Thiệu Thành Hi nhìn cô cảnh cáo, Hàng Tiểu Ý chỉ biết cười lúng túng, nhưng vẫn nhỏ giọng nói bên tai Đồng Tâm: "Đó là Thẩm Hoài Cảnh mà tớ đã nói với cậu ấy."
Thẩm Hoài Cảnh trở lại, nhìn thấy Thiệu Thành Hi, khẽ vuốt cằm coi như chào hỏi, người đàn ông thường xuyên ở bên cạnh hắn luôn treo khuôn mặt tươi cười mời mọi người: "Mọi người cứ ngồi tự nhiên, tôi đi lấy chút nước uống."
Mọi người trong phòng tuỳ tiện ngồi xuống một chỗ nào đó, Hàng Tiểu Ý kéo Đồng Tâm ngồi trong góc, nhỏ giọng nói.
Thiệu Thành Hi vắt chân, nhíu mày nhìn hắn, đi thẳng vào vấn đề: "Đồ đâu?"
Thẩm Hoài Cảnh nhàn nhạt liếc anh, lại quét mắt một vòng qua bọn người Hàng Vũ Hằng: "Chúng ta đều là người làm ăn, có lẽ cũng biết thiên hạ không có bữa cơm nào là miễn phí."
Thiệu Thành Hi cười: "Cũng thế, anh thiếu nợ tôi một cái nhân tình, đã trả rồi, hiện tại đến phiên tôi nợ anh."
Thẩm Hoài Cảnh nhìn thoáng qua Hàng Vũ Hằng: "Anh nên biết, chuyện lần này của anh ta tương đối khó giải quyết, cũng không phải chỉ cần chút chứng cứ là xong."
"Vì vậy, tôi đưa người biết rõ nội tình sự việc đến đây, nếu như anh đã mở miệng, tất nhiên sẽ có biện pháp giải quyết, cũng sẽ không có hậu hoạ về sau, đúng không?" Khoé miệng Thiệu Thành Hi nhếch lên đầy vui vẻ, trong mắt hiện lên vẻ nhìn xa trông rộng.
Biểu hiện và giọng nói của Thẩm Hoài Cảnh đều thờ ơ: "Vì vậy, anh nên biết món nợ nhân tình anh thiếu tôi lớn biết bao nhiêu."
Thiệu Thành Hi hơi hé mắt: "Vì vậy, nhất định anh có chuyện quan trọng cần tôi giúp, cho nên mới tốn nhiều công sức như vậy."
Hai người im lặng quan sát lẫn nhau, trong phòng thoáng cái yên tĩnh trở lại, một người lạnh lùng, một người lạnh nhạt, dường như trong không khí có hai luồng khí đang đối chọi nhau.
Hàng Vũ Hằng không kiên nhẫn gãi đầu, há mồm định nói chuyện, người đại diện liền ngăn anh lại, lắc đầu ý cảnh cáo anh, Thiệu Thành Hi nói tới đây để lấy chứng cứ, chứ không nói đã có thể cầm được. Sau khi đến, mới biết người này là Thẩm Hoài Cảnh, người tên Thẩm Hoài này, danh tiếng rất rộng, hắc đạo bạch đạo đều nhúng tay vào, bối cảnh rất sâu, không phải đối tượng có thể tuỳ tiện nói lời đắc tội.
Cửa phòng bị mở ra, một cái đầu nhỏ ló vào: "Cậu."
Thẩm Hoài Cảnh quay lại nhìn, hơi nhăn mày... rồi nói: "Sao cháu lại ở đây?"
Người đàn ông vừa đi ra ngoài bưng cà phê đến, hơi lúng túng: "Anh hai, cô Ôn vừa đưa Tiểu Bắc đến."
Lông mày Thẩm Hoài Cảnh lại nhíu sâu hơn: "Người phụ nữ kia đâu?"
Người đàn ông đặt cà phê lên bàn, ho nhẹ một tiếng: "Cô Ôn giống như có việc rất quan trọng, vì vậy đưa Tiểu Bắc đến đây rồi vội vàng rời đi rồi."
Đôi mắt Thẩm Hoài Cảnh rơi vào trên cơ thể nhỏ gầy của cậu bé, ánh mắt linh động của Khương Hoài Bắc chớp chớp, nhìn người trong phòng một lượt, sau đó dừng lại ở người Hàng Tiểu Ý, nhấc chân nhỏ chạy đến gần cô, vô hại túm lấy ống tay áo cô, ngửa đầu nói: "Em chào chị, em là Khương Hoài Bắc... Chị gọi em là Tiểu Bắc được rồi."
Cậu nhóc nhìn qua chắc tầm bốn năm tuổi, mặc một cái quần yếm nhỏ, đôi mắt to tròn, con mắt giống như quả nho vừa lớn lại vừa sáng, bộ dáng chọc người yêu thương, Đồng Tâm và Hàng Tiểu Ý nháy mắt bị mê hoặc, Hàng Tiểu Ý vuốt đầu cậu: "Xin chào, Tiểu Bắc..."
Thiệu Thành Hi nhìn qua: "Tiểu Tiểu, hay em dẫn nó ra ngoài chơi đi?"
Hàng Tiểu Ý vội vàng lên tiếng: "Được." Nói xong đứng lên muốn đưa Khương Hoài Bắc ra ngoài, nhưng cậu nhóc vẫn đứng yên, đưa mắt nhìn Thẩm Hoài Cảnh.
Thiệu Thành Hi nương theo ánh mắt của Khương Hoài Bắc nhìn về phía Thẩm Hoài Cảnh, cười nhạt: "Tôi chỉ mới rời thành phố A một thời gian ngắn, anh lại giống như xảy ra rất nhiều chuyện mà tôi không biết rồi."
Thẩm Hoài Cảnh giương mắt nhìn anh: "Như nhau cả thôi." Sau đó liếc mắt với người đàn ông kia một cái, anh ta liền tiến lên đưa Hàng Tiểu Ý và Đồng Tâm, còn có cả Khương Hoài Bắc ra ngoài.
Trước khi đi Hàng Tiểu Ý nhìn Thiệu Thành Hi, anh liền cười trấn an cô: "Ra ngoài chờ anh, bọn anh nói xong sẽ ra ngoài tìm em, đừng đi quá xa."
Hàng Tiểu Ý gật đầu, cùng Đồng Tâm đưa Khương Hoài Bắt ra đại sảnh khách sạn chờ bọn họ, người đàn ông bên cạnh Thẩm Hoài Cảnh cũng nhắm mắt theo đuôi các cô, nửa bước không rời.
Lưng Khương Hoài Bắc đeo một cái ba lô nhỏ, cậu nhóc đổ tất cả đồ bên trong ra ngoài, bên trong đều là đồ ăn vặt có hương vị rất ngon, Khương Hoài Bắc đưa cho Hàng Tiểu Ý một túi đầy các loại quả hạt: "Chị ơi, chị có muốn ăn không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


