Hàng Tiểu Ý cầm lấy điều khiển từ xa chuyển kênh, chỉ vài phút sau, Hàng Vũ Hằng lại quay lại lần thứ n, dùng sức ngồi xuống bên cạnh cô, dáng vẻ anh dũng thấy chết không sờn, khí thế lẫm liệt nói: “Anh yêu cô ấy đấy, em muốn làm gì thì làm đi.”
Hàng Tiểu Ý đắc ý cười: “Cuối cùng cũng chịu thừa nhận rồi, yêu thì yêu thôi, yêu thì phải theo đuổi, có làm sao đâu mà.” Hừ, mãi mới chịu nói lời thật lòng ra, nếu anh ấy sớm nói ra, cần phải đau khổ nhiều ngày như vậy sao?
Hàng Vũ Hằng liếc mắt: “Ngược lại anh muốn theo đuổi cô ấy, nhưng anh vừa bắt đầu hành động, không phải cô ấy liền ấp ủ ước mơ với người đàn ông khác sao? Hiện tại người còn không thấy đâu, em xem có phải anh và Đồng Tâm không hợp nhau hay không. Vào năm thứ 2 Đại học, cô ấy bắt đầu trốn tránh anh, hiện tại thì tốt rồi, Đồng Tâm này, chẳng lẽ trên người anh có bệnh lây nhiễm, cô ấy chỉ sợ không tránh được anh sao?” Hàng Vũ Hằng nghĩ đến nát óc cũng không ra.
Thấy anh ấy thẳng thắn nói với cô như vậy, Hàng Tiểu Ý quyết định tốt bụng nhắc nhở anh: “Anh ba, thật ra người Đồng Tâm yêu chỉ kém anh một chút, nhưng tuyệt đối thông minh hơn anh một chút, bề ngoài cũng ưa nhìn, tính tình lại không tốt, bảnh choẹ tự luyến, cho nên cơ hội của anh vẫn còn rất lớn, chờ Tâm Tâm thi xong thì mau tỏ tình đi, em nhất định sẽ đứng về phe anh.”
Hàng Vũ Hằng xem nhẹ sự coi thường Hàng Tiểu Ý dành cho mình, nhíu mày: “Người đàn ông như vậy, Đồng Tâm cũng có thể yêu sao? Đây không phải là não tàn à, còn yêu tận sáu năm.” Nói xong còn hừ một tiếng để biểu đạt sự khinh thường đến đỉnh điểm của mình dành cho người đàn ông kia.
Hàng Tiểu Ý cười ha ha hai tiếng: “Anh yên tâm đi, chắc chắn Tâm Tâm không ở cùng chỗ với anh ta, có lẽ cô ấy chỉ gạt anh thôi, cho nên anh phải cố gắng hành động đi, cơ hội này không có lần thứ hai đâu, nhân lúc em gái anh còn là bạn thân của cô ấy, còn có thể nói chuyện thay anh, anh nhất định phải nắm chắc thời gian.”
“Thật?” Hàng Vũ Hằng nghi ngờ nhìn cô.
Hàng Tiểu Ý giơ ba ngón tay lên: “Em thề.”
Hàng Vũ Hằng híp mắt lại: “Em dùng Thiệu Thành Hi thề, anh mới tin.”
Hàng Tiểu Ý thực bất đắc dĩ: “Em dùng Thiệu Thành Hi thề, cho nên, anh ba, ủng hộ, ủng hộ, ủng hộ!” Hàng Tiểu Ý nắm tay lại hô hào cổ vũ cho anh.
Bây giờ khuôn mặt lo lắng vài ngày qua của Hàng Vũ Hằng mới hiện lên chút ý cười, kiêu ngạo ngẩng đầu, quay trở về phòng ngủ.
Hàng Tiểu Ý không nhịn được lắc đầu, đàn ông luôn tự làm mình khó chịu, chủ nghĩa đàn ông phải là làm việc lớn, có chuyện gì cũng không thể nói ra sao, cứ giấu mãi ở trong lòng, nghẹn chết mấy người đi.
Hàng Tiểu Ý nghĩ ngợi một chút rồi nhắn tin cho Đồng Tâm: “Tâm Tâm, anh ba tớ nói anh ấy yêu cậu.”
Đồng Tâm chưa gửi tin nhắn phản hồi.
Rất lâu sau, khi Hàng Tiểu Ý đã tắm rửa xong rồi trèo lên giường, Thiệu Thành Hi mới trở về.
Nghe được tiếng mở cửa, Hàng Tiểu Ý nhanh chóng nhảy xuống giường rồi chạy ra ngoài phòng, lại chỉ thấy một mình Thiệu Thành Hi, hơi thắc mắc: “Anh hai em đâu?”
“Về công ty làm thêm giờ rồi.” Thiệu Thành Hi ôm cô về phòng ngủ, Hàng Tiểu Ý ngửa đầu nhìn anh, ánh mắt mang theo niềm hi vọng mãnh liệt: “Sao rồi, có phải chỉ là hiểu lầm không?”
Thiệu Thành Hi đưa cô vào trong phòng ngủ, đóng cửa lại, bất đắc dĩ nhún vai: “Không phải hiểu lầm.”
Hàng Tiểu Ý giật mình: “Là sao? Đứa bé của Tô Như là của anh hai?”
Thiệu Thành Hi sắp xếp lại những gì Hàng Vũ Tề nói với mình nói lại một lần. Tóm lại là Tô Như tìm Hàng Vũ Tề vay tiền, nói là con mình bị bệnh cần tiền đi bệnh viện. Trong khi hai người nói chuyện, Tô Như lộ ra chuyện đứa bé năm nay hai tuổi, Hàng Vũ Tề liền nghi ngờ, nếu như đứa bé sắp hai tuổi, vậy thời điểm Tô Như mang thai thì hai người vẫn chưa chia tay. Hàng Vũ Tề hỏi cô, Tô Như lại nói không cần anh quản, lòng nghi ngờ của Hàng Vũ Tề vì thế mà nặng hơn, cho nên mấy ngày nay một mực giấu giếm, không nói cho Nhan Giai.
Hàng Tiểu Ý ngồi khoanh chân trên giường, nhíu mày: “Tô Như định làm gì chứ, đã hỏi vay tiền anh hai em, đứa bé có phải của anh em không thì nói ra là được rồi, cần phải che che giấu giấu sao? Cuối cùng cô ta định làm gì? Anh hai em dự định làm gì đây, có phải hiện tại muốn xác nhận rõ đứa bé có phải là của mình không? Nếu như đứa bé không phải, Tô Như định lợi dụng nó làm công cụ kiếm tiền sao? Cứ như vậy nuôi bạn gái cũ, gạt Nhan Giai? Đầu óc anh hai em có bệnh à?”
Hàng Tiểu Ý liên tiếp đặt vấn đề khiến Thiệu Thành Hi ngẩng đầy nhìn cô: “Tiểu Tiểu, có thể sự tình không đơn giản như em nghĩ, đó là Tô Như, bạn gái anh trai em yêu ba năm. Mà hiện tại cô ta có rắc rối, lại liên quan đến đứa bé, mà anh hai em không có khả năng làm người vô tình, không thèm quan tâm đếm xỉa đến.”
Sắc mặt Hàng Tiểu Ý không tốt lắm: “Ý anh là gì? Nói cách khác, nếu anh cũng có bạn gái cũ, anh cũng sẽ lừa em vụng trộm liên hệ với cô ta?”
Thiệu Thành Hi nhìn cô, ánh mắt mang theo chút cảm xúc không rõ: “Em cảm thấy giả thuyết em đặt ra có ý nghĩa không?”
Hàng Tiểu Ý không đáp, thật ra cô chỉ thuận miệng nói, cô và Thiệu Thành Hi đều không có người cũ, không thể hiểu được loại cảm giác này. Chỉ là người cũ còn dễ giải quyết, giờ còn thêm một đứa bé bị bệnh không biết là của Hàng Vũ Tề hay không, chuyện càng thêm phức tạp.
Thiệu Thành Hi cúi đầu chuyên tâm bóc vỏ nho, như vô tình nói: “Người khác anh không biết, nếu như vào hai năm đó lúc chúng ta đã chia tay, em xảy ra chuyện, anh không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


