thật sự làm “nhà từ thiện” một lần, đồng ý trả lại tự do cho cô, liệu cô có may mắn mà rút lui an toàn không?
Duy trì trạng thái hiện tại đương nhiên rất bị động, hơn nữa kết cục đã được định sẵn.
Rời đi thì cần vốn liếng.
Tự do bắt buộc phải trả giá.
Lê Tương trở về nhà mình, cầm kẹp tài liệu trên bàn làm việc lên.
Trong đó là thông tin về Diêu Trọng Xuân, và một ít thông tin về cô con gái đã mất tích nhiều năm không biết sống hay chết của bà ta.
Lúc đứa trẻ mất tích còn chưa đến bốn tuổi.
Mặc dù còn nhỏ nhưng không khó để nhận ra đó là một người đẹp từ trong trứng nước.
Tuổi cũng xấp xỉ với cô.
Lê Tương không thể không nghĩ đến một thuyết âm mưu, ban đầu khi Cận Tầm bảo cô làm phẩu thuật thẩm mỹ có phải đã dặn dò bác sĩ hãy nặn cho giống người nhà họ Diêu hay không. Với sự lo xa nghĩ rộng của anh ta, việc này rất có khả năng.
Cô để tài liệu qua một bên, mở laptop ra.
Bên trong có một tệp tài liệu được mã hoá, bao gồm tất cả tài liệu về thành viên của nhà họ Cận và nhà họ Diêu, do cô thu thập lại từng chút một trong mười mấy năm qua.
Có người cô tận mắt nhìn thấy, có người là do cô nghe thấy.
Cận Tầm không biết thực ra cô đã bắt đầu tìm kiếm tài liệu về bối cảnh của bọn họ từ rất lâu, là một nhiệm vụ được thiết lập giống như việc đọc kịch bản vậy.
Mặc dù lúc làm chuyện này, cô chưa từng nghĩ đến việc liệu nó có thật sự có ích hay không, dù sao mấy năm nay cô cũng không tiếp xúc trực tiếp với hai nhà đó quá nhiều, không thể nói là quen thân với bọn họ.
Cô bấm vào tệp có tên “Diêu Lam”.
Đầu tiên là một tấm hình Diêu Lam ra mắt trước giới truyền thông, có sự tự tin trời sinh, sự cao quý không thể che lấp được, mỗi nụ cười hay cái nhíu mày đều rất đúng mực, không hề phô trương nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt.
Lê Tương nhìn tấm ảnh rất lâu, khẽ thở phào.
…
Hai ngày sau, trợ lý của Diêu Lam lục tục mang quần áo và trang sức đến.
Lê Tương đóng phim xong thì lấy ra phối đồ, chụp hình gửi qua.
Trợ lý gửi lại nguyên văn lời Diêu Lam: [Rất có thiên phú.]
Chỉ có bốn chữ, nhưng Lê Tương biết ý cô ta là gì.
Cô có thái độ mà con gái nhà quyền quý hoặc thiên kim nên có, nên không khó để bắt chước theo.
Mặc dù cô có một hình tượng khác trên màn bạc, nhưng dù sao màn ảnh cũng có khoảng cách, hơn nữa còn qua bộ lọc.
Luôn có người nổi tiếng bị đánh giá rằng người thật không giống như trong phim lắm.
Màn ảnh vốn không chân thực, huống chi là diễn viên trốn phía sau màn ảnh.
Chỉ cần cô đứng trước mặt nhà họ Diêu, trông giống như người cùng một thế giới với bọn họ là được, ít nhất không thể để bị bắt bẻ về mặt ngoại hình.
Đương nhiên bọn họ sẽ không chấp nhận việc một người nổi tiếng là người nhà họ Diêu.
Mà việc này cũng chẳng sao cả, bởi vì cô vốn không định trở thành người nhà họ Diêu thật.
Cô chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, có được sự tin tưởng của Diêu Lam, đưa ra điều kiện với cô ta…
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
