Nửa đêm, Lê Tương một mình đi ra ngoài.
Cô mặc đồ rất kín đáo, trên đầu đôi mũ lưỡi trai, lái chiếc xe thông dụng màu tối.
Trên xe có bật định vị, nơi hẹn cách đoàn phim không xa.
Chiếc xe đến sớm hơn dự tính vài phút, dừng ở cửa sau của một câu lạc bộ.
Một lúc sau, Cận Tầm được một nam một nữ dìu ra.
Lê Tương ấn kèn, đèn xe nhấp nháy theo.
Cận Tầm được dìu lên xe, người đàn ông đỡ anh ta ngồi lên ghế phó lái, còn cô gái thì ngồi hàng sau chăm sóc cho Cận Tầm.
Chiếc xe chạy rất vững vàng, không nhanh không chậm.
Không biết bao lâu sau, hàng ghế sau vang lên tiếng động mập mờ, Cận Tầm đang nói những lời trêu ghẹo cô gái chăm sóc anh ta.
Bọn họ nói gì hàng trước không nghe thấy, chỉ có thể cảm nhận được sự mập mờ từ trong giọng nói đè thấp.
Cô gái rất chủ động, tay lần mò trước ngực Cận Tầm.
Cận Tầm chỉ ôm cô ta, thấp giọng đáp lại.
Lê Tương liếc nhìn kính chiếu hậu, không tỏ vẻ gì.
Người đàn ông ngồi trên ghế phó lái như đang ở một thế giới khác, chỉ tập trung bấm điện thoại trả lời tin nhắn.
Mười mấy phút sau, chiếc xe lái vào trong một khu nhà cao cấp.
Cô gái phải xuống xe mà vẫn lưu luyến không nỡ.
Cận Tầm dường như đang dỗ cô ta, bảo cô ta nghe lời, bảo cô ta ngoan ngoãn.
Cô gái dây dưa thêm vài phút mới chịu xuống xe, trên đường đến thang máy còn đi ba bước quay đầu một lần.
Lê Tương nhìn bóng lưng của cô gái, không khởi động xe.
Nếu cô nhớ không lầm, cô gái này là người tình của cậu chủ Vương mới nổi ở thành phố Xuân.
Cô lại nhìn gương chiếu hậu, Cận Tầm đã kéo cà vạt ra ném qua một bên, tư thế vẫn lười nhác như thế, nhưng sự chán chường vừa rồi đã không còn, hơn nữa không biết đã nhìn qua từ lúc nào, chạm vào mắt Lê Tương trong gương.
Cận Tầm lên tiếng: “Ra phía sau.”
Lê Tương xuống xe ngồi vào ghế sau, người đàn ông trên ghế phó lái tiếp nhận công việc lái xe.
Chiếc xe chạy bon bon trên đường.
Giọng của Cận Tầm lạnh hơn lúc nãy, còn sót lại chút khàn khàn, đôi mắt hoa đào cũng rất bình tĩnh: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao không nói?”
Lê Tương vô thức nghiêng đầu.
Ghế sau tối mờ, chỉ có ánh đèn từ bên ngoài rọi sáng một bên, ánh mắt của hai người như ẩn như hiện trong bóng tối.
Lê Tương: “Chỉ là Hứa Vĩ vì tranh chấp tình cảm, xảy ra chút mâu thuẫn nên lỡ tay giết người thôi, không cần phải chuyện bé xé ra to. Cũng chẳng dính dáng gì đến em.”
Hình như Cận Tầm cong khoé môi: “Rút dây động rừng, đợi đến khi có phiền toái thì đã muộn rồi.”
Vì vậy?
Lê Tương nhướng mày.
Cận Tầm: “Giản Châu đã xử lý rồi.”
Khoé mắt của Lê Tương lướt qua ghế lái, người đàn ông đang lái xe tên Tần Giản Châu, là cô nhi được nhà họ CẬn nuôi lớn, người thân ruột thịt chỉ còn lại một cô em gái.
Tần Giản Châu nãy giờ luôn xem mình là không khí nói: “Bọn họ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.”
Lê Tương thu hồi ánh mắt, vẻ mặt bình thản nhưng không lòng lại khẽ siết chặt.
Cô không hỏi bọn họ đã đi đâu, còn sống hay đã chết, dù sao cũng sẽ không có kết cục tốt, trước giờ Tần Giản Châu làm việc luôn rất sạch sẽ, giống y như cách xử lý chuyện 12 năm trước – chết không thấy xác.
Đương nhiên đứng ở góc độ của Cận Tầm, đây là năng lực làm việc mà Tần Giản Châu nên có, nếu đã là người lớn lên cùng anh ta, đương nhiên cũng là người hiểu tính tình của Cận Tầm nhất.
Thứ Cận Tầm cần là loại bỏ những hậu hoạ về sau, mà Tần Giản Châu chưa từng khiến anh ta thất vọng.
Lê Tương cụp mắt: “Lại khiến anh phải nhọc lòng rồi.”
Câu này cũng không biết là đang nói với ai.
Tần Giản Châu nhìn thẳng về phía trước, không hề nhúc nhích.
Cận Tầm nhắm lấy tay cô, xoa phần thịt mềm trên bụng ngón tay của cô.
Đây là động tác ám hiệu riêng của hai người, tối nay anh ta hơi phấn khích.
Lê Tương không trở về đoàn phim mà đến một trong những căn biệt thự của Cận Tầm.
Trước đó Cận Tầm có cắn chút thuốc, sau khi vào cửa thì uống thuốc giải được đặt làm riêng.
Cắn thuốc không phải sở thích của anh ta, mà là có vài trường hợp không thể từ chối, cần phải hoà nhập.
Anh ta còn uống chút rượu, đều do cô nàng người tình của cậu chủ Vương đút vào miệng.
Lê Tương không hỏi Cận Tầm tại sao lại gặp dịp thì chơi với người tình của một tên mới nổi, dù sao nguyên nhân cũng là có liên quan đến lợi ích. Hơn nữa anh ta giỏi nhất là trò đùa bỡn tình cảm này, không nói đến chữ “yêu” nhưng lại khiến phụ nữ tưởng rằng trong mắt anh ta chỉ có cô ấy, sẽ dâng hết mọi thứ trên đời đến trước mặt cô ấy, thậm chí còn có thể thịt nát xương tan vì cô ấy.
Lê Tương từng thấy mấy cô gái vào tròng, rồi có kết cục bi thảm.
Một trong số đó biết đến sự tồn tại của Lê Tương, còn nói mấy câu khó nghe với cô rằng rồi sẽ có một ngày cô cũng sẽ giống như cô ta, đừng tự cho mình là người đặc biệt.
Lê Tương không phản bác.
Cô không cần giải thích với một cô gái xa lạ, cho dù cô cảm thấy có gái đó rất đáng thương nhưng đối phương chẳng cần cô đồng tình.
Có lẽ trong mắt bọn họ, Cận Tầm rất đáng yêu, nhưng Lê Tương chỉ cảm thấy anh ta thật đáng sợ.
Anh ta tuấn tú, giàu có, có lúc ấm áp, có lúc mạnh mẽ, cho dù là kích thích về thị giác, cảm giác trên cơ thể, hay là sự thu hút về tiền tài, phụ nữ luôn rất dễ thích kiểu đàn ông thế này, giống như một cái bẫy mà tạo hoá đã dày công thiết kế dành cho phụ nữ.
Nhưng Lê Tương lại thấy rất mừng, mừng vì bản thân đã nhìn thấy mặt còn lại của Cận Tầm, đã từng sống cuộc sống cực khổ, từng tuyệt vọng, vì vậy mới có cảm nhận sâu sắc rằng cho dù bây giờ cô có được bao nhiêu thứ cũng là do nhà họ Cận “bố thí”. Nhà họ Cận có thể cho cô thì cũng có thể lấy lại tất cả.
Những thứ đó khiến cô lòng tham không đáy, đồng thời cũng là vực thẳm.
Cận Tầm cần một bình hoa nghe lời, có lúc là một đôi găng tay, bên đen bên trắng, trắng là để bày ra cho người ngoài nhìn, còn đen thì phụ trách tẩu tán một số tài sản không rõ nguồn gốc, để tránh dính vào tay của anh ta.
Bình hoa vỡ rồi thì sẽ bị dọn đi.
Găng tay rách rồi thì sẽ bị vứt bỏ.
Không biết có phải vì tác dụng của thuốc hay không mà tối nay Cận Tầm rất phấn khích, dùng hết sức giày vò cô trên giường.
Vào khoảnh khắc phóng thích, anh ta bóp chặt eo cô.
Cô gần như muốn ngất đi.
Trời hửng sáng, Lê Tương tắm rửa xong ra ngoài chuẩn bị rời đi.
Cận Tầm không biết dậy từ khi nào, mặc áo choàng ngủ đứng trước cửa sổ gọi điện thoại.
Thấy cô muốn đi, anh ta ra hiệu chỉ vào bàn trà.
Trên bàn trà có một kẹp tài liệu.
Lê Tương mở ra nhìn, kinh ngạc mất một lúc.
Cô đợi Cận Tầm gọi điện thoại xong mới đi qua, nghĩ rồi tìm từ để hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Trong kẹp tài liệu là một bản báo cáo giám nghiệm ADN, “chứng minh” cô và một người phụ nữ tên Diêu Trọng Xuân là mẹ con ruột.
Bản giám nghiệm ADN đương nhiên là giả, Lê Tương cũng không quen biết Diêu Trọng Xuân, cô biết mình là ai, xuất thân từ đâu.
Còn Diêu Trọng Xuân là con gái út đời trước của nhà họ Diêu vang danh ở thành phố Xuân, hai mươi mấy năm nay đều chưa từng lộ mặt, bên ngoài từng có người đồn rằng có lẽ Diêu Trọng Xuân đã chết từ lâu rồi.
Cận Tầm cười nhạt nói: “Diêu Lam cần một trợ thủ với thân phận là người thân.”
Trợ thủ, công cụ, cô đã quen rồi.
Nhưng lần này không phải là công cụ thông thường.
Vậy anh ta thì sao, cô có thể có được lợi ích gì trong chuyện này?
Lê Tương cũng cười: “Nhưng em còn phải đóng phim, em vẫn chưa muốn từ bỏ thân phận Lê Tương này.”
Cận Tầm: “Hai thân phận này không xung đột với nhau, không công khai với bên ngoài, chỉ là lặng lẽ thống nhất cách nói trong vài trường hợp, chỉ là hình thức thôi. Em cứ tiếp tục đóng phim, khi bên cô ấy cần thì em tích cực ứng phó. Đợi mọi chuyện kết thúc, em sẽ có được nhiều tài nguyên hơn, nền tảng cao cấp hơn, còn có thể ra nước ngoài phát triển.”
Đương nhiên không phải giúp không công, mạo hiểm càng lớn thì hồi đáp càng nhiều.
Lê Tương: “Dù sao cũng là giả, lỡ bị vạch trần thì sao?”
Cận Tầm: “Tất cả người liên quan đều đã sắp xếp hết rồi, thật hơn bất kỳ người nào. Không cần lo lắng.”
Lê Tương không tiếp lời.
Cô cũng không có quyền từ chối.
“Em sẽ chuẩn bị đầy đủ.” Lê Tương nói.
Cận Tầm: “Trước giờ em luôn rất thông minh, cũng rất nghe lời, tôi sẽ không đối xử tệ với em.”
Lê Tương cười, đứng dậy nói: “Em phải về đoàn phim đây.”
Cận Tầm: “Để Giản Châu đưa em đi.”
Lê Tương hôn lên khoé môi anh ta, xoay người rời đi.
Nụ cười của cô càng đi càng nhạt rồi dần biến mất, trong lòng cũng vẽ ra một dấu chấm hỏi thật to.
Là vì cô biết diễn kịch, biết nghe lời, giỏi phối hợp, yêu cầu ít sao? Hay là vì dùng cô quá thuận tay, anh ta cảm thấy cô được nuôi quen rồi, sẽ không bao giờ bán đứng, phản bội?
Địa bàn lớn như nhà họ Diêu, vũng bùn đục như vậy, tại sao nhất định phải là cô?
Lê Tương nhanh chóng lên xe.
Tần Giản Châu nhập vị trí của đoàn phim vào định vị.
Trên đường hai người đều không nói gì, Lê Tương lấy mấy trang kịch bản trong túi xách ra ôn lại một lần, đồng thời nghiền ngẫm về mạch tâm lý và sự thay đổi của nhân vật Vương Nghiêu này.
Cô chưa từng gặp nhân vật gốc Cố Dao, chỉ biết Cố Dao từng là thiên kim hô mưa gọi gió ở thành phố Giang, cuộc sống và bối cảnh mà cô hình dung ra chính là nhà họ Diêu, lấy Diêu Lam là mục tiêu chuẩn.
Nhưng sau đó cô tìm đọc rất nhiều câu chuyện phía sau vụ án chấn động thành phố Giang năm đó, được biết Cố Dao không phải vừa sinh ra đã ăn sung mặc sướng, năm mười mấy tuổi cô ấy mới được Cố Thừa Văn nhận về, trước đó Cố Dao đã phải chịu rất nhiều cực khổ.
Cố Dao rất phản bội, rất ngỗ ngược, hơn nữa còn hận Cố Thừa Văn tận xương tuỷ.
Sự thống hận đó đã khiến cô ấy bán đứng nhà mình.
Nhưng Diêu Lam thì không như vậy.
Khí chất cao quý của cô ta sinh ra đã có, cô ta và nhà họ Diêu có quan hệ mật thiết, gắn bó chặt chẽ, là người đại diện phái ngôn thế hệ này cho nhà họ Diêu, mỗi hành động và mỗi lời nói của cô ta đều được xem là động thái của nhà họ Diêu.
Vì vậy cho dù cô ta có khiêm tốn thế nào, cho dù chỉ đứng trong đám người, không nói chuyện cũng không cười, cũng vẫn khiến người ta vừa nhìn đã chú ý đến hào quang của cô ta.
Lê Tương lặng lẽ “đọc” lời thoại của mình, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ đến đoạn đối thoại mà cô đã thuộc làu làu từ lâu.
Trợ lý Dương Tuyển nhắn tin wechat cho cô, hỏi cô khi nào về.
Cô trả lời: [Mười phút.]
Trên thực tế không cần đến 8 phút, xe đã đến gần đoàn phim.
Dương Tuyển vẫn đang trên đường đến đây nên Lê Tương ngồi đợi trong xe.
Vào lúc này, khối “không khí” ngồi ở ghế lái lên tiếng: “Hứa Vĩ và Giang Thu đã tiết lộ vài chuyện.”
Lê Tương nhìn qua, không có biểu cảm rõ ràng.
Tần Giản Châu nhìn cô qua kính chiếu hậu: “Ngoại trừ Triệu Chính Trưng, Tân Niệm cũng đang tống tiền cô thông qua Hứa Vĩ.”
Lê Tương trả lời chẳng chút nghiêm túc: “Lời anh ta nói sao có thể tin được.”
Tần Giản Châu không nói gì, chỉ quan sát cô.
Lê Tương hỏi ngược lại: “Anh đã nói vậy với Cận Tầm sao?”
Tần Giản Châu lắc đầu: “Tôi muốn xác nhận trước.”
Lê Tương khẽ thở dài: “Tôi từng nói chuyện với Tân Niệm, giữa chúng tôi chỉ có chút bất hoà thôi. Dù sao cũng đã quen biết mười mấy năm, bạn bè với nhau thì luôn có vài xung đột. Hứa Vĩ nói lung tung chỉ vì muốn chối bỏ trách nhiệm thôi.”
Tần Giản Châu không tỏ thái độ, chỉ “ừ” một tiếng.
Trước khi Lê Tương xuống xe còn bổ sung: “Cậu ấy có cuộc sống của cậu ấy, tôi có cuộc sống của tôi, nước sông không phạm nước giếng, nên không cần phải quấy rầy đến Cận Tầm đâu.”
Tần Giản Châu không đáp lại.
Dương Tuyển đã đến trước mặt cô.
Lê Tương khoác áo khoác Dương Tuyển mang đến, bước nhanh về phía đoàn phim.
Sau khi đi một đoạn rồi, Lê Tương mới lên tiếng: “Tìm cơ hội truyền lời cho Tân Niệm, bảo cô ấy cẩn thận, kiềm chế lại.”
Dương Tuyển ngẩn ra: “Sau chuyện tố cáo lần trước, chắc cô ta cũng hiểu rồi…”
Lê Tương: “Nhắc nhở thêm một lần.”
Dương Tuyển đáp rồi nhìn ra phía sau.
Xe của Tần Giản Châu vẫn chưa rời đi, mặc dù cách một khoảng nhưng Dương Tuyển vẫn cảm nhận được đôi mắt lạnh lẽo không chút tình cảm của anh ta.
Dương Tuyển bỗng thấy sống lưng rét lạnh.
Cậu ta là trợ lý do đích thân Tần Giản Châu phỏng vấn tuyển chọn, Tần Giản Châu là người đề bạt cậu ta, theo lý mà nói cũng xem như có ơn, nhưng Dương Tuyển lại rất sợ người đàn ông này.
Hai người nhanh chóng vào đến đoàn phim, Lê Tương đổi lại thành gương mặt cười, trên đường đi liên tục chào hỏi nhân viên đoàn phim, bước chân nhẹ nhàng đi đến phòng trang điểm.
Trang điểm và làm tóc cần nhiều thời gian nên động tác của hai người vô cùng nhanh nhẹn.
Dương Tuyển cất túi xách của Lê Tương qua một bên, lúc trang điểm được một nửa thì lấy kịch bản trong túi ra đưa cho cô.
Kẹp tài liệu trong túi xách rơi ra theo.
Trong lúc nhặt lên, Dương Tuyển vô tình nhìn qua, lập tức ngẩn ra.
Lê Tương nhìn thấy cảnh này trong gương, nhìn qua cậu ta.
…
Cùng lúc này, ở Lâm Tân.
Dưới sự hỗ trợ của cảnh sát thành phố Xuân, lực lượng cảnh sát của hai bên đã hợp sức cùng nhau phá vụ án mất tích số lượng lớn.
Tổng cộng có năm nạn nhân, đều là nữ.
Các cô gái bị nhốt trong một tầng hầm ở khu ngoại ô Lâm Tân trong thời gian dài, không được nhìn thấy mặt trời, chịu đủ kiểu ngược đãi, độ tuổi của các cô từ 15 đến 25, trong đó có một nạn nhân vừa tròn 15 tuổi trong thời gian bị bắt nhốt.
Sau khi nhận được tin, xe phỏng vấn của Giải trí Vũ Thịnh cũng xuất phát ngay lập tức, vì để thu hút người xem, phòng livestream của Vũ Thịnh đã chuẩn bị trước và đăng thông báo trên đường đi.
Lúc này trên màn hình giám sát của đạo diễn “Cô Ấy Có Tội”, Lê Tương đang tận tình diễn xuất: “Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc trước khi mất trí nhớ tôi là một người thế nào, đã làm những chuyện gì.”
Còn trong phòng livestream của Giải trí Vũ Thịnh, MC cũng vô tình nhìn bảng mà Tân Niệm đang giơ ở phía sau ống kính, đọc mấy chữ trên đó: “Trong số đó có những cô gái đã quên mất dáng vẻ của bố mẹ mình, có người vì “không rõ tung tích” hơn bốn năm nên người nhà đã đến toà án xin giấy chứng tử. Mà tên ác ma đã nhốt các cô ấy vẫn đang lẩn trốn…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
