Cuộc đối thoại của hai người khiến cho những nhân vật quần chúng đang ăn dưa uống nước trà hóng chuyện hứng thú, chuyện như vậy xảy ra trên đường, cũng chẳng phải chuyện lạ gì, nhất kiến chung tình, cùng nhau hẹn ước, bên nhau hai ngày, sau đó mỗi người một ngả, mỗi người đều tìm vợ chồng cho mình, sau đó không gặp lại nhau nữa.
"Ôi, cô gái xinh đẹp này, anh chàng đẹp trai này đã không có phản ứng với cô rồi, sao mặt cô vẫn dày như thế hả?" Một cô gái mặc bộ đồ bơi quyến rũ đơn độc đi tới, châm biếm nhìn Hàng Tiểu Ý.
"Bộ dáng khi lớn lên như vậy, cũng muốn quyến rũ người ta sao, cũng không biết xem lại bản thân mình đáng giá bao nhiêu, anh nói có đúng không, anh đẹp trai?" Cô gái nói xong rồi nháy mắt với Thiệu Thành Hi.
Đôi mắt Thiệu Thành Hi hơi nheo lại, không nói câu nào, Hàng Tiểu Ý buông cánh tay của anh ra, ngoài cười nhưng trong không cười: "Anh đẹp trai, giá trị rất lớn sao?"
Cô gái kia vừa nhìn thấy Hàng Tiểu Ý, đã xác định cô không phải đối thủ của mình, cô ta cười nhạo một tiếng, sau đó nhìn Thiệu Thành Hi: "Anh đẹp trai, bạn bè của tôi đều đang đứng ở bên kia, có muốn đi chơi cùng không?" Cô ta hơi nhíu mày với ba cô gái đang đứng gần đó, bọn họ liền đồng thời vẫy tay với Thiệu Thành Hi: "Anh đẹp trai..."
Hàng Tiểu Ý hừ một tiếng dài, đẩy Thiệu Thành Hi ra rồi bước đến một cái bàn ở góc, thuận tiện hung dữ giẫm lên chân anh một cái, đồ con bướm phong lưu đáng ghét.
Cô gái kia nhìn Hàng Tiểu Ý tức giận bỏ đi, cười đắc ý, bước lên định ôm lấy cánh tay của Thiệu Thành Hi, anh liền lui về sau một bước, thản nhiên nói: "Đó là vợ của tôi, vợ hợp pháp đã có giấy kết hôn."
Cô gái kinh ngạc, Thiệu Thành Hi lại bồi thêm một câu nữa: "Hơn nữa, tôi không có hứng thú với xe ta - xi."
Sắc mặt cô gái liền thay đổi, Thiệu Thành Hi vẫn không buông tha: "Thật sự là ngoại trừ vợ của tôi, tôi không hứng thú với các cô gái khác, không ngoại trừ xe taxi."
"Anh..." Thiệu Thành Hi không cho cô ta cơ hội nói chuyện, chỉ để lại một bóng lưng thôi.
Mọi người xunh quanh cũng đã đoán được đại khái đây là chuyện vợ chồng son nhà người ta cãi nhau, chỉ nói đùa thôi, vậy nên ai cũng nở nụ cười, mục tiêu hóng chuyện lại chuyển thành cô gái kia, cô ta nghiến răng nghiến lợi, lại không thể làm gì được, muốn gọi Thiệu Thành Hi lại để mắng chửi một trận, nhưng mấy người chị em của cô ta lại ở không xe, còn ở đây đông người vây xem như vậy, cô ta mắng người cũng đồng nghĩa với việc mất hết mặt mũi, cho nên lựa chọn tốt nhất là im miệng lại.
Thiệu Thành Hi bước được vài bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn cô ta, nhìn trên nhìn dưới rồi buông một câu: "Bộ dáng khi lớn lên như vậy, đề nghị lần sau cô có ra đường, cũng ăn mặc kín đáo một chút, đừng chọc mù ánh mắt người khác."
Cô gái kia: "..." Đây là loại đàn ông gì vậy, nhìn gương mặt đẹp trai, dáng người cũng được, cái quan trọng là vừa nhìn đã biết đây là người nhiều tiền, hàm lượng nguyên tố trong quặng cao, không thể tưởng tượng được người này vừa mở miệng đã nói ra những lời như thế, cô gái thấp giọng mắng một câu, ngẩng đầu ưỡn ngực tiêu sái rời đi.
Thiệu Thành Hi bước đến cái bàn Hàng Tiểu Ý đang ở đó ngồi xuống, Hàng Tiểu Ý khí thế gào lên chất vấn: "Sao rồi, nói chuyện với nhau vui vẻ chứ?"
Thiệu Thành Hi tựa lưng vào ghế: "Hàng Tiểu Ý, đừng đánh trống lảng, vấn đề của em vẫn chưa được giải quyết."
"Cô gái kia rất xinh đẹp nhỉ?"
"Thiệu Thành Hi, anh phải thay đổi cách nhìn đi."
"Hàng Tiểu Ý, em cũng nên việc lớn hoá nhỏ."
"Thiệu Thành Hi, em tức giận."
"Hàng Tiểu Ý, cơn giận của anh còn chưa tan."
"Chúng ta đang hưởng tuần trăng mật!"
"Anh cũng không thấy chúng ta đang làm việc khác."
Cãi nhau ầm ĩ tất nhiên sẽ dẫn đến việc khát nước, Hàng Tiểu Ý cầm cốc nước lên uống một ngụm, đúng lúc người phục vụ bưng đồ ăn lên, đây là đống đồ mà Thiệu Thành Hi đã gọi trong lúc Hàng Tiểu Ý hưng phấn khoe với Đồng Tâm Thẩm Hoài Cảnh xuất sắc như thế nào.
Cơm trên máy bay rất khó ăn, Hàng Tiểu Ý đã sớm đói đến mức bụng kêu vang, nhìn đồ ăn trước mắt liền quên đi việc cãi nhau với Thiệu Thành Hi, cười tít mắt: "Thật thơm, được nghỉ thật là tốt, tốt hơn so với đi làm nhiều."
Thiệu Thành Hi cầm đĩa thịt bò trước mặt Hàng Tiểu Ý lên, định thay cô cắt, đầu tiên Hàng Tiểu Ý ăn mì Ý, ánh mắt sáng long lanh: "Thành Hi, vị không tệ đâu, anh thử đi..." Nói xong liền dùng dĩa của mình cuộn mì Ý lại đưa tới trước mặt Thiệu Thành Hi, anh cúi xuống rồi nghiêng đầu nhìn cô: "Không cãi nhau nữa hả?"
"Không lấp đầy bụng thì lấy đâu ra sức mà cãi nhau, anh mau ăn đi."
Thiệu Thành Hi há miệng nuốt dĩa mì Ý xuống, Hàng Tiểu Ý đầy mong chờ nhìn anh: "Thế nào, vị không tệ đúng không?"
Thiệu Thành Hi gật đầu: "Cũng được."
Hàng Tiểu Ý vừa ăn mì vừa nói: "Thiệu Thành Hi, trước kia khi chúng ta cãi nhau, anh luôn nhường em, sau khi kết hôn anh liền thay đổi rồi."
Thiệu Thành Hi đặt đĩa thịt bò xuống trước mặt cô, buồn bực nói: "Trước kia anh nhường em sao? Anh vẫn luôn nghĩ anh toàn thắng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


