“Kiều Mãn, em có thể giải thích cho anh chuyện gì đang xảy ra không?”
Tưởng Tùy cố giữ bình tĩnh.
Kiều Mãn không trả lời, đứng dậy đi ra sau máy quay, mở máy rồi chỉnh lại khung hình.
“Này…” Tưởng Tùy cạn lời.
Kiều Mãn liếc anh: “Trong đầu anh không có gợi ý cốt truyện à?”
Có chứ, chính vì có nên mới thấy sợ đây.
Cái gì mà “vừa tỉnh dậy đã phát hiện mình ở trong khách sạn tình thú”?
Cái gì mà “khi chất vấn Kiều Mãn muốn làm gì, cô ấy dùng roi nâng cằm anh lên”?
Cô cầm roi làm gì?
Nâng cằm anh làm gì?
Cô muốn làm gì cơ chứ!
Kiều Mãn: “Xong rồi.”
Tưởng Tùy theo phản xạ hỏi: “Xong gì cơ?”
“Chỉnh máy xong rồi.” Kiều Mãn vỗ lên máy quay, đèn đỏ sáng lên báo hiệu đã bắt đầu ghi hình.
Tưởng Tùy ngẩng đầu, nhìn ánh đèn đỏ quái dị kia.
Kiều Mãn đối diện với anh qua ống kính, đột nhiên cười: “Anh nói không thích DSLR, em cố ý đổi sang máy quay cho anh đấy.”
Tưởng Tùy: “...Chu đáo thế này, anh nên cảm ơn em à?”
“Không phải khách sáo, nên mà.”
Kiều Mãn thản nhiên nhận lời cảm ơn của anh.
“Đây là chuyện em giấu anh dạo này đấy à?”
“Không phải giấu, là em chọn không nói thôi.” Kiều Mãn phủ nhận.
Tưởng Tùy bị cách ngụy biện của cô chọc cười.
Gợi ý trong đầu vẫn vang lên, Tưởng Tùy im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng chấp nhận tình cảnh hiện tại.
Không chấp nhận thì làm gì được nữa, người cũng bị cô trói rồi.
Tưởng Tùy thở dài, lười biếng tựa lưng vào ghế: “Thương lượng chút được không?”
“Nói đi.”
“Đổi ánh đèn được không? Tối quá.”
Cảm giác cứ như mình đang... đi làm cái nghề kia ấy.
“Được thôi.”
Kiều Mãn rất dễ nói chuyện, tắt đèn mờ đi, bật đèn bình thường lên.
Phòng sáng bừng lên, cảnh vật rõ ràng hơn, ánh mắt Tưởng Tùy lại lần nữa rơi vào cây “chùy gai”.
…Rốt cuộc là thứ gì thế?
Tò mò thì tò mò, nhưng Tưởng Tùy không dám hỏi.
Kiều Mãn là kiểu giáo viên thích cho học sinh “trải nghiệm thực tế”.
Hễ anh hỏi, thể nào cô cũng bắt anh thử cho biết.
Kiều Mãn còn đang chỉnh máy quay, Tưởng Tùy lặng lẽ thu mắt lại, nhìn xuống dây trói trên người mình.
Dây đỏ chói mắt, nhìn kỹ thì là da, hơi có độ co giãn, trói rất chặt nhưng không hề cấn da, các nút thắt đan nhau thành những ô vuông đều tăm tắp.
Chuyên nghiệp đến lạ.
Nhìn qua biết ngay là có học hành đàng hoàng.
Kiều Mãn vung roi da, thử cảm giác cầm.
“Thừa lời, quay clip để sau này uy hiếp anh mà em lộ mặt thì còn có ý nghĩa gì nữa?”
Tưởng Tùy tặc lưỡi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

