Bạch Tinh Vũ không ngẩng đầu thì thôi, vừa ngẩng lên cái cằm tròn trịa liền lộ hết.
Tưởng Tùy định nói là không béo chút nào, nhưng lời ra khỏi miệng lại thành:
“Nghe anh giải thích đã.”
“Giải thích đi.” Kiều Mãn lạnh mặt nói.
Tưởng Tùy vắt óc suy nghĩ, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu:
“Chuyện này... hơi phức tạp…”
Nói đơn giản thì, mấy nhân vật có tên trong truyện này đều là con nhà giàu.
Hơn nữa là kiểu con nhà giàu trong tưởng tượng của học sinh cấp ba.
Thứ mỗi ngày bọn họ ăn đều là mấy thứ siêu lành mạnh, siêu giàu dinh dưỡng, dù thỉnh thoảng uống trà sữa cũng cực kỳ kiềm chế.
Nhưng Tưởng Tùy thì không.
Cuộc sống của anh chẳng hề kịch tính, khẩu vị cũng bình thường.
So với mấy món “nhà giàu” trong căng-tin trường, anh thà ra hàng ăn vặt sau trường mua cái bánh kẹp trứng hay bát mỳ còn hơn.
Bạch Tinh Vũ đi ăn mấy lần với anh rồi cũng bị nhiễm không muốn ăn mấy món sang chảnh kia nữa.
Cứ thế ăn mãi: gà rán, lẩu gà, bánh kẹp trứng… xoay vòng liên tục… thế là béo.
“Tóm lại là…” Tưởng Tùy lắp bắp tìm từ, cuối cùng miễn cưỡng kết luận, “Cũng… cũng không béo lắm mà?”
Kiều Mãn tức đến bật cười:
“Không béo lắm á? Ít nhất lên mười cân rồi đấy.”
Lúc này Bạch Tinh Vũ mới hiểu ra:
“Hai người đang nói tôi à?!”
“Nói quá lên thôi, cùng lắm tám cân.” Tưởng Tùy cãi.
“Em mới không gặp cậu ta một tháng đấy, mười cân là vừa.” Kiều Mãn hừ lạnh.
“Đang nói tôi thật sao…” Bạch Tinh Vũ muốn khóc.
“Tăng cân tí cũng tốt mà, con gái giờ toàn gầy trơ xương, béo tí mới khỏe.” Tưởng Tùy càng nói càng yếu.
Kiều Mãn không chịu:
“Tí á? Cậu ta sắp tròn vo rồi còn gì.”
“Cậu nói ai tròn vo hả?!” Bạch Tinh Vũ nổi đóa.
Kiều Mãn lại trừng Tưởng Tùy:
“Biết sắp đến hội thao mà không can cô ấy lại à?”
Tưởng Tùy nhún vai:
“Cô ấy cũng ăn uống bình thường thôi, sao anh cản được đây?”
“Bình thường mà lên mười cân?!”
“Này…”
“Cùng lắm mặt tròn chút thôi, chứ người không béo mấy…”
“Mặt cô ấy tròn như cái mâm rồi kìa.”
“Gì mà mâm, cùng lắm cái bát lớn… à… bát tô?”
“Ê!” Bạch Tinh Vũ chịu hết nổi ngắt lời, “Tôn trọng tôi chút được không? Tôi còn đứng đây đấy!”
Tưởng Tùy: “…”
Kiều Mãn hít sâu, nghiến răng hỏi Tưởng Tùy:
“Nhảy còn chưa cao bằng cái ghế, anh bảo cô ta thi thế nào?!”
“Ghế gì? Thi gì?” Bạch Tinh Vũ tỉnh ra, quay sang chất vấn Kiều Mãn, “Ai là bát tô hả?!”
Kiều Mãn lười cãi, rút điện thoại bật camera trước dí vào mặt Bạch Tinh Vũ.
Bạch Tinh Vũ giật mình:
“Cái điện thoại rác này ném đi được rồi, sao mặt tôi béo thế!”
Tưởng Tùy: “…”
Kiều Mãn: “…”
Bạch Tinh Vũ nhìn màn hình dần dần lộ vẻ quẫn bách, cuối cùng giận dỗi:
“Lười nói chuyện với hai người!”
Nói xong tức tối cắn miếng bánh kẹp to rồi quay đầu bỏ đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)