Tiếp theo là phần phỏng vấn do người dẫn chương trình đảm nhiệm, anh ta hỏi cô ấy muốn nói gì với mọi người không. Đồng Tâm cầm lấy micro, ánh mắt xuyên qua lớp lớp người, cuối cùng dừng lại ở Hàng Vũ Hằng. Dưới ánh sáng của đèn, khuôn mặt cô trắng nõn mang theo vẻ tươi cười: "Nhớ lúc thi đấu vòng loại, các thầy hỏi tôi có thể thổ lộ với người mà tôi yêu thầm sáu năm không. Khi đó tôi nói không biết, mà giờ này khắc này ở tại chỗ này, tôi muốn thổ lộ với anh ấy."
Edit + Beta: Song Linh
Hàng Tiểu Ý đang tựa vào vai, nghịch tay của anh, nghe thế thì liền nổi giận: "Anh nói bậy."
"Hàng Tiểu Ý, đừng phủ nhận nữa, đây là những lời chính miệng em nói ra." Hàng Vũ Hằng từ kính chiếu hậu khiêu khích cô.
Trong nháy mắt Hàng Tiểu Ý trưng ra khuôn mặt tươi cười, dụi dụi vào vai Thiệu Thành Hi: "Thành Hi, em chưa từng nói những lời đó, anh đừng nghe anh ba nói bậy, làm sao em có thể nói ra những lời đó chứ, phải không?"
Hàng Tiểu Ý vội vàng giơ lên ba ngón tay: "Em dùng anh ba thề, nếu em nói những lời đó, cả đời anh ba cũng không theo đuổi được Đồng Tâm."
"Ngoạ tào... Hàng Tiểu Ý, em được đấy..." Hàng Vũ Hằng gào ầm lên.
Hàng Tiểu Ý đang định nói gì đó thì điện thoại vang lên, cầm lên nhìn, liền vui vẻ nhận: "Đồng Tâm..."
Hàng Vũ Hằng nghe là Đồng Tâm gọi, ánh mắt phát sáng: "Đưa điện thoại cho anh, Hàng Tiểu Ý..."
"Cái gì, ngày kia cậu tham gia trận chung kết?"
"Được được, ngày kia nhất định chúng tớ sẽ đi cổ vũ cho cậu, cậu cũng đừng lo lắng, nhất định phải thả lỏng..."
"Hàng Tiểu Ý, đưa điện thoại cho anh..." Hàng Vũ Hằng gấp như kiến bò trên chảo nóng, tay lái chuyển tấp vào lề, dừng xe lại.
"Tâm Tâm, anh ba tớ có chuyện muốn nói..."
Hàng Vũ Hằng nhanh chóng cầm lấy điện thoại: "Này, Tiểu Tâm... này này..." Mặt Hàng Vũ Hằng mờ mịt, ấp úng: "Cô ấy treo điện thoại?"
Hàng Tiểu Ý lấy điện thoại từ tay anh thì thấy cuộc gọi đã kết thúc rồi, không nhịn được thầm dựng thẳng ngón cái, Đồng Tâm, thật trâu!
Hàng Tiểu Ý và Hàng Vũ Hằng nhất trí quyết tâm đi vây xem chuyện náo nhiệt của Hàng Vũ Tề. Thiệu Thành Hi không có biện pháp nào đành phải đi theo hai người họ, để cho thư ký lái xe của mình về, còn Hàng Vũ Hằng lái xe đưa ba người đến nhà Nhan Giai.
Hàng Vũ Hằng vừa lái xe vừa châm ngòi ly gián: "Thiệu Thành Hi, vợ của cậu nói cậu theo phe anh hai tớ, là cá mè một lứa, cấu kết với nhau làm chuyện xấu."
Hàng Vũ Hằng thở phì phì khởi động xe, lái xe thật nhanh. Hàng Tiểu Ý ôm chặt cánh tay Thiệu Thành Hi. Thiệu Thành Hi vuốt tóc cô: "Tiểu Tiểu, ngẩng đầu ba thước có thần minh, không nên tuỳ tiện thề, em hại nửa đời sau của anh ba em rồi."
Hàng Tiểu Ý ngẩng đầu lên từ trong ngực anh, đáng thương: "Hiện tại em nhổ nước bọt còn kịp không?"
Thiệu Thành Hi lắc đầu: "Chỉ sợ đã chậm."
"Hai người câm miệng cho ông, cả ngày dính lấy nhau không có tí đứng đắn nào không thấy phiền à." Từ gương chiếu hậu Hàng Vũ Hằng ra sức trừng Thiệu Thành Hi.
Mí mắt Thiệu Thành Hi cũng lười nhấc lên, trực tiếp nâng cằm Hàng Tiểu Ý hôn xuống.
Hàng Vũ Hằng xì một tiếng đầy khinh bỉ: "Không biết xấu hổ."
Ba người tới nhà Nhan Giai. Sau khi gõ cửa, người mở cửa ra lại là Hàng Vũ Tề, nhìn thấy ba người thì nhíu mày: "Mấy đứa tới làm gì?"
Hàng Tiểu Ý trốn sau lưng Thiệu Thành Hi, rụt đầu lại. Hàng Vũ Hằng cực lực nhìn về phía khác, chỉ còn lại Thiệu Thành Hi đối mặt với Hàng Vũ Tề.
Thiệu Thành Hi nhàn nhạt nói: "Chỉ đơn giản là đến xem náo nhiệt."
Sắc mặt Hàng Vũ Tề hơi kém: "Không mượn, mấy đứa về hết đi." Nói xong liền đóng cửa lại.
Chân dài của Hàng Vũ Hằng tiến lên một bước, lách qua Hàng Vũ Tề đi vào, cười gượng: "Chúng em tới thăm chị dâu, làm gì có đạo lý đuổi người đi chứ."
Hàng Vũ Tề không cản được, đành phải thả ba người vào trong. Trong phòng không có người, cũng không thấy Nhan Giai đâu. Hàng Tiểu Ý nhìn cửa phòng ngủ của Nhan Giai - đóng im ỉm.
Hàng Tiểu Ý nhíu mày: "Anh hai, không phải đến cửa phòng anh cũng chưa bước qua được đấy chứ?"
Mặthàng Vũ Tề liền đỏ bừng, ho nhẹ một tiếng, im lặng.
Đúng lúc này, cửa phòng Nhan Giai mở ra, cô ấy bước ra ngoài, khuôn mặt tươi cười: "Thành Hi, Vũ Hằng, Tiểu Tiểu đều đến rồi sao, mau ngồi đi, tôi đi rót nước cho mọi người."
"Không cần, không cần..." Hàng Tiểu Ý vội vàng kéo cô ấy: "Mặc kệ chúng em, chị đi nói chuyện với anh hai đi."
Hốc mắt Nhan Giai đỏ ửng, hiển nhiên là vừa khóc xong, nhưng trên mặt lại che giấu vô cùng tốt: "Không vội, để chị rót nước rồi bưng hoa quả ra, đây là lần đầu Vũ Hằng với Thành Hi đến nhà, sao có thể để khách tự làm chứ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


