Lâm Miểu nghe vậy, thầm thở phào một hơi.
May quá, chỉ là hoài nghi hắn thay đổi theo hướng tốt lên, chứ không phải nghi ngờ hắn đã bị tráo “hồn”.
"Tẩu nói thế ta mới để ý, đúng là vậy thật. Chẳng lẽ vì thế mà sáng sớm hắn mới đi đốn củi, nhặt được con thỏ đâm đầu vào gốc cây, hắn còn đem nửa con về nhà cũ đổi lương thực nữa. Hôm nay mấy mẫu tử ta mới được một bữa no."
Hoàng tẩu tử nghe xong liền bị đánh lạc hướng, vội hỏi: "Nhặt được ở đâu thế? Sao ta chẳng gặp được chuyện tốt như vậy nhỉ."
Lâm Miểu cười đáp: "Ta cũng không hỏi kỹ, sợ hỏi nhiều thì hắn lại không vui."
Tiễn thêm vài bước, Lâm Miểu chào tạm biệt Hoàng tẩu tử rồi quay vào nhà. Nàng liếc nhìn người đàn ông vẫn đang ngồi thẫn thờ dưới hiên, khẽ thở dài.
Thật muốn nhắc hắn cẩn thận một chút ghê!
Đừng có để người Diệp gia nhận ra điều bất thường đấy. Người cổ đại tin vào thần phật ma quỷ, lỡ như đoán ra Diệp Lão Ngũ bị cô hồn dã quỷ nhập xác, không bị đem đi thiêu mới là lạ.
Trước đây Lâm Miểu không tin lắm, nhưng giờ chính nàng cũng đã trở thành một phần của đội quân cô hồn dã quỷ đó, nàng tin rồi, thật sự tin rồi.
Chỉ là hiện tại, bọn họ dường như đều chưa nói rõ thân phận, nàng cũng chẳng biết nhắc nhở thế nào, đành đi phơi quần áo trước cái đã.
Nàng ra sức vắt khô nước rồi lại giũ mạnh mấy cái, sau đó mới trải phẳng vắt lên sào.
Nàng vừa phơi xong thì Phúc thẩm tới. Phúc thẩm nhìn Diệp Ngũ Lang với vẻ nghi hoặc, để chắc chắn, thím ấy còn hỏi lại: "Ngươi chắc chắn muốn đi qua đó giúp một tay chứ? Nếu thím đã hỏi người ta rồi thì không được đổi ý đâu đấy. Ngày mai nếu thiếu người thì thành danh ta ở khắp mười dặm tám thôn sẽ thối hoắc luôn, sau này chẳng ai thèm nhờ ta tìm việc nữa mất."
Ánh mắt Diệp Ngũ Lang không còn trống rỗng như lúc nãy, hắn đáp: "Sau này còn phải nhờ thím tìm việc giúp, phu thê ta sẽ không nuốt lời đâu."
Lâm Miểu nghe thấy hai chữ "phu thê" mà hắn nói thì cảm thấy không quen chút nào.
Phúc thẩm nói: "Vậy được, hai đứa đi cùng thím sang thôn bên cạnh một chuyến. Tam Nương là năm văn tiền cộng thêm một bữa trưa, còn ngươi thì phải xem người ta có cần không đã, rồi lúc đó mới hỏi tiền công.”
“Giờ đi luôn, có rảnh không?"
Lâm Miểu nhìn Diệp Ngũ Lang, nói: "Ta rảnh ạ."
Người đàn ông cũng gật đầu.
Lâm Miểu bảo Đại Nữu: "Nương ra ngoài một lát, con ở nhà trông hai em, cứ ở quanh đây đào giun là được rồi, đừng chạy đi xa."
Tuy không phải mẹ ruột, nhưng dù sao cũng đang chiếm thân phận của mẹ người ta, hơn nữa mấy đứa nhỏ này còn quá nhỏ, nếu thật sự mặc kệ, chẳng biết có thể thuận lợi lớn lên được không. Thế nên, dựa trên đạo nghĩa và chút lòng trắc ẩn dư thừa, Lâm Miểu không nỡ đứng nhìn mà không quản.
Đại Nữu gật đầu: "Con sẽ trông các em thật kỹ ạ."
Lâm Miểu dặn dò xong, vừa ngẩng đầu lên đã thấy "Diệp Ngũ Lang" đang nhìn mình với ánh mắt sâu xa.
Nàng chớp mắt hai cái, tỏ vẻ không hiểu.
Giây sau, hắn đã dời mắt đi, khiến Lâm Miểu ngơ ngác chẳng hiểu ra làm sao.
Lâm Miểu sợ nắng gắt, tìm được một chiếc mũ cỏ, thử hỏi hắn: "Ngươi có đội không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


