Ấn tượng của Hàng Vũ Hằng với Tô Như không tốt. Đầu tiên là cô ta “đá” Hàng Vũ Tề, rất lâu sau anh ấy mới khôi phục lại bình thường. Cho nên, sắc mắc Hàng Vũ Hằng đối với cô ta cực kì không tốt, lạnh lùng nói: “Tốt nhất là vĩnh viễn không thấy.”
Tô Như cũng không để thái độ của Hàng Vũ Hằng trong lòng, mở cửa phòng bệnh để ba người đi vào: “Nếu là đến thăm bệnh, thì vào đi.”
Hàng Tiểu Ý và Hàng Vũ Hằng không dám đi chuyển, trộm liếc qua Hàng Vũ Tề. Hàng Vũ Tề nhìn hai người một chút, không nói lời nào, nhấc chân đi vào.
Theo lý thường, hiện tại Hàng Tiểu Ý và Hàng Vũ Hằng chạy không kịp, nhưng cũng không thể để một mình Hàng Vũ Tề ở cùng với Tô Như, cho nên bày ra bộ dáng thấy chết không sờn đi theo.
Đứa trẻ nằm trên giường bệnh truyền nước đang ngủ say, là một bé trai trắng nõn, khuôn mặt nhìn rất giống Tô Như, vì mắt vẫn đang nhắm lại nên không nhìn ra cái gì. Hàng Tiểu Ý cố gắng nhớ lại bộ dáng lần đầu tiên cô thấy nó, nhưng mãi mà không nhớ rõ lắm, lúc ấy quá kinh hoảng, làm gì còn tâm trạng xem bộ dáng lớn lên của đứa trẻ này.
Hàng Vũ Tề cũng bước lên hai bước, đứng trước giường bệnh im lặng đánh giá đứa bé kia, trên mặt luôn duy trì bình tĩnh, rất lạnh nhạt, nhìn không ra cảm xúc
Hàng Tiểu Ý thăm dò anh, muốn nói mấy ngày trước khi gặp Hàng Vũ Tề, anh ấy còn giống như Hàng Vũ Hằng, một bộ dáng uể oải mệt mỏi. Nhưng hiện tại, Hàng Vũ Hằng vẫn là bộ dạng đó, còn Hàng Vũ Tề lại thay đổi bộ dạng chán chường, giống như không có chuyện gì xảy ra, lòng Hàng Tiểu Ý run lên một chút, chẳng lẽ anh hai muốn quay lại với Tô Như sao?
Nghĩ tới việc này, ánh mắt Hàng Tiểu Ý nhìn Tô Như cũng mang theo phần tức giận.
Tô Như đứng bên cạnh Hàng Vũ Tề, dịu dàng mở miệng: “Thằng bé tên là Hàng Hàng, một tháng nữa là tròn hai tuổi.
Hai tay Hàng Vũ Tề cắm trong túi quần tây, khoé miệng cười nhạt: “Hàng Hàng? Chữ Hàng nào?”
Tô Như liếc anh một cái: “Hàng trong Hàng không vũ trụ.”
Hàng Vũ Tề nhìn cô ta: “Tôi còn tưởng là Hàng trong Hàng Châu.”
Khoé miệng Tô Như hơi cong lên, lộ ra khuôn mặt tươi cười xinh đẹp: “Em sợ anh sẽ không vui.”
Hàng Tiểu Ý đứng ở góc phòng bệnh, cảm thấy mình sắp ngất rồi, anh hai cô muốn làm gì chứ, sẽ không phải thật sự muốn quay lại với người phụ này? Anh ấy quên ngày xưa cô ta đá mình như thế nào rồi sao?
Lông mày Hàng Vũ Hằng nhíu lại, dùng sức ho: “Anh hai, anh đến đây, chị dâu của em có biết không?”
Tô Như khẽ thở dài: “Đúng vậy, lúc đó vẫn nghĩ sinh con xong sẽ mất dáng, xáo trộn sinh hoạt, vì lợi ích cá nhân, nên không muốn sinh con. Nhưng khi thằng bé đến, lúc tồn tại trong bụng mình, loại cảm giác này chỉ có người làm mẹ mới có được, thế là không bỏ được nó, liền sinh ra, em chưa từng hối hận, Vũ Tề.” Tô Như nhìn Hàng Vũ Tề, ánh mắt kiên định.
Hàng Vũ Hằng nhìn Tô Như một lúc, mới nghiêng người phóng ánh mắt tới. Trong nháy mắt Hàng Tiểu Ý và Hàng Vũ Hằng đều thông suốt, Hàng Vũ Tề luôn là một người rất dịu dàng, từ trước đến nay đều rất dễ nói chuyện. Mặc kệ có chuyện gì xảy ra, chỉ cần tìm anh hai, không có chuyện gì là không giải quyết được. Nhưng Hàng Vũ Tề không phải là người dễ chọc, phàm là chọc vào anh, lúc lửa giận bốc lên thì rất nguy hiểm, cho nên chỉ cần Hàng Vũ Tề dùng ánh mắt này nhìn bọn cô, biểu hiện bọn cô đã chạm đến ranh giới của anh ấy. Lúc này, tốt nhất là ngoan ngoãn, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Đúng lúc y tá tới kiểm tra, Tô Như với Hàng Vũ Hằng không nói với nhau câu nào, Hàng Tiểu Ý kéo tay anh nhỏ giọng nói: “Anh xem không phải anh hai muốn nối lại tình xưa với Tô Như đấy chứ?”
Hàng Vũ Hằng lườm cô: “Tuyệt đối không được, chỉ cần Hàng Vũ Hằng anh còn sống một ngày, nhất định Tô Như không bước được vào cửa nhà họ Hàng.”
Hàng Vũ Tề đứng cách hai người mấy bước, giọng nói của Hàng Vũ Hằng khá lớn, cho nên nghe được rõ ràng, anh không khỏi bất đắc dĩ vuốt trán.
Lúc vị y tá kia đi ra ngoài, vừa vặn Thiệu Thành Hi cũng tới, Tô Như nhìn thấy anh, cũng không quá kinh ngạc, vẫn mỉm cười như cũ: “Thành Hi, đã lâu không gặp.”
Thiệu Thành Hi trừng cô ta một cái, bước đến chỗ Hàng Tiểu Ý: “Thật ra vốn có thể không gặp.”
Tô Như chỉ cười, không nói gì.
Hàng Tiểu Ý đến chỗ anh, như mèo nhỏ ngoan ngoãn cọ cọ, làm bộ đáng thương: “Thành Hi…”
Thiệu Thành Hi cốc nhẹ đầu cô, nắm chặt tay cô rồi mới nhìn Hàng Vũ Tề: “Bây giờ anh muốn nói rõ chưa? Nếu không nói, chúng tôi đi đây.”
Hàng Tiểu Ý ôm chặt cánh tay của anh: “Em không đi, không thể để anh hai ở chỗ này một mình.”
Hàng Vũ Tề nhìn thoáng qua Thiệu Thành Hi, nới lỏng cà vạt, đứng thẳng người, nhìn Tô Như: “Ban đầu muốn đợi thêm hai ngày rồi mới nói chuyện với cô, nhưng hôm nay người nhà của tôi đều ở đây. Bọn họ rất quan tâm chuyện này, vậy nên dứt khoát nói cho xong chuyện này đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


