Trường quay “Cô Ấy Có Tội”.
Mùa xuân, sáng sớm, gió khẽ bay.
Ở mép sân thượng, tên bắt cóc đang bắt một người phụ nữ có sắc mặt tái mét.
Tên bắt cóc khoảng 30 tuổi, anh ta rất bình tĩnh, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ cuồng loạn.
Người phụ nữ có vẻ như sắp ngất đi bất kỳ lúc nào, cả người đều ở bên ngoài lan can, chỉ có một sợi dây thừng mỏng được buộc vào cổ tay cô ấy và lan can.
Ở bên kia, mấy cảnh sát nhân dân đang thử khuyên ngăn người đàn ông.
Chính giữa còn có một chuyên viên tư vấn tâm lý nam mặc âu phục, là chuyên gia đàm phán lần này.
Trên người Lê Tương mặc đồ bảo hộ, lúc bước lên rất cẩn thận, bước ra ngoài lan can, từ từ đến gần người phụ nữ.
Cho đến khi tên bắt cóc tỏ vẻ muốn kéo nút buộc của sợi dây thừng.
Lê Tương đứng yên, nhìn tên bắt cóc: “Anh nói muốn đàm phán với tôi, đàm phán cái gì?”
Trong tai nghe vang lên chỉ thị: “Nói với anh ta nhiều hơn, cố gắng kéo dài thời gian, chúng tôi sẽ nghĩ cách để cứu con tin.”
Tên bắt cóc nhìn bầu trời phía xa, đón gió: “Tôi biết cô muốn nói gì, nhưng những những lời cũ rích này không thuyết phục được tôi đâu.”
Lê Tương nhìn anh ta, sau đó bật cười khiến dáng vẻ bình tĩnh ban đầu có thêm chút kỳ dị.
Trong tai nghe tiếp tục vang lên giọng nói bảo cô đừng kích thích tên bắt cóc, hãy làm theo trình tự.
Lê Tương tắt tai nghe đi, nói: “Tôi biết anh có bệnh, một căn bệnh không thể trị.”
Tên bắt cóc: “Tôi không có.”
Lê Tương: “Anh có, bệnh tim.”
Ánh mắt tên bắt cóc nhìn cô dần thay đổi.
Lê Tương tiếp tục nói: “Sự thật là anh biết mình không thể cứu được nữa, anh không cam lòng, anh muốn tìm một người để đổ trách nhiệm, muốn kéo theo một người chết chung, người mà anh có thể trách tội cũng bao gồm mẹ ruột của anh, nhưng bà ấy đã chết rồi, nên anh nghĩ đến vợ cũ của mình.”
Trong lúc cô nói, ở ban công bên kia, hai người đàn ông đang tranh cãi.
“Bắt cô ấy về đi, cô ấy làm như vậy không đúng quy tắc.”
“Tên bắt cóc nói rõ muốn đàm phán với cô ấy, bây giờ chúng ta chỉ có thể phối hợp.”
“Trong năm nay cô ấy chưa từng nhận vụ án nào, cô ấy mất trí nhớ rồi, cô ấy vốn không biết nên làm thế nào! Lỡ xảy ra chuyện thì tôi sẽ phải chịu trách nhiệm đó !”
…
Ở bên này, Lê Tương nghiêm mặt nói: “Anh đã chỉ đích danh tôi thì chắc cũng đã biết bối cảnh của tôi. Nếu hôm nay con tin bị anh hại chết, tôi sẽ không bỏ qua cho anh. Nếu tôi bị anh hại chết, người nhà của tôi sẽ tìm vợ cũ và con của anh để tính sổ. Nếu anh muốn kéo bọn họ chết chung thì sắp đạt được mục đích rồi đó.”
Nụ cười của tên bắt cóc ngày càng kỳ lạ: “Thú vị đấy, tiếp tục thuyết phục tôi đi.”
Lê Tương suy nghĩ: “Trước khi tự kết liễu mình, anh có muốn để lại di ngôn cho con mình không, nói với nó rằng anh rất yêu nó, hoặc là khuyên nhủ nó đừng đi theo con đường cũ của anh. Sau đó, có lẽ thân phận của nó sẽ bị người ta moi ra, nó phải hứng chịu sự chỉ trỏ của người khác, chịu đựng áp lực khi có người bố là tội phạm giết người.”
Tên bắt cóc im lặng lúc lâu mới nói: “Nếu cô là tôi, nếu cô đi vào đường cùng, cô sẽ làm thế nào?”
Lê Tương nói: “Tôi không phải là anh, tôi chỉ có thể đứng ở góc độ của anh mà nói với anh rằng, nếu với thân phận, bối cảnh, quan hệ của tôi mà cũng có ngày như vậy… tôi sẽ lựa chọn phạm tội.”
Đáy mắt tên bắt cóc loé lên tia ngạc nhiên.
Nhưng Lê Tương vẫn rất bình tĩnh: “Tôi và anh không giống nhau, tôi phạm tội sẽ có người khắc phục hậu quả cho tôi. Còn anh thì sao?”
Im lặng vài giây.
Bên ngoài vang lên tiếng: “Cắt!”
Vẻ mặt vốn đang lạnh nhạt của Lê Tương bỗng chốc thay đổi thành gương mặt khác, nở nụ cười ôn hoà, thấp thoáng có thể thấy được lúm đồng tiền đầy dịu dàng.
“Vất vả rồi, vất vả cho mọi người rồi!”
Cô vừa nói vài lời khách sáo với diễn viên và nhân viên đoàn phim xung quanh, vừa đi về phía đạo diễn, ngồi xuống bên cạnh màn hình giám sát.
Đạo diễn khen cô vài câu, Lê Tương khiêm tốn đáp lại.
Nói qua nói lại, chẳng ai xem là thật.
Lê Tương xem đoạn phim vừa quay, cùng đạo diễn thảo luận góc độ và lời thoại.
Đạo diễn: “Lời thoại đúng là hơi văn vẻ, không thực tế lắm, nhưng đây là hiệu quả mà chúng ta phải có, quá thực tế sẽ không phù hợp với khí chất của bộ phim này.”
Lê Tương cười nói: “Vẫn chưa đủ đặc biệt, hơi thiếu cảm giác, vẫn nên bảo biên kịch sửa lại.”
Đạo diễn cũng không khăng khăng, nhanh chóng gọi phó đạo diễn đến, bảo phó đạo diễn đi trao đổi với biên kịch.
Lê Tương đứng dậy đi về phía xe nhà di động, trên đường đi luôn mỉm cười trò chuyện với mọi người.
Cho đến khi bước lên xe, nụ cười của cô lập tức biến mất.
Lê Tương ngồi xuống, dựng cái gương trên bàn lên.
Trong gương là một gương mặt tinh xảo lại nữ tính đầy mê hoặc, nhưng cô vẫn cảm thấy chưa đủ, cô soi gương theo nhiều góc độ, miệng lẩm bẩm lời thoại của nữ chính “Cô Ấy Có Tội”.
Nữ chính tên Vương Nghiêu, nhân vật nguyên mẫu của cô ấy tên Cố Dao, là một chuyên viên tư vấn tâm lý, từng bị tai nạn xe nghiêm trọng, mất trí nhớ là một trong những di chứng.
Cô ấy vẫn luôn tìm kiếm ký ức của mình, làm một “cô ngốc” vui vẻ - hình tượng mà người nhà và người bên cạnh mong muốn trong suốt một năm, cho đến khi một người đàn ông xa lạ xuất hiện kể cho cô nghe phiên bản thật của câu chuyện.
Lê Tương nhìn chằm chằm bản thân mình trong gương: “Để lại chứng cứ thế này, tất cả đều không thể chạy thoát.”
Đây là lời thoại của nữ chính sau khi xảy ra một vụ nổ không liên quan gì đến cô ấy.
Nhưng khoảnh khắc đó, trong đầu Lê Tương không phải hiện lên cảnh tượng được miêu tả trong kịch bản, mà là một đêm mưa vào 12 năm trước.
Cơn mưa xối xả, tiếng mưa che lấp tất cả, cũng làm mờ cả tầm nhìn.
Cô trong màn mưa, hai má tê dại bởi vì bị đánh.
Đầu gối đập xuống đất nhưng lại chẳng cảm thấy đau.
Cả người cô đều lạnh ngắt, trong đầu trống rỗng, suy nghĩ duy nhất thỉnh thoảng nhảy ra đó là – Tôi không cam chịu số phận, tuyệt đối không!
Lê Tương khẽ chớp mắt, nở nụ cười vào gương, lạnh nhạt, thờ ơ nhưng cũng rất tuyệt vọng, giống như có thứ gì đó sắp vỡ nát bất cứ lúc nào.
Cô đang cười, nhưng ánh mắt lại như đang khóc.
Đây là “mặt nạ” mà cô thiết kế cho nhân vật Vương Nghiêu này, cũng là dáng vẻ mà tổ kịch cho rằng trùng khớp với Vương Nghiêu nhất sau khi xem cô thử vai.
Trước đó, tác giả nguyên tác là “Dê Con Tuyệt Vọng” từng nghi ngờ: “Lê Tương không đủ lạnh lùng, cho dù cô ấy có thay đổi thế nào thì vẫn thuộc kiểu diễn viên ngọt ngào, thiếu mùi vị không có tính người.”
Mặc dù tác giả nguyên tác có quyền tham gia vào khâu tuyển chọn diễn viên, nhưng phiếu bầu đó cũng không quan trọng lắm, dù sao đã bán bản quyền, dù có là “mẹ ruột” thì cũng không có quyền phủ quyết chỉ với một phiếu.
Nhưng phía làm phim lại hy vọng Dê Con Tuyệt Vọng có thể sửa đổi nhân vật một chút theo hình tượng của Lê Tương, còn tạo một nhóm chat để thảo luận trên wechat.
Phía làm phim cho rằng Dê Con Tuyệt Vọng sẽ nể mặt Lê Tương khi có cô ở trong nhóm.
Không ngờ Dê Con Tuyệt Vọng lại nói thẳng: [Hình tượng màn ảnh cô mang đến cho khán giả quá dịu dàng và lương thiện, rất phù hợp với dòng phim chính thống, hình tượng hoàn hảo không khuyết điểm. Nhưng Vương Nghiêu là người thiếu sót trong tính cách, có một mặt cuồng loạn trong tính cách, khi đi đến đường cùng cô ấy sẽ lựa chọn phạm tội. Cô ấy cho rằng phạm tội không hề đáng hổ thẹn, mà những tên kẻ đạo đức giả làm liên luỵ đến người vô tội mới đáng hổ thẹn, cô có hiểu được tâm lý này không?]
Sau đó, thậm chí Dê Con Tuyệt Vọng còn nói đùa một câu: [Hay là cô thử làm chuyện phạm pháp đi, có lẽ sẽ dễ vào vai hơn đó?]
Hôm đó, bầu không khí trong nhóm chat thảo luận vô cùng kỳ lạ.
Cho đến đi Lê Tương dùng giọng điệu tương tự để trả lời: [Được thôi, đợi tôi giết một người đã rồi đến thử vai.]
Mấy ngày sau, Lê Tương thử vai.
Nhà sản xuất nói có cảm giác như gặp được Vương Nghiêu ngoài đời thật vậy.
Đạo diễn nói cứ đắp nặn theo hình tượng này, bộ phim này chắc chắn sẽ bùng nổ.
Lê Tương đã nghe qua quá nhiều những lời khen thế này.
Dê Con Tuyệt Vọng lúc lâu cũng không có phản ứng, đến tối cô ấy mới nhắn một câu vào nhóm chat thảo luận: [Không phải cô đi giết người thật đó chứ, có vẻ rất giống một kẻ điên có lý trí.]
Nhớ lại đến đây, Lê Tương mỉm cười vào gương.
Lúc này, cửa xe mở ra, người bước vào là trợ lý phụ trách hành trình tên Dương Tuyển.
Dương Tuyển ngồi xuống đối diện Lê Tương, nói: “Hôm nay không có cảnh đêm, Tổng giám đốc Trần có một bữa tiệc hỏi chị có đi không. Ngày mai vốn là có buổi phỏng vấn độc quyền, nhưng bởi vì vụ án của Triệu Chính Trưng nên công ty đó đang phải tiếp nhận điều tra, bây giờ có ba công ty khác đang tranh giành, tụi em cho rằng Vũ Thịnh là thích hợp nhất. Bên Giải thưởng Hoa Sinh lại đưa ra lời mời, mặc dù giải thưởng của Tuỳ Nguyệt bị hẫng tay trên nhưng họ vẫn hy vọng chị có thể tham dự với thân phận khách mời trao giải…”
Dương Tuyển nói một hơi hết bảy tám việc, Lê Tương nhấc mí mắt lên, nói: “Từ chối hết các buổi phỏng vấn và lễ trao giải, tháng này tôi cũng sẽ không tham dự tiệc. Còn gì khác không?”
Dương Tuyển do dự một lúc, cho đến khi Lê Tương nhả ra hai chữ: “Nhanh lên.”
Lúc này Dương Tuyển mới lấy một bì thư ra, để trước mặt cô.
Lê Tương đổ đồ bên trong ra, đầu tiên là nhướng mày, sau đó khẽ cười.
Đó là vài tấm ảnh, có ảnh chụp lén Triệu Chính Trưng chặn trước người cô, cũng có ảnh Cận Tầm lái xe đụng vào bùng binh tối hôm đó, còn cô ở bên cạnh xử lý ổn thoả.
Sau đó nghe Dương Tuyển nói: “Số liệu bên Hứa Vĩ đã xử lý sạch sẽ rồi, những tấm này là có người đưa đến phim trường, có cần…”
Mấy chữ cuối cùng mang theo ý thăm dò.
Lê Tương nhìn qua: “Cái gì?”
Dương Tuyển nói: “Em nghĩ… cô ta chỉ muốn tiền.”
Nhưng Lê Tương lắc đầu: “Đây không phải phong cách làm việc của cô ấy.”
Chẳng lẽ còn có người khác?
Dương Tuyển: “Vậy…”
Lê Tương cắt ngang lời cậu ta: “Vẫn chưa tìm được Hứa Vĩ và Giang Thu sao?”
Dương Tuyển lắc đầu: “Phía cảnh sát đã phát lệnh truy nã rồi.”
Lê Tương một tay chống đầu, ngón tay lật những tấm ảnh, cụp mắt xuống, ánh mắt xoay chuyển, sắc mặt hờ hững, không biết đang nghĩ gì.
Tay của cô thon dài cân đối nhưng không lộ xương, kẽ ngón tay khít chặt không kẽ hở, móng tay sạch sẽ và được cắt gọn chỉ còn một đường trắng, đầu ngón tay gõ lên ảnh hai cái rồi dừng lại.
Lúc nâng mắt, cô nói: “Đừng làm phiền cô ấy. Người gửi ảnh vẫn có thể là người khác, đợi người này lộ mặt rồi tính sau.”
Dương Tuyển: “Được, em hiểu rồi.”
Dương Tuyển cất ảnh đi, chuẩn bị xuống xe.
Lúc này điện thoại của Lê Tương có một tin nhắn wechat.
Cô ấn mở ra, chỉ có một câu: [Tối nay đến đón tôi.]
Cô đáp lại một chữ: [Ừ.]
Sau đó nói với Dương Tuyển: “Tối nay tôi phải ra ngoài, tìm cho tôi chiếc xe.”
Lời editor: Bởi vì quyển 1 xoay quanh Tân Niệm nên mình để ngôi ba của Tân Niệm là cô, Lê Tương là cô ấy. Nhưng từ cuốn này trở đi, câu chuyện sẽ theo góc nhìn của Lê Tương nên mình sẽ đổi lại ngôi ba của Lê Tương là cô, còn Tân Niệm là cô ấy nhé. Cảm ơn cả nhà đã ủng hộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)