Hàng Tiểu Ý mở ảnh chụp phía dưới ra, ảnh đầu tiên là Hàng Vũ Hằng gần như lõa thể ngồi trên người đàn ông, người đàn ông kia nằm trên ghế salon, mặt hướng vào phía trong ghế salon, không nhìn thấy vẻ mặt, Hàng Vũ Hằng nằm trên người anh ta, nhìn qua giống như môi đang hôn ngực anh ta, người khác có lẽ không nhận ra người đàn ông kia, nhưng Hàng Tiểu Ý lại vô cùng quen thuộc, đó rõ ràng là Thiệu Thành Hi.
Hàng Tiểu Ý xoa trán, nhìn trần nhà, ở trạng thái không rõràng thế này, sao chồng cô lại thành người tình của anh ba?
Mở bức ảnh thứ hai, là Hàng Vũ Hằng vây Thiệu Thành Hi trên ghế salon, che đi thân hình của anh, Hàng Tiểu Ý thấy bức ảnh này hơi quen, nghĩ một lúc mới nhớ ra đó là lần đầu tiên bọn họ đi họp lớp của Hàng Vũ Hằng, Hàng Vũ Hằng hay nói đùa muốn chụp ảnh hôn Thiệu Thành Hi.
Hai bức ảnh trước đều bị chụp trong quán rượu, nhìn không rõ lắm, nhưng tất cả mọi người đều biết Hàng Vũ Hằng, chỉ nhìn bên mặt liền nhận ra là ai.
Ảnh chụp phía dưới đều theo sinh hoạt bình thường của Hàng Vũ Hằng, vẫn kề vai sát cánh với Thiệu Thành Hi, cùng vào cùng ra, vẫn ở một ngôi biệt thự, buổi tối vào, buổi sáng mới ra.
Hàng Tiểu Ý dựa vào đầu giường nghĩ nửa buổi, cho nên cái “thứ tư thấy” chính là chuyện anh ba của cô và chồng mới cưới của cô đã làm rồi nên xin lỗi cô sao?
Hàng Tiểu Ý liền bổ nhào lên người Thiệu Thành Hi, Thiệu Thành Hi đang ngủ, bị cô đánh thức, mơ màng mở mắt ra.
Hàng Tiểu Ý ai oán nhìn anh, Thiệu Thành Hi mơ hồ xoa đầu cô, giọng khàn khàn, “Có chuyện gì thế? Muốn hả?”
Hàng Tiểu Ý nhéo cánh tay anh một cái, muốn cái đầu, muốn muốn, ngoài muốn ra anh còn biết cái gì chứ?
Hàng Tiểu Ý đưa di động cho anh xem, ngồi trên người anh hung hăng nói, “Thiệu Thành Hi, anh giải thích cho em đi, bức ảnh đầu tiên là có chuyện gì?”
Thiệu Thành Hi một tay giữ eo cô đề phòng cô ngồi không chắc ngã xuống giường, một tay lấy điện thoại trượt hai cái, hơi biến sắc, “Cái gọi là “thứ tư thấy” đây hả?”
Bên kia truyền đến giọng nói lớn quen thuộc của Hàng Vũ Hằng, “Thiệu Thành Hi, đại gia mày, bức ảnh đầu tiên là sao, để một bức ảnh quan trọng như vậy, cậu làm cái gì với tôi thế?”
“Tôi làm gì cậu? Hàng Vũ Hằng, cậu nửa đêm đứng lên đi vệ sinh, lại ngã xuống ghế salon, bây giờ cậu phải để ý chuyện dẹp loạn đi, còn có thời gian tức giận cái gì.” Lúc đó bởi vì chuyện cổ tay của Hàng Tiểu Ý, hai người đánh nhau một trận, uống rượu quá nhiều, lúc Tần Vũ đưa bọn họ đến một căn phòng, anh ngủ trên ghế salon, nửa đêm đột nhiên bị một người đè lên, Hàng Vũ Hằng chưa tỉnh rượu, chóng mặt đi tìm nhà vệ sinh, va phải ghế salon trượt chân ngã sấp trên người anh.
“Tôi ngã xuống ghế salon, không thể nào, sao tôi không biết?”
“Cậu uống say ngã như một con lợn, biết được cái gì chứ?”
Hàng Tiểu Ý ảm đạm nói xen vào, “Anh ba, anh muốn làm tiểu tam giữa chúng em sao?”
“Ngọa tào (*khó vào đời, câu cửa miệng của dân đi làm khi gặp khủng hoảng kinh tế), Hàng Tiểu Ý, em có bị bệnh không… Thiệu Thành Hi như thế, em có cho anh cũng không thèm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


