Nơi hẹn ở gần nông trại ngoại ô thành phố Xuân.
Nơi này có một khu du lịch nông nghiệp, đường sá được xây rất hỗn loạn, hơn nữa trời lại tối, nếu không phải có Hứa Vĩ chỉ đường, có lẽ cô phải tìm rất lâu.
Hứa Vĩ râu ria nhếch nhác, mặt đầy vẻ mệt mỏi, quần áo cũng có vẻ là mấy ngày chưa thay giặt, cả người toả ra hơi thở tuyệt vọng.
Ở đây chỉ có một mình anh ta và ngôi nhà đầy mùi thuốc lá, không thấy Giang Thu đâu.
Tân Niệm đứng trước cửa nhìn một vòng, cho đến khi Hứa Vĩ nói: “Đóng cửa lại. Nếu như cô không yên tâm, có thể gửi định vị cho người quen của cô.”
Sau khi Tân Niệm đóng cửa tìm thì một cái ghế khá sạch sẽ ngồi xuống: “Em có gì mà không yên tâm chứ. Đồng nghiệp trong bộ phận nghe ngóng được chút manh mối từ phía cảnh sát rằng vụ án này của anh khả năng cao sẽ bị quy vào tội cố ý giết người, anh không có ý định chủ quan giết hại Triệu Chính Trưng, tất cả đều là sự cố ngoài ý muốn, giải thích rõ là được. Nếu anh đi tự thú, thời hạn thi hành án chắc sẽ không quá lâu, anh là người thông minh, lúc này anh sẽ không làm gì bất lợi với em.”
“Lần đầu gặp cô, tôi đã biết tôi không đơn giản như vẻ bề ngoài.” Nụ cười của Hứa Vĩ xen lẫn chút chua chát: “Cái chết của Triệu Chính Trưng đúng là ngoài ý muốn. Cậu ta sai ở chỗ biết những chuyện không nên biết, sau khi biết còn cố tình tỏ ra thông minh, tự cho là có thể kéo tất cả mọi người vào, xem người khác là đồ ngốc.”
Tân Niệm nghe mà nửa hiểu nửa không: “Anh ta biết những gì?”
Nhưng Hứa Vĩ lắc đầu: “Nếu tôi nói tôi không biết, cô có tin không.”
Tân Niệm: “Vậy sao anh biết chuyện này, Giang Thu nói với anh sao?”
Hứa Vĩ cụp mắt, thở dài rồi nói: “Giang Thu chỉ khóc lóc kể lể với tôi rằng lần này bị Triệu Chính Trưng hại chết rồi, cô ấy nói mình là người vô tội, những gì không nên hỏi thì chưa bao giờ hỏi, cũng không biết Triệu Chính Trưng phát hiện được từ đâu, còn hỏi có phải tôi đã biết được gì, sơ ý lỡ miệng không…”
Tân Niệm càng nghe càng mờ mịt, nếu lời của Hứa Vĩ là thật, vậy anh ta và Giang Thu chỉ là những nhân vật nhỏ bên rìa câu chuyện này, những gì bọn họ biết có hạn, cũng biết phải tự bảo vệ mình, không ngờ tự nhiên Triệu Chính Trưng lại nhảy ra đạp lên giới hạn, khiến tất cả đều giật mình.
Vậy tin của Triệu Chính Trưng đều đến từ Chu Hoài sao?
Hứa Vĩ nói tiếp: “Lúc cô mới vào công ty, tôi đã nhận được chỉ thị là phải quan tâm cô nhiều hơn. Ban đầu tôi còn tưởng rằng nhà cô có quan hệ, cho đến khi Giang Thu nói với tôi rằng cô từng là người quan trọng nhất bên cạnh Lê Tương, còn nói nếu muốn lấy lòng Lê Tương hãy quan tâm cô nhiều vào.”
Tân Niệm không tiếp lời.
Hứa Vĩ tiếp tục nhớ lại, một lúc lại nhắc đến chuyện cô cứ nhắm vào Lê Tương, lúc lại nhắc đến cách cư xử của cô lúc còn ở công ty, bao gồm cả tặng quà cho Triệu Chính Trưng.
Đứng ở góc độ của Hứa Vĩ, quan hệ của bộ phận rất hoà hợp, chẳng có gì khó khăn, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh ta, theo lý mà nói thì không nên đi đến bước đường này.
Tân Niệm cắt ngang lời anh ta: “Rốt cuộc Triệu Chính Trưng đã làm gì, tại sao các anh lại xảy ra xung đột, rồi thì liên quan gì đến em? Anh muốn đưa em thứ gì? Anh gọi em ra đây không phải chỉ vì muốn em nghe mấy lời thừa thãi này chứ. Hoặc là anh gọi Giang Thu ra đây, để cô ấy nói với em.”
Rõ ràng Hứa Vĩ nghẹn lại, dường như có thứ gì kẹt trong cổ họng.
Một lúc lâu sau, anh ta mới thì thầm: “Cô sẽ không gặp lại cô ấy nữa đâu, cảnh sát cũng sẽ không tìm thấy cô ấy.”
“Anh có ý gì?” Da đầu Tân Niệm bỗng chốc tê dại, đồng thời nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Hứa Vĩ nâng mắt, bọng mắt thâm đen của anh ta trông hơi đáng sợ: “Tôi cũng không biết cô ấy đang ở đâu, chỉ biết có người cho rằng cô ấy nói lung tung với Triệu Chính Trưng… Hôm đó, chúng tôi lỡ tay giết chết Triệu Chính Trưng, có người giúp chúng tôi nguỵ tạo hiện trường, dọn sạch dấu vết, chúng tôi tưởng rằng như vậy là có thể trót lọt, không ngờ vẫn phải đi đến bước đường này. Chúng tôi bị người ta tính kế, vốn dĩ không có người muốn bảo vệ chúng tôi, không có giá trị lợi dụng thì làm gì còn ai quan tâm chúng tôi sống hay chết chứ.”
Lời của Hứa Vĩ ngắt quãng, không nói rõ tên “có người” là ai, cũng không chỉ rõ là Lê Tương, suy đoán trong lòng Tân Niệm cũng đang lung lay.
Cô tin lời của những người cận kề cái chết là đạo lý tốt, cũng tin vào giây phút này, khả năng Hứa Vĩ nói thật càng cao hơn.
Tân Niệm thăm dò: “Sau khi anh tự thú, có thể nói những lời này với cảnh sát. Với lại nếu anh đã định tự thú, tại sao còn trốn ở chỗ này?”
Hứa Vĩ nhìn Tân Niệm lần nữa, tơ máu trong mắt như muốn chảy ra: “Người nhà cô đều không còn nên cô không sợ trời không sợ đất, nhưng tôi còn vợ con và bố mẹ. Hơn nữa tôi không biết gì cả, cô bảo tôi nói gì đây?”
Sau đó anh ta lau mặt, lại bắt đầu trần thuật “sự thật”: “Nói chung tôi sẽ một mình gánh vác chuyện này. Sự thật là tôi và Triệu Chính Trưng vì Giang Thu nên mới xảy ra xung đột, do tôi ra tay quá nặng, bất cẩn giết chết cậu ta. Sau khi chuyện xảy ra, Giang Thu bỏ chạy, lòng tôi hổ thẹn nên quyết định tự thú. Chuyện này không liên quan đến người nào khác, là do tôi đi sai đường, khiến gia đình và sự nghiệp đều bị huỷ hoại trong phút chốc.”
Dứt lời, Hứa Vĩ đứng dậy, đi về phía cái bàn.
Trên bàn có một túi xách nam, anh ta lấy một cái USB từ trong đó ra đưa cho Tân Niệm.
Tân Niệm đứng dậy nhận lấy, vừa định hỏi đã nghe Hứa Vĩ nói: “Mã hoá rồi, tôi không mở được. Là do Giang Thu để lại, nói là nếu xảy ra chuyện gì bất trắc thì đưa nó cho cô.”
Giang Thu chỉ đích danh đưa cho cô?
Tân Niệm siết chặt USB, chần chừ nói: “Em và cô ấy chẳng qua lại gì.”
Hứa Vĩ: “Dù sao đồ cũng đã đưa rồi, những chuyện khác không liên quan đến tôi.”
Tân Niệm: “Chỉ vì USB này mà anh trốn ở đây? Nếu anh không muốn dính líu quá sâu thì vốn có thể xử lý nó, tại sao phải nói với em?”
Hứa Vĩ: “Giang Thu nói nếu như tôi cảm thấy không cam lòng thì hãy đưa cho cô, có lẽ cả câu chuyện sẽ có một kết cục khác, có lẽ những người mà chúng tôi không chọc vào được rồi sẽ có ngày cũng phải trả giá, nếu không thế đạo này quá bất công rồi.”
Tân Niệm không tiếp lời, chỉ bỏ USB vào túi, cô cũng không thể ở lại đây quá lâu: “Còn gì muốn nói với em không?”
Hứa Vĩ lắc đầu.
Trước khi ra ngoài, Tân Niệm quay đầu lại nhìn Hứa Vĩ một lần.
Anh ta đứng ở đó, ánh đèn phía trên rọi xuống đỉnh đầu và bả vai anh ta, một nửa cơ thể chìm trong bóng tối, trông rất kỳ quái, xung quanh đều là hơi thở chết chóc giống như linh hồn.
Tân Niệm giẫm lên con đường đất đá đi ra ngoài, xe của cô dừng ở một góc tối phía sau con đường nhỏ.
Trong lòng cô lạnh run, bước chân bất giác nhanh hơn, cũng không biết mình đang sợ cái gì, đang trốn thoát điều gì.
Đi được khoảng hơn một phút, lúc sắp đến nơi, có hai luồng sáng rọi qua từ phía bên đường lớn.
Tân Niệm vô thức cúi người để tránh né.
Lúc quay đầu lại nhìn, chiếc xe đó dừng lại trước cửa nông trại nơi Hứa Vĩ ở.
Vài bóng đen nhảy xuống xe, nhìn dáng người thì đều là đàn ông.
Tân Niệm ngồi xổm tại chỗ không nhúc nhích, chỉ trốn trong bóng tối, nhìn thẳng về nguồn sáng.
Nơi này là ngoại ô, vốn rất yên tĩnh.
Cho dù có cách một khoảng, Tân Niệm vẫn nghe thấy vài tiếng động.
Cô nghe thấy tiếng kêu của Hứa Vĩ, nhưng rất nhanh đã mất đi.
Đợi đến khi mấy bóng đen đó đi ra, bọn họ khiêng theo một cái túi.
Kích thước của cái túi đó vừa hay có thể chứa một người.
Cái túi bị ném lên xe, chiếc xe nhanh chóng chạy đi.
Không biết qua bao lâu sau, Tân Niệm vẫn ngồi tại chỗ, tay chân cô không chỉ lạnh lẽo mà còn tê tái.
Cô nghĩ đến những lời vừa nãy của Hứa Vĩ, đặc biệt là câu: “Cô sẽ không gặp lại cô ấy nữa đâu, cảnh sát cũng sẽ không tìm thấy cô ấy.”
Sau đó cô lại nghĩ đến đêm mưa của 12 năm trước.
Lê Tương đến biệt thự ở ngoại ô thành phố của Cận Tầm, ngày hôm sau mới trở về.
Cô ấy nói chuyện phía sau sẽ có người xử lý sạch sẽ giúp.
Các cô vui mừng, tưởng rằng qua được khó khăn này rồi, từ nay sẽ có thể sống như một người bình thường.
Mà đó là chuyện các cô luôn mong chờ trong quá khứ.
Nhưng Lê Tương lại nói với các cô: “Không, đây là một cuộc giao dịch, nó chỉ mới bắt đầu.”
Các cô hỏi giao dịch là gì, bởi vì các cô đâu có con cờ nào.
Lê Tương không biết nghĩ đến gì đó, dường như mất đi linh hồn: “Khiến bản thân trở nên có giá trị lợi dụng, còn nữa… mãi mãi không được phản bội.”
…
Không biết đã qua bao lâu, đầu bên kia của con đường nhỏ vang lên tiếng động.
Tân Niệm quay đầu, nhìn thấy phía xa có một chùm sáng đang lắc lư.
Có người.
Tân Niệm vô thức mò mẫm mặt đất xung quanh, tìm thấy một cục đá, rồi lấy một nắm đất.
Cô chống người dậy, vì chân đã tê nên cô không đi nhanh được, cũng không dám quá lớn tiếng.
Nửa đêm, trên đường không có nhiều xe.
Tân Niệm không dám về thẳng nhà, trong đầu rất hỗn loạn, vòng trong thành phố hai vòng, cuối cùng cũng cắt đuôi được chiếc xe kia.
Cô không biết ai bám theo cô, cũng không biết số xe của mình có bị ghi nhớ không, cô không quan tâm được nhiều như vậy, đợi lái đến gần khu chung cư, lại vòng thêm hai vòng, cô mới từ từ bình tĩnh lại.
Vào lúc này, cô lại nhìn thấy chiếc xe đó không biết từ đâu chui ra, chạy theo phía sau.
Lần này cô nhìn rõ rồi.
Đó là xe của Chu Hoài.
Bỗng nhiên Tân Niệm thở phào, dừng xe ở bên đường vài phút, nhìn chằm chằm cửa kính.
Chu Hoài cũng dừng lại, từ đầu đến cuối đều không làm gì.
Lúc này cô mới nhớ ra anh ta theo dõi Hứa Vĩ từ rất lâu rồi, chắc là theo đến nông trại kia, sau đó phát hiện ra cô.
Nếu đã vậy, chắc anh ta cũng nhìn thấy những người đó.
Còn về anh ta thì cô chẳng rảnh rỗi suy nghĩ kỹ.
Tân Niệm dừng xe trong bãi đậu của khu chung cư, đi vào nhà dựa vào chút sức lực cuối cùng.
Trong phòng khách có bật một ngọn đèn.
Tân Niệm ngồi xổm ở lối vào, dựa người lên cửa.
Cánh cửa đóng lại vang lên tiếng “cạch”.
Không lâu sau, trong nhà vang lên tiếng bước chân.
Tân Niệm ngạc nhiên ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt nhập nhèm của Văn Tranh.
Văn Tranh thấy là Tân Niệm thì lập tức bước lên ôm lấy cô: “Em sao vậy, chỗ nào khó chịu, đi, đến bệnh viện!”
Tân Niệm nắm lấy tay anh, cảm nhận hơi ấm của anh.
Văn Tranh giật mình bởi sự lạnh lẽo trên tay cô, lại sờ trán cô.
Tân Niệm nép vào lòng anh, cơ thể run lên từng trận.
Văn Tranh cứ liên tục hỏi cô sao vậy, cô không nói nên lời, cũng không biết phải nói từ đâu.
Văn Tranh sốt ruột đến quay vòng vòng, bế cô lên giường, lấy chăn bông quấn chặt cô lại rồi đi nấu nước nóng, vắt chiếc khăn ấm.
Không biết qua bao lâu, triệu chứng sinh lý của Tân Niệm đã dần đỡ hơn, nhưng bởi vì bị đả kích và sợ hãi về cảm xúc, cô biểu hiện quá mức yên tĩnh.
Tân Niệm uống nước nóng rồi nghe Văn Tranh nói trước đó anh đã lấy chìa khoá dự phòng của cô, dự định hôm nay chuồn vào nấu cơm cho cô, không ngờ cô lại về trễ như vậy.
Tân Niệm không hề nghe lọt tai.
Văn Tranh thấy cô mất hồn mất vía, lại thăm dò hỏi chuyện tối nay.
Nhưng Tân Niệm đột nhiên nói: “Chúng ta rời khỏi nơi này đi.”
Văn Tranh ngẩn ra: “Đi đâu?”
Tân Niệm: “Đâu cũng được.”
Văn Tranh suy nghĩ, miệng bắt đầu lẩm bẩm: “Thì cũng được, nhưng anh phải nói với anh Khi một tiếng, không thể nói đi là đi ngay. Bên… công ty em cũng phải bàn giao đúng không? Không phải, rốt cuộc em sao vậy, tối nay đã xảy ra chuyện gì, có phải có người bắt nạt em không, hay có phải cái cô Lê Tương kia…”
Nhưng Tân Niệm chỉ lắc đầu, mắt dần đỏ lên.
Văn Tranh thấy vậy thì lập tức im miệng, ôm lấy cô đung đưa, dỗ cô từng tiếng.
Tân Niệm không rơi nước mắt.
Cô chỉ lo lắng thôi.
Trong lúc con người tuyệt vọng nhất, cảm thấy bất lực nhất, thật sự chẳng làm được gì cả.
Chỉ biết trốn chạy theo bản năng.
Một lúc lâu sau, Tân Niệm nghe thấy giọng anh vang lên trên đỉnh đầu: “Niệm Niệm, chúng ta kết hôn đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)