Điện thoại di động đặt ở đầu giường kêu lên, Đồng Tâm cầm lên nhìn một chút, là tin nhắn của Hàng Vũ Hằng, hỏi cô đã ngủ chưa?
Đồng Tâm trả lời một câu: “Chưa ngủ.”
Hàng Vũ Hằng trực tiếp nhắn hai chữ: “Mở cửa.”
Đồng Tâm ngẩn người, để chân trần xuống giường, chạy ra mở cửa. Hàng Vũ Hằng mang theo một túi bia đang dựa vào bức tường đối diện, thấy cô liền nhìn từ trên xuống dưới: “Không mặc nội y sao?”
Theo ánh mắt của anh Đồng Tâm cũng nhìn thoáng qua váy ngủ màu sáng của mình, bình tĩnh xoay người: “Ban đêm khi đi ngủ anh sẽ mặc nội y sao?”
Hàng Vũ Hằng đi sau cô vào trong phòng: “Nửa đêm lúc mở cửa cho người đàn ông khác vào phòng thì em cũng nên mặc vào đi.”
Đồng Tâm nhận lấy, ngồi xuống vị trí đối diện anh.
Hàng Vũ Hằng liền tựa vào ghế sa lon, tìm vị trí thoải mái cho mình, nhướng mày với Đồng Tâm, lười biếng nói: “Sao thế, sợ anh ăn em sao? Ngồi xa anh như vậy.”
Đồng Tâm uống một ngụm bia, liếc anh một cái, không thèm nói gì.
Đôi mắt Hàng Vũ Hằng nhìn thẳng vào cô, chớp mắt cũng không chớp, Đồng Tâm bị anh nhìn như vậy liền đỏ mặt, mở to mắt nhìn hướng khác, ho nhẹ một tiếng: “Có chuyện gì sao?”
Hàng Vũ Hằng nhướng mày: “Tiểu Tâm Nhi, hay chúng ta nói một chút về người đàn ông em yêu đơn phương sáu năm đi.”
Thân thể Đồng Tâm run lên, chợt nhìn về phía anh, hơi sợ hãi nói: “Nói cái gì?” Chẳng lẽ anh đã biết gì sao?”
Hàng Vũ Hằng gác hai chân lên bàn trà, cười xuỳ một tiếng: “Tiểu Tâm Nhi, yêu đơn phương sáu năm liền mà không có kết quả, đàn ông như vậy mà cũng coi được sao. Nếu em thật sự yêu một người, nhất định anh ta sẽ biết, nếu như anh ta không phản ứng, một là anh ta muốn nói rõ là không thích em, hai là trong đầu anh ta chỉ chứa toàn bã đậu. Loại đàn ông ngu ngốc như vậy, không đáng để em hi sinh nhiều như thế.”
Trong đầu chứa toàn bã đậu, ngu ngốc, Đồng Tâm giương cao khoé môi, không nhịn được phụ hoạ theo: “Em cũng thấy thần kinh anh ấy không bình thường, cực kì ngu ngốc.”
Hàng Vũ Hằng vỗ tay một cái, đắc ý nói: “Anh bảo mà, chỉ có đàn ông hiểu rõ đàn ông.”
Đồng Tâm cười ha ha vài tiếng, không nói gì nữa, cho nên thật ra anh không hề biết chút gì về tâm ý của cô? Đột nhiên trong lòng cảm thấy hơi mất mát.
Hàng Vũ Hằng vừa uống xong một lon bia, lại tiếp tục mở thêm lon nữa, ngoắc ngoắc ngón tay với cô, vỗ chỗ bên cạnh mình: “Đến đây, Tiểu Tâm Nhi, đến đây, anh có việc muốn nói với em.”
Đèn trong khách sạn mờ mờ ảo ảo, đôi mắt sáng ngời của anh dưới ánh đèn mang theo vẻ quyến rũ khó cưỡng. Người trước mặt chính là người cô yêu đơn phương sáu năm, dù có muốn tiếp cận đi chăng nữa cũng không dám đến gần, là người được cô coi như thần của mình.
Dưới ánh nhìn trong trẻo không nhiễm tạp chất của anh, Đồng Tâm như bị mê hoặc, đứng lên đi đến ngồi xuống cạnh anh. Hàng Vũ Hằng tự nhiên khoác cánh tay mình lên bả vai cô, đột nhiên tới gần khiến thân thể Đồng Tâm cứng đờ, được rồi, phóng túng một lần đi, chỉ một lần này thôi, sau này không biết còn có cơ hội được gần anh ấy như vậy không.
Toàn thân đều cảm thấy khô nóng, Đồng Tâm hơi bực bội cầm lấy bao thuốc trên bàn rồi châm một điếu, dùng sức hút một hơi, tâm tình mới hơi ổn định lại.
Ngay sau đó, điếu thuốc trong tay bị lấy đi: “Con gái, hút cái gì mà hút.” Hàng Vũ Hằng rít một hơi rồi mới ngậm lấy điếu thuốc, khẽ nghiêng người, nhìn cô: “Tiểu Tâm Nhi, em thấy anh có giống như thích đàn ông không?”
Đồng Tâm không ngờ anh sẽ hỏi loại câu hỏi này, hơi kinh ngạc, tưởng anh không vui vì chuyện xảy ra ngày hôm nay, ấp úng mở miệng: “Anh đừng để ý mấy chuyện xảy ra trên mạng, qua mấy ngày rồi cũng chìm xuống thôi…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


