Đúng lúc tiếng chuông du dương vang lên, Hàng Tiểu Ý nhìn thoáng qua di động của mình, giống như nhìn thấy cứu tinh... Rồi, giọng nói mang theo nức nở: "Thành Hi, em gây hoạ rồi, cầu bảo vệ..."
Ngày hôm sau Hàng Tiểu Ý không đến lớp, đặc biệt cầm một đống thuốc bổ đến nhà Nhan Giai, lúc xuống xe taxi đỗ bên ngoài nhà cô ấy thì thấy xe Hàng Vũ Tề ở chỗ rẽ đang rời đi, không thấy đâu nữa.
Hàng Tiểu Ý nháy mắt mấy cái, chẳng lẽ Hàng Vũ Tề đến đây để xin lỗi sao?
Lúc Hàng Tiểu Ý đến nhà Nhan Giai, cha mẹ của cô ấy đều ra ngoài, chỉ còn một mình Nhan Giai ở nhà, sắc mặt nhìn hơi tái nhợt, trong mắt còn hiện lên tơ máu, nhìn qua là biết không được ngủ ngon giấc.
Không quanh co lòng vòng với Hàng Tiểu Ý, Nhan Giai mở miệng nói thẳng: "Anh hai em vừa mới đi."
"Anh ấy nói gì ạ?" Hàng Tiểu Ý rót cho cô ấy một ly nước ấm, vô tình chạm vào tay Nhan Giai, nhíu mày: "Sao tay chị lạnh như vậy?"
Nhan Giai ngồi trên ghế sa lon, tay nắm ly nước: "Tiểu Tiểu, anh ấy biết chuyện tin nhắn trên Weibo rồi."
Hàng Tiểu Ý khó khăn sờ vành tai: "Thật xin lỗi, chị Giai Giai, là do em."
Nhan Giai lắc đầu: "Tiểu Tiểu, chị không trách em, em cũng đừng tự trách nữa."
Hàng Tiểu Ý ngồi xuống bên cạnh cô ấy, ánh mắt phức tạp: "Anh hai em đã nói gì rồi?" Theo như Thiệu Thành Hi nói, dù có giải thích chuyện này thế nào thì đều là lừa gạt. Nếu nói ra, Nhan Giai sẽ đau lòng, còn không nói, Nhan Giai sẽ hiểu lầm, làm như thế nào thì vẫn sai.
Nhan Giai ngẩng đầu nhìn Hàng Tiểu Ý, cười khổ: "Nói mà như không nói, chỉ nói nhất định sẽ đòi lại công bằng cho chị."
Hàng Tiểu Ý đau đầu, nói rõ? Nói rõ cái gì? Nói rõ như thế nào?
An ủi Nhan Giai một lúc, sau khi ra khỏi nhà Nhan Giai, nghĩ như thế nào cũng thấy phương pháp giải quyết của Hàng Vũ Tề không thoả đáng, nhất định sẽ để lại dư âm xấu, suy nghĩ một lát, liền gọi điện cho Hàng Vũ Hằng.
Hai người hẹn gặp ở dưới công ty Hàng Vũ Tề, Hàng Tiểu Ý lời ít ý nhiều kể lại mọi chuyện cho anh. Sau khi Hàng Vũ Hằng vừa khiếp sợ vừa tức giận mắng Hàng Vũ Tề, Hàng Tiểu Ý mới nói kế hoạch của mình ra.
Hàng Vũ Hằng suy nghĩ một lát, tỏ vẻ đồng ý với đề nghị của cô, nhưng lông mày vẫn nhíu lại: "Thiệu Thành Hi đâu? Cậu ấy có đến không?"
Hàng Tiểu Ý hừ một tiếng: "Hiện tại anh ấy đang cấu kết với anh hai làm chuyện xấu, cá mè một lứa, là đồng minh chung một chiến hào, vì vậy, đừng trông mong vào anh ấy nữa."
Hàng Vũ Hằng cười xoà: "Tên Thiệu Thành Hi này, Tiểu Tiểu em đá cậu ta đi, anh ba tìm cho em người tốt hơn."
Hai người đi thang máy lên trên, vì thư ký của Hàng Vũ Tề biết hai người nên bọn họ thuận lợi vào được văn phòng của anh, Hàng Vũ Tề nhìn thấy hai người thì rất kinh ngạc: "Sao hai đứa lại tới đây?"
Hàng Vũ Hằng tuỳ tiện ngồi xuống sa lon: "Tìm anh để cùng ăn trưa đó."
Hàng Vũ Tề nhìn đồng hồ trên tay: "Bây giờ mới hơn mười giờ thôi, chú có chắc là muốn đi ăn không?"
Hàng Tiểu Ý vội nói: "Chỉ là muốn đến thăm anh chút thôi, tiện thể chờ anh cùng đi ăn. Anh ba thấy ở nhà quá nhàm chán nên chúng em mới tới, anh còn đang bận việc, cứ kệ chúng em đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


