Lê Tương cầm đồ xuống lầu, chẳng có gì bất ngờ khi thấy Cận Tuyên đang chờ ở dưới.
Chuẩn bị trút giận lên cô đây mà.
Lê Tương thấy chẳng sao cả, cô không cần phải lãng phí lòng tự tôn của mình vào những lời sỉ nhục của Cận Tuyên, huống chi cô kiếm tiền từ nhà họ Cận, đây cũng coi như là một phần trong công việc của cô.
Cận Tầm từng nói cô phải cố gắng khiến Cận Tuyên vui.
Cận Tuyên khoanh tay trước ngực, giày cao gót gõ từng nhịp xuống đất khiến cô ta càng có vẻ ngạo mạn hơn.
Cô ta vừa mới đến tìm Diêu Lam đã bị đuổi xuống, dù một bụng lửa giận nhưng tự biết nhà họ Cận vẫn phải cúi đầu trước nhà họ Diêu, cấp bậc của cô ta cũng không đủ cao nên muốn trút giận lên người Lê Tương.
“Chị Diêu tìm cậu có chuyện gì? Hừ loại người như cậu.”
Đây là câu mở đầu của Cận Tuyên, rỗng tuếch lại nhạt nhẽo.
Lê Tương đứng vững, suy nghĩ đầu tiên đó là nếu trong đàm phán kinh doanh, với cách hỏi này của Cận Tuyên có lẽ sẽ chẳng hỏi ra được thông tin gì.
Lê Tương không trả lời, cụp mắt, không tỏ vẻ gì.
Cận Tuyên càng tức giận hơn, bước lên trước nói: “Mấy hôm trước tôi mới nghe được một chuyện từ mẹ tôi, đúng là quá thú vị, thì ra cậu còn đê tiện hơn tôi nghĩ!”
Là chuyện gì đây?
Với cấp bậc của mẹ Cận Tuyên, Lê Tương không cần hỏi cũng đoán ra được bà ta muốn nói chuyện gì.
Cận Tầm là người nổi bật trong thế hệ mới của nhà họ Cận, đời trước ngoại trừ bố anh ta và bố của Cận Tuyên, thực ra ông cụ Cận còn có một cậu con trai nhỏ, đó là chú út của Cận Tầm – Cận Sơ.
Cận Sơ do người vợ thứ tư sinh, về mặt danh phận được xem là con riêng, nhưng trong gia đình như nhà họ Cận, bọn họ chẳng quan tâm là con hợp pháp hay con riêng, nói chung đều có quyền thừa kế về mặt pháp luật.
Cận Sơ còn nhỏ hơn Cận Tầm mấy tháng, bởi vì là đứa con có khi về già nên anh ta rất yếu đuối.
Ông cụ Cận biết không thể tiếp tục như vậy, phải làm ra vài chuyện kích thích anh ta trong thời gian vẫn có thể uốn nắn được.
Con người sẽ luôn trưởng thành rất nhanh trong nghịch cảnh, “truyền thống” của nhà họ Cận là vượt qua năm ải, giết sáu tướng.
Ải thứ nhất là tình cảm.
Lúc đó cho dù trong xương tuỷ Lê Tương có đen tối thế nào thì bên ngoài vẫn khá trong sáng, còn có chút ham muốn.
Nhà họ Cận cần sắp xếp một người phụ nữ làm trợ lý của Cận Sơ, dưới sự bày mưu của Cận Tầm, Lê Tương được đào tạo đặc biệt bí mật trong vài tháng, cuối cùng vượt qua từng lần phỏng vấn, đánh bại tất cả đối thủ, trở thành trợ lý sinh hoạt của Cận Sơ.
Câu chuyện phía sau vẫn luôn do nhà họ Cận nhúng tay, thao túng.
Tính cách của Cận Sơ rất thẳng thắn, ông cụ Cận kiểm soát anh ta rất chặt.
Ban đầu Cận Sơ không ưa Lê Tương, đương nhiên cũng chẳng thương hoa tiếc ngọc, anh ta đã quen kiêu ngạo, ban đêm thường hay tụ tập bạn bè cùng chè chén say sưa, Lê Tương ngồi đợi ngay bên cạnh.
Nhà họ Cận không hề đối xử tệ với Lê Tương, nếu đã là trợ lý sinh hoạt, phải theo Cận Sơ ra vào, trên phương diện lời nói cử chỉ, quần áo khí chất cũng phải không tệ.
Thường ngày Lê Tương rất kiệm lời, xem như mình điếc mù, dồn hết tất cả sự chú ý lên người Cận Sơ, chăm sóc anh ta như mẹ đối với con, quan tâm anh ta như bạn gái đối với bạn trai.
…
Lúc này, lời chế giễu của Cận Tuyên vang vọng bên tai cô: “Tôi rất tò mò, rốt cuộc cậu đã dùng cách gì mà có thể khiến chú út tôi tổn thương đến vậy, mấy năm nay chú ấy thà ở Đông Nam Á khai phá đất hoang cũng không về đây một lần.”
Giờ phút này trong đầu Lê Tương vang lên lời chỉ dạy của Cận Tầm: “Đàn ông là đứa trẻ mãi không lớn, trẻ con thích được chăm sóc, em phải tỉ mỉ chu đáo, dùng những điều nhỏ nhặt để hình thành thói quen cho cậu ta, khiến cậu ta không thể rời khỏi em, dựa dẫm vào em, khi đó phi vụ này sẽ thành công.”
Lê Tương làm theo.
Cô biết mình bắt buộc phải thành công.
Đây không phải là một công việc bình thường, mà là nấc thang quyết định số phận của cô, chỉ có thành công cô mới có thể bước lên một bậc, mới có điều kiện để nói đến sau này.
Một khi bước hụt, cô sẽ mãi không thể trở lại được.
Cận Tầm sẽ không dùng một người không còn giá trị.
Cận Tuyên nói tiếp: “Nếu không phải mẹ tôi nói cho tôi biết, tôi cũng không dám tin. Nghe nói lúc chú út tôi đi xem mắt, cậu cũng ở bên cạnh, đến đồ mà chú ấy mặc cũng là do cậu lo liệu. Chẳng trách chú ấy cứ xem mắt thất bại, có thiên kim nhà nào chấp nhận được việc đối tượng xem mắt của mình dẫn theo cô gái khác tới chứ!”
Đúng vậy, đến quần áo của anh ta cũng là do cô lựa chọn.
Cận Sơ ăn mặc quá tuỳ ý, lúc đó còn trẻ tuổi nên không thích gò bó, càng không quen mặc âu phục.
Nên cô đã chọn trước vài bộ âu phục kiểu thoải mái, vừa không thất lễ lại có thể tôn dáng, còn có thể đảm bảo anh ta ngồi trên ghế một tiếng mà không bị khó chịu.
Còn về việc xem mắt thất bại, đó là vấn đề của bản thân Cận Sơ.
Cô có thể chăm lo quần áo cho anh ta nhưng đâu thể kiểm soát được miệng của anh ta, anh ta nói thay đổi là lập tức thay đổi, nửa tiếng trước còn nói chuyện rất vui vẻ, sau đó tự nhiên nói ra những lời châm chọc bên nữ.
Sau đó Cận Sơ còn nói với vẻ cười trên nỗi đau của người khác trước mặt cô: “Lại phá hỏng rồi, cô lại sắp bị mắng rồi.”
Nhưng Lê Tương không hề có phản ứng gì.
Thực ra vào giây phút đó, cô cảm thấy rất đồng tình với Cận Sơ. Bởi vì anh ta vốn không nhận ra nhà họ Cận không hề có ý định kết thông gia bằng cách xem mắt này, đưa cô đến bên cạnh anh ta mới là thiết thực nhất.
Đương nhiên nếu đổi lại cô là Cận Sơ thì cũng không ngờ được đây là một cái bẫy.
Việc này không liên quan đến IQ, chủ yếu là vì Cận Sơ được nhà họ Cận chiều chuộng quá, sao anh ta có thể ngờ được ông cụ Cận thương yêu anh ta nhất lại dùng chiêu mỹ nhân kế này với anh ta chứ.
Ý của ông cụ Cận là chỉ cần anh ta vượt qua ải này, sau này mới có thể đề phòng được các thủ đoạn mà đối thủ có thể sử dụng với mình.
Rất nhiều người lập nghiệp từ tay trắng đều bị rơi vào cái bẫy như vậy, con cháu nhà họ Cận chắc chắn phải phòng bệnh hơn chữa bệnh.
…
Cận Tuyên vẫn đang nói không ngừng nghỉ: “Lúc đó cậu ở luôn ở chỗ của chú út tôi, cậu chủ động với chú ấy mấy lần, mỗi lần chú ấy cho cậu bao nhiêu tiền? À, cậu không chỉ muốn có tiền, mấy năm nay cậu vẻ vang trên màn ảnh như vậy đều là do nhà họ Cận cho cậu.”
Một lần.
Chỉ một lần.
Nhưng không phải do cô chủ động.
Vào năm thứ hai cô làm trợ lý của Cận Sơ, nói đúng hơn là sau 1 năm 10 tháng.
Có một buổi tối, Cận Sơ đột nhiên xông vào phòng cô.
Lúc đó cô đang thay quần áo, nhưng cô không hề hoảng loạn.
Bởi vì từ mấy tháng trước đó, cô đã cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Cận Sơ một cách rõ ràng, anh ta bắt đầu để ý đến cô, quan tâm cô, mặc dù cách bày tỏ hơi kỳ cục.
Thực ra cô hơi bất ngờ, bởi vì Cận Sơ rất đơn thuần trong phương diện này.
Anh ta thấy cô đang thay đồ thì hơi ngại ngùng, muốn đi ra, nhưng lại quay về, bước lên ôm lấy cô.
Tay anh ra dùng rất nhiều sức, không cho cô từ chối.
Sức lực của anh ta khiến cô nhận ra sự căng thẳng của anh ta, cũng khiến cô cảm nhận được sự áp bức của đàn ông đối với phụ nữ, sự mạnh mẽ của kẻ nắm cán đối với kẻ yếu thế.
Mặc dù anh ta vội vã muốn có được lời đáp, nhưng đó không phải là mối quan hệ bình đẳng.
Cô nghe thấy lời bày tỏ của anh ta, vươn tay ôm ngược lại, đồng thời gạt đi chiếc áo mới mặc được một nửa.
Tối hôm đó, hai người giống như một cặp đôi thật lòng yêu nhau, từ nụ hôn đến vuốt ve, từ cẩn thận thăm dò đến từ từ dung hoà, từ dịu dàng đến kịch liệt.
Cận Sơ bày tỏ tấm lòng và tâm trạng của anh ta rất nhiều lần, cũng nói với cô rằng anh ta sẽ chịu trách nhiệm, anh ta sẽ nói với người nhà.
Lê Tương chỉ khẽ mỉm cười đồng ý.
Sau khi phi vụ thành công, cô rời khỏi ngôi nhà của Cận Sơ.
Anh ta tìm cô khắp nơi.
…
Cận Tuyên thấy Lê Tương từ đầu đến cuối đều không có phản ứng, giống như đã mất đi linh hồn, bèn đẩy cô một cái.
Cuối cùng Lê Tương cũng nâng mắt, loé lên vẻ sắc bén trong phút chốc.
Cận Tuyên: “À, mẹ tôi nói cậu lấy đi tất cả tài liệu của chú út, thế chấp nhà của chú ấy, còn dùng thân phận của chú ấy đi mượn nợ. Cậu đã làm vậy thật sao? Cậu đúng là ngu xuẩn mà!”
Đúng vậy, Cận Sơ rất dựa dẫm, rất tin tưởng cô, bình thường cần làm thù tục gì cũng bảo cô đi làm thay, từ quản lý ngân hàng, quản lý ngân quỹ đến môi giới nhà đất, ai ai cũng biết cô, cô muốn chuyển đổi tên tài sản của Cận Sơ là chuyện dễ như trở bàn tay, còn là trong lúc Cận Sơ đang nhảy dựng lên tìm cô khắp nơi.
Đương nhiên Cận Sơ không thiếu chút tiền đó, anh ta chỉ không chịu được việc bị đả kích và phản bội, còn là lần đầu tiên sau khi anh ta dâng trái tim của mình cho cô. Đó là sự thất bại lớn nhất trong cuộc đời anh ta khi đó.
Cô giao hết tất cả những món đồ “lừa” được cho nhà họ Cận.
Ông cụ Cận đích thân gặp mặt cô một lần, sau đó Cận Tầm xuất hiện.
Ba ngày sau, Cận Sơ hồn bay phách lạc trở về nhà, Cận Tầm dẫn theo bạn gái mới tham gia tiệc gia đình.
Khi Cận Sơ thấy là cô thì lập tức ngơ ngác.
Cận Sơ mất đi lý trí phát điên ngay tại đó, hoàn toàn không nhớ phải kiểm soát cảm xúc, cho đến khi bị áp giải đến phòng sách của ông cụ Cận.
Bọn họ ở trong đó nói chuyện rất lâu, còn cô chờ ở bên ngoài.
Lúc Cận Sơ đi ra, tròng mắt đầy tơ máu.
Anh ta bước một bước dài đến trước mặt cô, cho cô một cái tát.
Lê Tương chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, ngoài ra thì không có phản ứng gì.
Nhớ lại đến đây, Lê Tương nở nụ cười: “Mỗi người có số mệnh khác nhau, nếu tôi có xuất thân giống như cô Cận đây, đương nhiên không cần phải chà đạp bản thân mình. Đây là công việc của tôi, tôi phải sinh tồn.”
“Đúng là nực cười!” Cận Tuyên đến gần cô: “Trước kia lúc ở trường, tôi đã cảm thấy con người cậu âm hiểm gian xảo, khẩu Phật tâm xà, bây giờ còn lấy việc sinh tồn ra làm cái cớ. Chẳng lẽ người phụ nữ nào cũng đều phải giống như cậu sao? Tôi thấy là liên quan đến gia giáo đấy, vì mẹ cậu làm gái mà. Cậu xem như là con kế nghiệp mẹ nhỉ?”
Nụ cười của Lê Tương tắt ngấm, trên mặt cuối cùng cũng có thêm chút biểu cảm.
Cận Tuyên: “Mấy năm nay cậu sống thoải mái quá nhỉ, anh họ tôi mới từ nước ngoài về, cậu đã lập tức dâng mình lên. Tôi nói cho cậu biết, cậu không bước vào cửa nhà họ Cận chúng tôi được đâu, con hát dù sao cũng chỉ là con hát.”
Lê Tương lại dần khôi phục bình tĩnh.
Thì ra nguyên nhân nằm ở đây. Ban đầu cô cứ tưởng rằng Cận Tuyên ghét cô là bởi vì những ân oán lúc còn ở trường. Lúc đó Cận Tuyên chưa được nhà họ Cận tìm về, là con riêng lưu lạc ở bên ngoài, Cận Tuyên và mấy bạn học trong trường thường xuyên kiếm chuyện với cô.
Sau đó Cận Tuyên trở mình trở thành em họ của Cận Tầm.
Lúc đó Cận Tầm ở lại Lâm Tân là vì tìm Cận Tuyên và mẹ cô ta bà Triệu.
Số phận của Cận Tuyên thay đổi từ đó, bay lên cành cao, trở nên kiêu căng và vênh váo.
Nhưng cô ta cũng có chuyện mình ghét và sợ, ví dụ như Lê Tương trở thành chị dâu họ của cô ta.
Lê Tương thấp giọng nói: “Yên tâm đi cô Cận, chuyện cậu lo lắng sẽ không xảy ra đâu, trước giờ cậu luôn rất may mắn, cậu chắc chắn sẽ được như mong ước.”
Cận Tuyên vốn có chút ngoài mạnh trong yếu, bị Lê Tương nói như vậy, cứng miệng nói: “Cậu vốn không xứng biết tôi đang lo lắng chuyện gì, cậu đó, chẳng qua chỉ có vậy.”
…
Lê Tương cố tình nán lại trong phòng khách của biệt thự thêm vài phút, cho đến khi tiếng chạy đi và tiếng gào thét của Cận Tuyên càng ngày càng xa.
Lê Tương thong thả trở về xe bảo mẫu, vừa ngồi xuống đã nhận được điện thoại từ Tần Giản Châu.
Cô lập tức nghe máy: “Alo.”
Tần Giản Châu chỉ nói: “Mẫu ADN phải chờ thêm, bây giờ chỉ biết được tên họ của năm nạn nhân nữ, trong đó có một người họ Si.”
Lê Tương siết chặt điện thoại, đến hít thở cũng căng lên: “Tên là gì?”
Tần Giản Châu dừng một giây mới nói: “Si Vọng.”
Si là họ rất hiếm gặp, chiếm tỷ lệ rất thấp trên cả nước, huống chi là ở Lâm Tân bé tí.
Hơn nữa cô ấy còn tên là Si Vọng.
Lê Tương đột nhiên không nói gì, hai mắt đờ đẫn, trong đầu bỗng trống rỗng.
Nhưng cô đã nhanh chóng khôi phục như thường: “Nhanh chóng lấy mẫu giúp tôi.”
Tần Giản Châu: “Cho tôi mấy ngày.”
Lê Tương: “Được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

