“Cô Ấy Có Tội” không quay cuốn chiếu theo mạch phim, buổi sáng Lê Tương liên tục quay cảnh khóc, có lúc khóc đến không thở được, có lúc khóc đến xé ruột xé gan.
Khi con người trong trạng thái căm phẫn cực độ thì ngược lại sẽ càng bình tĩnh, tương tự như vậy, khi con người trong trạng thái đau đớn cực độ, đến khóc cũng không khóc nổi.
Ý của đạo diễn là hy vọng các diễn viên đỡ cực nên muốn cố gắng quay xong hết mấy cảnh khóc quan trọng trong ngày hôm nay.
Thực ra nhân vật Vương Nghiêu này không có nhiều cảnh khóc trong kịch bản, cô ấy rất lý trí, dù tính cách hơi lạnh lùng nhưng cô ấy cũng có điểm yếu, có một mặt dịu dàng, có điểm chết không thể chạm vào.
Những người bạn và người thân mà cô ấy quan tâm đều lần lượt ra đi trong một năm này, theo dòng ký ức dần được tìm về, sự đau thương đè nén suốt 10 năm và sự căm phẫn bị tích tụ theo thời gian bắt đầu bùng nổ.
Đúng vậy, người trông có vẻ lạnh nhạt không phải không có cảm xúc tiêu cực, mà là vì chúng đang tích luỹ dần mà thôi.
Đến cuối cùng, Lê Tương khóc đến đầu óc tê buốt, bởi vì đã quá thuộc lòng lời thoại nên cứ thế mà nói ra theo bản năng.
Mắt cô sưng lên, cổ họng khàn đi, đạo diễn khen cô nhập vai nhanh, diễn rất tốt, giống như thật sự đau đớn đến cùng cực vậy.
Giờ nghỉ buổi trưa, tổ giải trí của Vũ Thịnh đến phỏng vấn.
Lê Tương đắp mặt nạ mắt, bưng một ly mứt lê vừa pha, thấp giọng trả lời câu hỏi.
Cho đến khi phóng viên hỏi cô có thể chia sẻ chút kinh nghiệm diễn cảnh khóc hay không, Lê Tương nửa đùa nói: “Tôi chưa từng trải qua chuyện của Vương Nghiêu, chỉ có thể nhập vai bằng cảm nhận của chính mình, nghĩ về những hồi ức đau khổ nhất trong đời mình.”
Phóng viên ngạc nhiên cười, rồi lại hỏi đó là hồi ức gì.
Lê Tương biết tại sao anh ta ngạc nhiên, bởi vì thông tin được công khai của cô rất hoàn hảo.
Nữ diễn viên “Lê Tương”, bố mẹ đều là thành phần tri thức, gia phả cũng đều là người có học thức, có thể nói là cô sinh ra trong một gia đình thư hương, từ nhỏ đã được giáo dục tốt, ông trời còn ưu ái cho cô vẻ ngoài xinh đẹp.
Các fans đùa hỏi: [Rốt cuộc ông trời đã đóng cửa sổ nào của chị vậy?]
Thậm chí đến thỏi son mà cô cầm lên, kem dưỡng da tay cô tiện tay thoa, cho dù không phải do cô đại diện phát ngôn thì vẫn bị các fans giành nhau mua.
Lê Tương dùng giọng điệu thoải mái để kể với phóng viên về câu chuyện mà đoàn đội của cô đã chuẩn bị sẵn: Ví dụ như cô từng thích một chàng trai nhưng anh ấy lại thích cô gái mà cô ghét nhất; ví dụ như mặc dù gia đình của cô rất hạnh phúc nhưng bố mẹ lại qua đời rất sớm; hoặc ví dụ như lúc cô đi học, người bạn thân nhất của cô vì mắc bệnh mà rời khỏi cô. Cô đã trải qua những đau thương bất ngờ này, bị từng tin dữ đả kích, bây giờ nghĩ lại, trong lòng vẫn cảm thấy đau.
Sau đó Lê Tương chuyển chủ đề: “Tôi biết những chuyện này không chấn động như những gì Vương Nghiêu đã trải qua, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức để hiểu tâm lý nhân vật, diễn nhân vật này hết mức có thể.”
Sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, Lê Tương nhìn thấy tin tức do chính phủ ở Lâm Tân đăng, lúc đó phóng viên của Vũ Thịnh vẫn chưa đi, Lê Tương gọi anh ta lại: “Buổi livestream này là của bên anh đúng không, đây là ở đâu vậy?”
Phóng viên trả lời: “À, bên tổ xã hội đang theo, Lâm Tân đã phá được một vụ án lớn, hình như là giam cầm phi pháp, nhiều người mất tích gì đó, tôi không rõ chi tiết lắm.”
Đợi phóng viên đi rồi, một mình Lê Tương ngồi trong xe nhà di động, không đọc kịch bản cũng không nghiên cứu nhân vật, cứ mãi xem đoạn clip chiếu lại của livestream và bản tin được cắt ra.
Năm nạn nhân nữ bị giam cầm phi pháp, có người bị giam đến tận 15 năm.
Nơi giam cầm là một tầng hầm gần một thôn ở ngoại ô thành phố Lâm Tân, đồng thời cũng là nơi ở của tên “ác ma” đó.
Từ dấu vết phát hiện được ở hiện trường, cảnh sát giữ vững suy đoán rằng có lẽ không chỉ có năm nạn nhân, vì vậy bây giờ cả thôn đều bị phong toả, Lâm Tân và thành phố Xuân điều lượng lớn cảnh sát đến tìm kiếm hài cốt của những nạn nhân nữ khác ở khắp nơi.
Mấy phút sau, Dương Tuyển cầm hộp cơm đi vào, nhưng Lê Tương không muốn ăn lắm.
Dương Tuyển liếc nhìn đoạn video cô đang xem, thuận miệng nói: “Sáng nay em đã xem cái này rồi, đúng là ác ma trong nhân gian mà.”
Tân Niệm bấm ngừng, nâng mắt hỏi: “Nói cụ thể xem?”
Dương Tuyển kể sơ qua một lượt, trong đó có nhắc đến độ tuổi của những nạn nhân nữ, lớn thì 25 tuổi, nhỏ thì mới 15 tuổi.
Dương Tuyển còn nói nơi gây án là ở trong thôn này, giam giữ nhiều cô gái trong nhiều năm như vậy, người trong thôn và uỷ ban thôn có thể không biết sao? Những người này đều đang nối giáo cho giặc.
Lê Tương không nói gì, chỉ gắp đồ ăn trong hộp cơm ăn vài miếng.
Cô ăn không nhiều, Dương Tuyển còn tưởng là vì đóng cảnh khóc nhiều quá khiến cảm xúc ảnh hưởng đến khẩu vị.
Dương Tuyển muốn nói với đạo diễn cho Lê Tương nghỉ ngơi nửa tiếng, đợi mắt hết sưng rồi hãy tiếp tục, Lê Tương không có ý kiến, đợi Dương Tuyển đi rồi, cầm điện thoại ấn gọi một cuộc.
Điện thoại reo ba tiếng thì được bên kia nghe máy.
Giọng của Tần Giản Châu dứt khoát lại trầm thấp: “Alo.”
Hơi thở của Lê Tương hơi căng thẳng: “Bên Lâm Tân đã phá một vụ án mất tích số lượng lớn, có năm nạn nhân vẫn còn sống, có cách nào lấy được mẫu ADN của bọn họ không?”
Sau vài giây im lặng, Tần Giản Châu đáp: “Giao cho tôi.”
Lê Tương thở phào: “Cảm ơn.”
Tần Giản Châu: “Không cần.”
Lại im lặng thêm một giây, thông thường vào lúc này hai bên sẽ cúp máy.
Lê Tương bổ sung: “Trước khi có kết quả thì khoan nói với Cận Tầm.”
Tần Giản Châu: “Ừm.”
Lê Tương: “Cảm ơn.”
Tần Giản Châu: “Không cần.”
Cuộc gọi kết thúc, Lê Tương nhắm mắt, thở phào một hơi.
…
Nửa ngày sau đó, Lê Tương làm những việc y như trong mấy năm nay, đóng phim, tẩy trang nghỉ ngơi, khi có tinh thần sẽ luyện tập biểu cảm trước gương, liên tục nghiên cứu lời thoại.
Còn về việc có cần nhận nhiều bộ cùng lúc, có cần phải tranh giành vai diễn hay không, đây đều là những việc không thể tránh khỏi, may mà không cần cô nhọc lòng, công ty quản lý sẽ tự biết lên kế hoạch.
Trong mắt vài người, những chuyện này chẳng có ý nghĩa, nhưng không còn cách nào khác, đây cũng là một kiểu “nhập gia tuỳ tục”.
Khi tất cả mọi người đều tin vào cùng một việc, cho dù có nó vô lý đến mức nào thì cũng không thể không làm theo.
Không giành, lần sau sẽ bị chèn ép và coi thường dữ dội hơn.
Ai cũng sẽ chọn quả hồng mềm để bóp.
Công ty quản lý luôn rất tán thưởng sự chăm chỉ và sự hy sinh của cô đối với công việc, với địa vị hiện tại của cô, dù có nằm không cũng có thể kiếm được tiền.
Lê Tương rất muốn cười, cô không phải là nằm kiếm tiền đó sao?
Cô không có nửa lời oán than đối với việc này, cũng không giả vờ hay không cam lòng, nếu đã chọn con đường này thì chẳng cần phải vừa làm gái vừa lập đền thờ trinh tiết.
Giống như Cận Tầm nói, đây là một cuộc giao dịch, cô có được thứ cô muốn, vậy thì đừng tiếc rẻ sự hy sinh.
Hơn nữa cô rất hiểu mình, cô không có thiên phú, năng lực diễn xuất cũng không giỏi, cho nên cô cần phải cố gắng nhiều hơn mới không bị người ta nghi ngờ là không xứng với vị trí này.
Mặc dù có nghi ngờ cũng chẳng sao cả, nên nói thế nào nhỉ, đây là niềm tự hào và lòng tự trọng của một người vốn không có gì cả.
…
Sau khi diễn xong, Lê Tương ngồi xe bảo mẫu rời khỏi đoàn phim.
Chiếc xe đi đến một khu biệt thự ở ngoại ô thành phố, bên trong đều là những toà độc lập có giá hơn trăm triệu.
Chiếc xe chạy đến trước cửa một toà, đúng lúc có một chiếc xe thể thao màu đỏ cũng đến, vốn dĩ là chậm hơn xe bảo mẫu một bước, nhưng cuối cùng lại đột nhiên tăng tốc, vượt qua trước mặt.
Lê Tương ngẩng đầu, nhìn thấy chiếc xe trước mặt và biển số xe qua cửa sổ, nói: “Chúng ta lùi lại.”
Tài xế làm theo.
Chiếc xe thể thao màu đỏ dừng ở trước cửa không đi, cho đến khi cửa xe như cánh máy bay mở ra, một cô gái trẻ mặc đồ bling bling chói mắt xuống xe.
Mái tóc cô gái xoăn dài xoã tung, nghiêng đầu, khoanh tay nhìn xe của Lê Tương với vẻ mặt khinh thường.
Cô ta tên Cận Tuyên, là em họ của Cận Tầm.
Một tài xế nhanh chóng chạy ra từ biệt thự, Cận Tuyên ném chìa khoá xa qua, tài xế nhận lấy, cô ta hất tóc rồi đi vào trong biệt thự trước.
Sau đó dì giúp việc đi ra, chào Cận Tuyên trước rồi mới đi về phía xe bảo mẫu.
Lê Tương xuống xe.
Dì giúp việc nói: “Cô Diêu đang tiếp khách, cô đi theo tôi trước.”
Lê Tương: “Được.”
Lê Tương không chạm mặt Cận Tuyên, chỉ ngồi trong phòng khách nhỏ của biệt thự đọc kịch bản.
Trong lúc đó dì giúp việc có vào hai lần, một lần châm trà, một lần mang bánh đến.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài cửa sổ sát đất gắn liền với sân vườn vang lên một tràn tiếng cười nói phô trương… Là Cận Tuyên.
Cô ta lúc thì làm nũng lúc thì cười đùa với người trong điện thoại, nói đến một nửa còn ngồi xuống ghế ngoài trời, giọng lúc cao lúc thấp.
Lê Tương nhìn một cái, sau đó tiếp tục đọc kịch bản.
Cho đến khi cửa sát đất mở ra, một làn gió ùa vào, Cận Tuyên đứng đó cười: “Không làm phiền cậu chứ?”
Lê Tương không tiếp lời, chỉ nhướng mày.
Cận Tuyên đi qua, vòng quanh khu sofa, vừa đi vừa nói: “Cậu đến đây làm gì? Anh tôi đâu có ở đây, cậu xum xoe bợ đỡ đến chị Diêu cũng không bỏ qua à?”
“Có phải sau lưng các người chơi đến rất dữ dội không, thử qua mấy người rồi?”
“Kỳ lạ thật, năm ngoái còn có người nói cậu và tên vô tích sự nhà họ Lâm rất thân thiết mà, anh ta còn nói muốn cưới cậu, sao năm nay lại không có động tĩnh gì nữa vậy?”
“Bây giờ anh ta đang ở Đức đính hôn với một người Hoa, cậu có biết không?”
Cận Tuyên châm chọc một hơi, sau đó dì giúp việc đi qua.
Dì giúp việc: “Cô Lê, cô chủ chúng tôi mời cô qua.”
Lê Tương đang định đứng dậy, Cận Tuyên lại nhanh hơn cô một bước: “Cuối cùng chị Diêu cũng xong rồi!”
Cô ta chạy nhanh ra khỏi phòng khách nhỏ.
Dì giúp việc ngại ngùng nhìn Lê Tương, cô cười nói: “Tôi đợi thêm một lúc.”
Cô nghĩ nhiều nhất là ba phút.
Quả nhiên không đến ba phút sau, dì giúp việc lại đi vào.
Lần này Lê Tương không đợi dì giúp việc lên tiếng, đi theo bà ấy lên thẳng tầng hai.
Lúc cô bước lên bậc thang, Cận Tuyên đúng lúc từ trên đó xuống.
Giày cao gót của cô ta gõ lên sàn gỗ vang lên tiếng “cạch cạch”, cả đường luôn hất cằm nhìn thẳng.
Cho đến khi Lê Tương đến phòng khách dùng để tiếp khách ở tầng hai, cuối cùng cũng gặp được Diêu Lam.
Diêu Lam, người phụ nữ có tiếng nói nhất thế hệ này của nhà họ Diêu.
Mặc dù cô ta không phải người thừa kế đầu tiên, nhưng là người được công nhận là có năng lực giỏi nhất.
“Ngồi đi.”
Trước mặt Diêu Lam bày một vài tờ tài liệu, bên tay là iPad và điện thoại, laptop đã đóng lại, cô ta đang uống trà, thuận tay chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh.
Lê Tương ngồi xuống, dì giúp việc đóng cửa lại.
Diêu Lam lên tiếng: “Chắc Cận Tầm đã nói với cô về yêu cầu của tôi, cô muốn gì cứ việc nói thẳng với tôi.”
Diêu Lam đang hỏi về báo đáp, Cận Tầm cũng từng bày tỏ qua ý tương tự, nhưng anh ta không hỏi mà chỉ nói cô biết rằng cô có cơ hội ra nước ngoài phát triển.
Lê Tương nói: “Tôi vẫn chưa nghỉ ra, có thể nói với cô sau không?”
Diêu Lam liếc qua, đầu mày vốn không biết tại sao mà cau lại dần giãn ra, gật đầu cười: “Tốt lắm, tôi thích hợp tác với người có tham vọng, ham muốn lớn.”
Lê Tương hỏi: “Trước khi bắt đầu, cô Diêu có thể trả lời ba câu hỏi của tôi trước không?”
Diêu Lam bắt chéo chân, đến gần sofa: “Hỏi đi.”
Lê Tương: “Nếu như chuyện bị bại lộ, tôi phải chịu trách nhiệm thế nào?”
Diêu Lam hỏi ngược lại: “Còn chưa bắt đầu đã nghĩ đến chuyện bại lộ?”
Lê Tương: “Không thể không nghĩ, kế hoạch dù có không kẽ hở thế nào cũng có lúc sai sót. Cách xử lý thất bại cũng là một trong những phương án phải suy nghĩ đến.”
Lấy mạng cô cũng chẳng có ý nghĩa.
Vì vậy một khi xảy ra chuyện, cô sẽ phải bồi thường bằng những thứ khác.
Lê Tương tiếp tục hỏi: “Vì sao là tôi?”
Diêu Lam cầm cái túi bên tay đưa cho cô.
Lê Tương mở ra nhìn, bên trong là vài thông tin mà cô cần học thuộc, còn có vài tấm ảnh cũ, một trong số đó là một tấm ảnh lúc còn trẻ của Diêu Trọng Xuân.
Ngũ quan và đường nét của cô và bà ta hơi giống nhau, nếu trang điểm và trau chuốt thêm một chút thì sẽ càng giống hơn.
Lê Tương cất đồ đi: “Tôi cần chút thời gian để chuẩn bị.”
Diêu Lam: “Cho cô thời gian nửa tháng.”
Lê Tương gật đầu.
Diêu Lam hỏi: “Câu hỏi thứ ba của cô là gì?”
Lê Tương ngập ngừng một giây, nâng mắt nhìn vào Diêu Lam: “Tôi có thể từ chối không?”
Ý cười trong mắt Diêu Lam sâu hơn, chống cùi chỏ lên đầu gối, lúc nghiêng người, trong mắt có thêm chút hứng thú: “Cô thử xem.”
Không phải đe doạ, cũng không hỏi ngược lại, mà giống mong chờ hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
