Thiệu Thành Hi bị cô ép đến mức không còn chỗ để trốn, đành phải dịu dàng xoa tóc cô: “Tiểu Tiểu, nếu con cả không phải con gái, chúng ta lại sinh thêm đứa nữa, đến khi sinh được con gái mới thôi, được không?”
Hàng Tiểu Ý lườm anh: “Không được, nhất định anh phải uống.”
“Thành Hi, uống xong canh gà chưa? Mẹ vẫn đang chờ để rửa chén đấy.” Mẹ Thiệu vừa lau tay vừa bước vào thư phòng.
“Canh gà?” Thiệu Thành Hi lạnh lùng nhìn Hàng Tiểu Ý.
Hàng Tiểu Ý ha ha cười gượng: “Em đã nói mẹ đặc biệt làm canh gà cho anh bồi bổ thân thể, anh còn không chịu uống, ngoan, mau uống đi.”
“Trong này không có cái gì khác ạ?” Thiệu Thành Hi nghi ngờ nhìn mẹ Thiệu
“Cái gì? Còn có thể có cái gì? Con còn nghi ngờ mẹ con đầu độc con sao hả?” Mẹ Thiệu lườm anh một cái: “Uống nhanh lên, xong rồi thì cầm chén ra ngoài.”
Nhìn mẹ Thiệu đi ra ngoài, Thiệu Thành Hi nhanh chóng chặn Hàng Tiểu Ý đang muốn chạy trốn lại, Hàng Tiểu Ý vội vàng xin tha: “Là canh gà, canh gà, đừng đổ…”
Thiệu Thành Hi đánh mông cô: “Dám lừa anh, Hàng Tiểu Ý, thật sự em rất thích ăn đòn.”
“Thiệu Thành Hi, là do anh không muốn sinh con với em, nên mới sợ.” Hàng Tiểu Ý hừ một tiếng.
Thiệu Thành Hi nhéo chóp mũi cô: “Hàng Tiểu Ý, em chờ đó, nhất định anh sẽ bắt em trả giá thật lớn vì câu nói này.”
Hàng Tiểu Ý lè lưỡi với anh: “Em chờ, có bản lĩnh thì anh đến đây…”
Đôi mắt Thiệu Thành Hi tối lại, cầm chén canh trong tay cô lên uống, rồi mới mập mờ nhéo eo cô, nói nhẹ nhàng bên tai: “Buổi tối nhớ tắm rửa sạch sẽ, nằm trên giường chờ anh…”
Mặt Hàng Tiểu Ý đỏ đến tận mang tai, lườm anh một cái rồi cầm chén ra ngoài.
Hàng Tiểu Ý đi ra khỏi thư phòng rồi giúp mẹ Thiệu dọn dẹp phòng bếp, lúc hai người nói chuyện phiếm, mẹ Thiệu cũng hỏi một chút về chuyện của Hàng Vũ Hằng, Hàng Tiểu Ý cũng nói thật với bà, để cho bà khỏi phải lo lắng.
Mẹ Thiệu gật đầu: “Trôi vào quên lãng được thì tốt, làm minh tinh ngành giải trí thật không dễ dàng, một chút riêng tư cũng không có, ngủ một giấc cũng có thể bị quay lén được, đây chẳng khác gì phô bày cả con người mình trước mặt người khác sao?”
Hàng Tiểu Ý thở dài một hơi, thật sự Hàng Vũ Hằng làm việc không dễ dàng, những người kia chỉ vì bắt thóp của anh, mà theo dõi anh cả đêm, mang theo cả máy ảnh để qua video, chỉ vì muốn lấy được chút thông tin riêng tư.
“Thành Hi, đi vứt rác đi con.” Mẹ Thiệu nhìn đống đồ bỏ đi đã đầy, gọi Thiệu Thành Hi đi đổ rác.
Đặt Ipad xuống, Hàng Tiểu Ý nhìn về phía Thiệu Thành Hi đang ngồi ở bàn đọc sách: “Đây là chuyện các anh đã bàn bạc sao?”
Hàng Tiểu Ý bĩu môi, được rồi, không có thứ gì tồn tại mãi mãi cả.
Mặc dù video chứng minh cho Hàng Vũ Hằng xuất hiện rất nhanh, nhưng vẫn có nhiều người tin vào sự kiện lần này, liền cho rằng Hàng Vũ Hằng là đồng tính luyến ái, cho nên sau này chỉ có thể trông cậy vào thời gian để chứng minh sự thật thôi, dù sao cũng không có ai quản được người khác muốn nói gì.
Hàng Tiểu Ý đi ra khỏi thư phòng, rất nhanh đã bưng một chén canh trở lại, bưng đến bên cạnh Thiệu Thành Hi: “Nào, mau uống đi.”
Thiệu Thành Hi chỉ nhìn thoáng qua: “Đây là cái gì?”
Hàng Tiểu Ý rất thần bí nói: “Đây là thuốc mẹ đặc biệt đi tìm, uống nó vào chắc chắn sẽ sinh được con gái.”
Mắt Thiệu Thành Hi rời vi tính, ngẩng đầu lên nhìn cô: “Hàng Tiểu Ý, đầu em bị nước vào à?”
Hàng Tiểu Ý nhướng mày, đẩy chén canh đến bên miệng anh: “Mau lên, uống hết đi, đừng có phụ lòng mẹ.”
Thiệu Thành Hi đứng lên, liên tục né tránh: “Em biết những người này không thể tin không hả, em không sợ anh uống rồi thì sẽ bị phế đi, em cũng mất luôn nửa đời sau hạnh phúc đó.”
“Vâng.” Thiệu Thành Hi đáp, đi đến phòng bếp cầm túi rác lên, tiện cầm tay Hàng Tiểu Ý dắt đi: “Đi, chúng ta cùng đi đổ rác.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


