Lâm Miểu cứ ngỡ thôn bên cạnh xa nhất cũng chỉ đi mất mười lăm phút, ai dè trèo qua sườn núi, đi ròng rã suốt nửa canh giờ mới đến.
Trong ký ức của Lâm Tam Nương, ngoại trừ nhà mẹ đẻ và thôn Võ An ra thì nàng ấy chưa từng đi đâu xa, ngay cả đường vào thành đi như thế nào cũng không biết.
Thân thể này của Lâm Miểu vốn đã yếu, đường đi đến thôn bên cạnh xa xôi, khiến nàng cảm thấy cả người rã rời. Nhưng vì công việc, nàng vẫn cố đứng thẳng người, gắng sức tỏ ra tinh thần phấn chấn.
Phúc thẩm dẫn họ vào thôn, vừa vào đến nơi đã nghe thấy tiếng gõ mõ đánh phèng keng keng rồi.
Giữa mùa hè, ở nông thôn thường quàn linh cữu ba ngày mới hạ táng. Ngày mai là ngày thứ ba, phải làm tiệc báo tang.
Chuyện tang lễ như thế này, nếu không phải là hỷ tang thì việc tìm người hỗ trợ khá là phiền toái.
Có người nhân duyên tốt, có thể nhờ vả người cùng thôn giúp đỡ một tay, còn nếu nhân duyên không tốt thì sẽ giống như hiện tại, phải sang thôn bên cạnh tìm người.
Chẳng rõ nhà này là hỷ tang hay ai tang nữa. Nhưng dù sao cũng có tiền công, Lâm Miểu cũng không có ý định tìm hiểu sâu thêm làm gì.
Đến bên ngoài nhà có tang sự, họ không vào trong, Phúc thẩm cũng không vào mà đứng ở ngoài gọi chủ nhà ra.
Người bước ra là một phụ nữ trung niên đang mặc tang phục. Phúc thẩm nói với chủ nhà rằng hai phu thê bọn họ đến để làm việc, đặc biệt nhấn mạnh là có thể phụ khiêng linh cữu và hạ huyệt.
Bà ta đánh giá nam nhân trẻ tuổi từ trên xuống dưới một lượt.
“Được rồi, sáng mai các người phải có mặt ở đây trước giờ Mão đấy.”
Nói đoạn, bà ta quay sang nhìn Lâm Miểu: “Ngươi giúp làm cỗ tang, chạy vặt, rửa bát rửa rau, dọn dẹp, trả ngươi năm văn tiền và một bữa ăn.” Rồi lại nhìn sang người đàn ông bên cạnh: “Ngoài hai mươi lăm văn tiền ra, ngươi sẽ được cho thêm một bao lì xì mười văn nữa, kèm theo một bữa ăn.”
Nghe thấy Diệp Ngũ Lang có thể kiếm được ba mươi lăm văn tiền, còn mình chỉ được năm văn, Lâm Miểu có chút ngưỡng mộ. Nhưng nàng cũng biết rõ bản thân không làm nổi việc nặng nhọc kia, năm văn tuy ít, nhưng muỗi nhỏ cũng là thịt.
Sau khi bàn bạc xong xuôi, vì Phúc thẩm còn phải ở lại giúp đỡ nên bảo hai người về trước đi.
Diệp Ngũ Lang sức vóc tốt lại chân dài nên đi rất nhanh. Cơ thể Lâm Miểu yếu ớt, đêm qua lại thức trắng, bước chân càng lúc càng chậm, dần dần bị hắn bỏ xa một đoạn dài.
Nắng mỗi lúc một gắt, cảnh vật trước mắt như méo mó, hiện lên bóng chồng. Lâm Miểu cảm thấy mình sắp bị say nắng đến nơi rồi, hai đầu gối nàng như đổ chì, nhấc lên cũng thấy khó khăn.
Cơ thể dường như đã đến giới hạn, nhưng nghĩ đến việc mình có thể sống sót sau một vụ nổ để đến một thời không khác, nàng còn gì mà không kiên trì nổi cơ chứ?
Nàng nghiến răng, gượng chống chọi, chậm chạp bước theo sau.
Người phía trước càng đi càng xa, cuối cùng chỉ còn lại một chấm nhỏ, mờ dần trong tầm mắt nàng.
Ngay khi Lâm Miểu tưởng rằng người đàn ông đó sẽ bỏ mặc mình, hắn bỗng nhiên dừng lại, nàng thậm chí còn thấy hắn quay người đi ngược trở lại.
Trước mắt tối sầm từng trận, đầu óc choáng váng dữ dội, nàng cảm thấy nếu mình đi thêm vài bước nữa thì chắc chắn sẽ ngã lăn ra đất mất thôi.
Thấy người nọ quay lại, Lâm Miểu mới yên tâm. Nàng chậm rãi ngồi xuống, tựa lưng vào gốc cây. Rồi cứ thế... Nàng ngất đi.
*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)