Khi Lâm Miểu tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang bị vác trên vai. Là kiểu vác như vác bao tải ấy.
Đập vào mắt nàng là lớp vải thô màu xám. Nhìn xuống thấp hơn là hai cẳng chân dài trong chiếc quần xanh sẫm cũng bằng vải thô.
Bị xóc đến mức muốn nôn, nàng vội vàng vỗ vào lưng người đàn ông: “Ta tỉnh rồi, tỉnh rồi! Chóng mặt quá, mau... mau thả ta xuống.”
Diệp Tẫn nghe thấy vậy thì dừng bước, đặt người trên vai xuống đất.
Sau một hồi trời xoay đất chuyển, Lâm Miểu mới cảm giác được là mình đã đạp chân lên mặt đất bằng phẳng.
Chỉ là vừa mới tỉnh lại nên nàng còn chưa kịp lấy lại sức, đầu óc vẫn còn mơ màng. Chân vừa chạm đất là cơ thể đã lảo đảo, nếu không bám chặt lấy cánh tay người đàn ông trước mặt, có lẽ nàng đã ngã quỵ xuống luôn rồi.
Lâm Miểu hít thở sâu vài nhịp mới miễn cưỡng đứng vững. Sau khi đã tỉnh táo hơn, nàng vội vàng buông tay ra.
Lúc này nàng mới nhận ra người đàn ông trước mặt đã mồ hôi đầm đìa khắp người khắp trán. Bờ vai vừa vác nàng cũng ướt đẫm một mảng lớn.
Lâm Miểu theo bản năng nhìn xuống bụng mình, quả nhiên cũng dính một mảng hơi ẩm.
Nàng chợt cảm thấy vô cùng ái ngại.
Trời đã nóng thế này, hắn còn phải vác thêm một người nữa mà đi đường.
Diệp Tẫn kéo kéo lớp áo đang dính chặt vào người, cố gắng tìm chút mát mẻ. Hắn liếc nhìn nàng, nhàn nhạt hỏi: “Có tự đi về được không?”
Lâm Miểu thử nhấc chân, tuy không còn nặng trĩu như lúc trước khi ngất, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu. Nếu cố chấp nói được, ước chừng đi một lát nữa lại ngất tiếp, vì vậy nàng thành thật lắc đầu.
Diệp Tẫn im lặng một hồi, rồi quay lưng lại phía nàng, ngồi xổm xuống, ngắn gọn nói: “Lên đi.”
Lâm Miểu chỉ do dự hai giây rồi nằm lên lưng hắn: “Làm phiền rồi.”
Nàng nhìn quanh quất, phát hiện bọn họ đã lên tới đỉnh dốc. Lúc nãy nàng vẫn còn đang ở lưng chừng dốc, nghĩa là từ lúc nàng ngất đi đến giờ chưa đầy một khắc (mười lăm phút).
Diệp Tẫn không nói gì, xốc hai chân nàng lên rồi đứng dậy.
Người trên lưng hắn gầy đến mức chỉ còn bộ xương, cấn vào lưng đau điếng, chẳng khiến hắn nảy sinh chút tâm tư xao động nào.
“Ngày mai đừng đi nữa.” Diệp Tẫn không muốn ngày mai sau khi khiêng người chết xong, trên đường về lại phải cõng thêm một người sống.
Lâm Miểu im lặng một lát mới nói: “Chắc là do đêm qua ta ngủ không ngon, hôm nay lại đi đường nhiều quá nên mới bị ngất, về nhà nghỉ ngơi là ổn thôi.”
Đúng là một người có nguyên tắc. Diệp Tẫn vốn không có tính cách thích lo chuyện bao đồng, nàng đã quyết thì hắn cũng sẽ không khuyên can thêm.
Đi được một lúc, Lâm Miểu đã lấy lại sức, nàng nghiêng đầu nhìn nửa khuôn mặt của “Diệp Ngũ Lang”, do dự một lát rồi ướm lời: “Trước đây anh làm nghề gì?”
Bước chân người đàn ông khựng lại trong thoáng chốc, rồi lại tiếp tục bước đi vững chãi.
“Trước khi hỏi tôi, chi bằng cô hãy tự nói về mình trước đi đã.”
*
Về chuyện xưng hô: trước khi hai người hoàn toàn hòa nhập và chấp nhận cuộc sống mới ở thời cổ đại, lúc hai người nói chuyện riêng, mình đều sẽ để xưng hô hiện đại nhé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
