Kiều Mãn kiên nhẫn giải thích với Tưởng Tùy rất lâu, cố gắng để anh hiểu rằng “chùy gai” không phải chùy thật, chỉ là một thứ to to có nhiều gai nổi mà thôi… kiểu đó.
Tưởng Tùy tỏ vẻ đã hiểu, sau đó càng kiên quyết từ chối hơn.
Kiều Mãn hết cách, đành giả vờ chọc chọc anh hai cái cho qua kịch bản.
Tưởng Tùy nhìn vết dầu dây lên ống quần mình, im lặng nhắm mắt.
Cốt truyện kết thúc.
Kiều Mãn nhanh nhẹn cởi dây trên người anh.
Mất đi sự trói buộc, Tưởng Tùy mềm nhũn quỳ rạp xuống sàn, gắng gượng bám lấy tay Kiều Mãn mới không ngã lăn.
Anh thở dốc, ngẩng đầu nhìn Đại vương: “...Đại vương, hình như anh vô dụng rồi.”
“Chắc là di chứng của điện thôi, lát nữa sẽ ổn.” Kiều Mãn nói lấy lệ.
Tưởng Tùy liếc ra bầu trời vừa rạng sáng ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy nửa cái mạng cũng bị cô chơi sạch.
Bị cây “chùy gai” doạ một trận, nhưng chỗ kia lại càng có tinh thần hơn.
Tưởng Tùy ngồi bệt xuống, dựa lưng vào ghế như buông xuôi: “Anh cần chút thời gian.”
Kiều Mãn liếc anh: “Nhanh lên.”
“Cố gắng…”
Tưởng Tùy nói xong liền cởi cúc quần, lúc sắp lấy ra còn quay đầu hỏi: “Không ngại chứ?”
“Nhạt nhẽo.” Kiều Mãn quay phắt đi.
Tưởng Tùy nhìn gáy cô trắng ngần, men say từ lon bia đêm qua bắt đầu chậm rãi dâng lên.
Anh như dẫm trên mây, suy nghĩ cũng bay xa, về tận tiết sinh lý lớp 8 năm đó.
Lúc ấy, lớp sinh lý nam nữ học riêng. Nội dung giảng cũng khác đôi chút.
Chuyện này làm Kiều Mãn rất khó chịu.
Nội dung khác nhau đồng nghĩa với việc cô sẽ thiếu kiến thức. Với một học bá mà nói, chuyện này chẳng khác gì sét đánh giữa trời quang.
Tan tiết sinh lý nữ là đến tiết sinh lý nam.
Trước khi đi ra sân, Kiều Mãn kéo Tưởng Tùy ra góc tường.
Chưa kịp mở miệng, Tưởng Tùy đã cắt ngang: “Anh hiểu.”
“Nhớ…”
“Ghi chép cẩn thận, về đối chiếu với em.” Tưởng Tùy lần nữa cắt lời.
Kiều Mãn: “Nếu cần thì...”
“Ghi âm luôn, tránh sót kiến thức.” Tưởng Tùy cắt lần ba.
Kiều Mãn: “…”
“Còn gì nữa không?” Tưởng Tùy hỏi.
Kiều Mãn im ba giây, bỗng oán thán: “Sao phải tách ra học làm gì! Học chung chẳng tốt hơn à?”
“Không phải ai cũng muốn học chung đâu Kiều học bá, em cũng tôn trọng chút dân ý đi.” Tưởng Tùy dựa tường, lười nhác trấn an.
Kiều Mãn mặt căng lại, vẫn hơi khó chịu.
“Sắp tan học rồi, nhớ mua cho anh hai cây xúc xích nướng.” Tưởng Tùy bỗng dặn.
Kiều Mãn hoàn hồn, chìa tay ra.
Tưởng Tùy nhướng mày: “Làm gì?”
“Anh nói xem?” Kiều Mãn vẫn chìa tay, “Tiền tiêu vặt tháng này em còn đúng hai ngàn, còn hai mươi ngày nữa, em còn phải ăn tiêu dè sẻn, lấy đâu dư mua cho anh.”
Tưởng Tùy nheo mắt: “Anh nhớ trong hai ngàn của em, hình như có một ngàn tám là của anh đấy.”
Kiều Mãn sững lại, mơ hồ nhớ ra đúng thật.
“Ba hôm trước, ai mặt mếu chạy sang phòng anh, nói vừa mua cái váy đắt đỏ...”
Tưởng Tùy cong môi cười, quay vào lớp.
Anh thật chẳng phải học sinh ngoan hiền, lên lớp mười phút đã gục xuống bàn ngủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

